Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em đừng chỉ biết xoay xung quanh ai đó

2023-11-14 05:55

Tác giả:


Một chiều thu nơi miền quê yên bình, gió khẽ thổi qua những cánh hồng, mang theo hương thơm dịu mát đưa vào căn phòng. Dòng sông nhè nhẹ trôi, bao quanh ngôi đền thiêng liêng hàng trăm năm tuổi, gắn với nhiều câu chuyện thần kì của làng tôi. Tôi ngắm nhìn bầu trời ửng hồng cùng những đám mây đang trôi vô định, giống như tôi vậy, những suy nghĩ không có điểm dừng.

Tôi chợt nghĩ về anh: “Giá như có anh ở đây với em thì tốt biết mấy!”. Chắc anh cũng đang ngắm nhìn bầu trời giống như tôi, nhưng, anh đang ngắm nó cùng với người con gái anh muốn đồng hành cả đời.

Tôi và anh yêu nhau năm nhất đại học, thời gian ấy, vừa mới chân ướt chân ráo lên thành phố, tôi và anh cùng va vào một tình yêu, có thể trong mắt của những người đang yêu, mối tình ấy thật đẹp. Mọi người ngưỡng mộ chúng tôi lắm. Chúng tôi ở cùng một tỉnh, khác huyện. Anh cao, nước da nâu nam tính, hoạt bát và rất được lòng mọi người. Tôi ngoại hình không cao ráo trắng trẻo, được gương mặt ưa nhìn, kém anh một tuổi. Chúng tôi quen nhau qua bạn bè. Lúc đầu, chúng tôi rất hợp nhau, ánh mắt của anh toàn là hình ảnh tôi.

883d6ea15fe77a4eeaacc72f05a444da

Tôi cũng rất quấn người yêu, có hôm còn nghỉ học để chăm anh ốm. Gia đình tôi không trọn vẹn, bố mẹ ly hôn từ khi tôi 15 tuổi, bố đi lấy vợ, mẹ đi lấy chồng, tôi ở với bà ngoại. Từ những tổn thương, thiếu thốn tình cảm bố mẹ, tôi rất nhạy cảm, sống khép mình, hiểu chuyện và luôn tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng độc lập và phải thật thành công. Trong tình yêu anh cũng chiều chuộng tôi, anh hứa sẽ yêu tôi thật nhiều để bù đắp cho tình cảm mà tôi thiếu.

Năm nhất, anh không có việc làm thêm, về tài chính vẫn phụ thuộc vào gia đình, tôi biết nên tôi cũng không đòi hỏi anh phải mua quà hay dẫn tôi đi chơi bao giờ. Còn tôi, do vốn ngoại ngữ khá, tôi tìm được công việc gia sư nên hầu như không phụ thuộc vào trợ cấp của gia đình. Thấy anh thích gì, tôi sẽ dành dụm để mua cho anh, trời lạnh sẽ mua thêm áo ấm cho anh. Anh không phải là người ham vật chất, nhiều lần anh nói tôi đừng tốn kém cho anh nữa, anh cảm thấy rất ngại, tôi gạt đi và nghĩ đơn giản đó là việc cần thiết trong tình yêu. Bù lại, anh luôn nhớ những ngày quan trọng của tôi, tôi rất hay quên lịch học, anh sẽ nhắc nhở tôi. Sinh nhật tôi, anh dành một ngày để tạo cho tôi bất ngờ. Từ trước đến nay tôi đều không thích sinh nhật của mình, chỉ vì hôm đó có anh bên cạnh, tôi cảm thấy thật hạnh phúc và xúc động lắm. Chúng tôi thuê trọ khá gần nhau, mỗi ngày, anh sẽ đưa tôi đi học và tối sẽ đón tôi về. Dần dần, tôi càng cảm thấy không thể xa anh.

Tôi ít bạn bè, anh thì ngược lại. Do đó anh sẽ hay đi ra ngoài tụ tập bạn bè, ăn uống, chơi thể thao với bạn, trong lúc đó tôi lại ở nhà và luôn nghĩ đến trong lúc này anh đang làm gì. Tôi sợ có những cô gái xinh đẹp tiếp cận anh, một ngày nào đó anh sẽ lung lay. Dù tôi cố gắng tập trung vào soạn bài vở cho bản thân mình quên đi suy nghĩ không hay đó nhưng không thể bỏ nó ra khỏi đầu. Tôi sợ mình sẽ lại bị bỏ rơi. Mỗi lần anh ra khỏi nhà là mỗi lần tôi lại khóa mình với những suy nghĩ tiêu cực, đến nỗi khóc một mình. Anh không biết tôi mong chờ tin nhắn báo anh đã về thế nào. Có một lần, anh đi ăn liên hoan với hội bạn bè của anh, có rất nhiều nữ, tôi vô tình đi ngang qua và thấy anh ngồi cạnh một bạn nữ, hai người nói chuyện với nhau vui vẻ. Tôi tủi thân quá, hai dòng nước mắt không kìm được mà chảy dài. Bạn anh nhìn thấy chỉ tay về phía tôi, anh chạy ra và hỏi tôi có chuyện gì, rồi dừng tụ tập để đưa tôi về. Cũng từ lần đó anh đã biết được tâm trạng của tôi mỗi khi anh ra ngoài với bạn. Tôi cứ khóc mãi, đến nỗi anh phải hứa là lần nào anh đi cũng cho tôi đi theo. Vậy là sau đó, trong những lần tụ tập bạn bè của anh đều có tôi xuất hiện. Tôi không giỏi giao tiếp, chỉ ngồi im và thỉnh thoảng đáp lời mỗi khi được hỏi.

Những lần sau cũng vậy, bạn bè anh nói anh tại sao tôi lại luôn giám sát anh như thể. Tôi biết được liền từ chối ra ngoài cùng anh. Sau lần đó, anh tụ tập ít lại, cả hai vẫn tốt cho đến một lần bạn anh trước mặt tôi không cẩn thận kể ra chuyện có những hôm anh đi nhậu nhẹt mà dấu tôi. Tôi chất vấn anh lí do vì lo cho tôi sợ tôi nghĩ nhiều. Anh cũng bắt đầu lạnh nhạt với tôi, không còn đưa đón tôi, hay thất hẹn, đến cả ngày kỉ niệm của hai đứa cũng không nhớ. Tôi bắt đầu linh cảm anh đang dấu tôi chuyện gì. Từ chỗ bạn bè thân thiết của anh, tôi biết trong một lần nhóm bạn của anh đi chơi, anh và một cô gái luôn dính lấy nhau, đi ăn cũng có hai người đó mà tôi không hề hay biết. Tôi đã hiểu rõ sự việc, tôi biết anh đã thích cô gái ấy. Nhưng tôi không muốn làm rõ anh. Tôi chỉ im lặng đến lúc anh nói ra anh mệt mỏi khi ở bên tôi. Tôi hỏi anh một câu:

- “Anh có từng yêu em thật lòng không?”

- “Anh có. Anh xin lỗi vì đã hứa bù đắp cho em nhưng chính anh mới là người khiến em buồn”.

Cuối cùng anh đã nói chia tay trước. Lí do là gì tôi biết. Một tháng sau khi chia tay tôi, anh và cô gái ấy đã ở bên cạnh nhau. Tôi không cao thượng, chỉ là tôi nhu nhược, nếu một trong hai người đã thay đổi còn cứu vãn được gì, tại sao phải để người ấy chính miệng nói ra để rồi mình lại bị tổn thương thêm một lần nữa. Vực dậy sau thời gian suy sụp, tôi hiểu ra tôi cần phải yêu bản thân mình nhiều hơn, dồn tâm trí của mình vào cuộc sống của mình, đừng sống cho ai hết, đừng cứ mãi chỉ biết xoay xung quanh một ai đó.

04b16072f4386c6a3665293cc5383edf

Sau khi tôi tốt nghiệp, tôi dành toàn bộ thời gian cho công việc, thỉnh thoảng tôi sẽ về thăm bà. Tôi được đặc cách tuyển vào một vị trí công chức, ngoài ra tôi còn kinh doanh du lịch, công việc của tôi hơi bận bịu tuy nhiên cũng phát triển khá thuận lợi. Tôi đã quên hẳn anh. Hôm nay, bạn tôi cho tôi xem một tấm ảnh cưới. Gương mặt quen thuộc của anh thoáng hiện trong tôi những lúc chúng tôi bên nhau. Tôi mỉm cười, thầm chúc anh hạnh phúc.

Rồi cũng sẽ có người nào đó bao dung tôi, yêu thương tôi và chúng tôi sẽ về chung một nhà.

© Hoài Phương - blogradio.vn

 

Mời xem thêm chương trình:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có phải chăng

Có phải chăng

Có phải chăng ly biệt khúc từ ly Để anh biết mơ kia không tàn úa Và vần thơ ôm hồn trong hơi thở Biết chăng là ly biệt với chia ly

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Cơn mưa hôm nay có cầu vồng (Phần 1)

Xoay người lại con đường ban nãy, tôi lại thấy anh đứng đó. Tôi muốn chạy lại nhưng khoảng cách Thiên càng lúc càng xa tôi. Anh đứng đó chỉ mỉm cười rồi dịu dàng nói với tôi: “Tạm biệt Đan Thảo, người con gái anh yêu.” Con đường ấy biến mất cùng với anh, tôi sợ hãi bật khóc gọi anh trong vô vọng.

Vẻ đẹp của thanh xuân khi bạn nỗ lực từng ngày

Vẻ đẹp của thanh xuân khi bạn nỗ lực từng ngày

Bạn sẽ tìm thấy ở đây những kinh nghiệm thực tế về tự học, về tìm kiếm đam mê, về trải nghiệm thế giới, những cách thức rất cụ thể để thay đổi và tỏa sáng, cũng như những câu chuyện tràn đầy cảm hứng để bắt đầu.

Tự hỏi lòng

Tự hỏi lòng

Mai này ta nhớ nhau không Mai này ta nhớ những buồn không tên Vì tình ta nhớ môi tiên Vì tình ta nhớ nguồn hiền dạo chơi

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Chúng ta luôn gắn mác nỗi đau là điều gì đó tồi tệ và luôn cố xóa bỏ chúng ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng có một sự thật rằng, mọi thứ vẫn luôn ở đấy - trong trái tim và tâm trí của bạn. Chỉ là, bạn muốn chúng tồn tại với một ý nghĩa nào mà thôi.

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Nếu để sống theo kiểu chỉ tồn tại trên đời thì tôi đã hài lòng với những gì mình có, nhưng nếu để sống hạnh phúc thì tôi chưa đạt được. Chẳng phải, cuộc đời là hành trình mỗi người chúng ta đi tìm kiếm hạnh phúc sao? Nếu nó kết thúc thì cuộc đời có dừng lại không?

Nhớ em

Nhớ em

Em ơi em nhớ anh không Anh thì rất nhớ mênh mông khoảng trời Vô hồn gọi gió chơi vơi Vô hồn anh nhớ lời thơ vội vàng

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

back to top