Ngày thứ 37 tại tâm dịch Sài Gòn!
2021-09-25 01:25
Tác giả:
Liên Ngô
blogradio.vn - Đau đớn thay, dù con có là bác sĩ tài giỏi thế nào, đã từng cứu bao nhiêu người đi nữa, cũng không có cách nào cứu ba mình khỏi bàn tay thần Chết. Thật là bất công!
***
7h30 - 18/08/2021!
Ra ca 3, kết thúc 8 tiếng liên tục kín mít trong bộ PPE từ 22h đêm đến 7h sáng hôm sau: Không ăn, không uống, không đi vệ sinh, không gì cả; chỉ làm, làm và làm. Mỗi ngày đi làm về là một cảm xúc khác nhau.
Khi là cảm động cảnh 2 ông bà chăm nhau lúc bạo bệnh tuổi già.
Bà nặng hơn nên phải ở buồng Điểm (tương đương phòng Cấp cứu ngoài Bắc). Ông thì nằm buồng ngoài. Cái thân hình gầy gò liêu xiêu cứ qua lại ngày hơn chục lượt giữa 2 buồng khiến bất kỳ NVYT hay bệnh nhân khác đều "nể" cách ông chăm sóc bà: Khi thì giặt khăn lau mặt cho bà, khi thì lấy sữa phỉnh bà uống, khi thì qua bóp tay bóp chân cho bà. Bà thì sợ ông mệt, nên cứ bắt ông về phòng nghỉ. Ông thì sợ bà nằm 1 mình buồn nên không chịu về, dù 2 ông bà đã ngoài 80...
.jpg)
Có hôm thì không cầm được nước mắt khi gọi đứa bé 13 tuổi vào buồng Điểm để nghe bác sỹ giải thích, rồi cho nó gặp ba nó lần cuối. Nó chỉ được nhìn chứ không nói gì với ba được nữa. Vì ba nó, sau cả tiếng được cấp cứu đã không qua được. Rồi chính nó phải nhìn cảnh họ thu dọn, bọc ba nó lại trong cái ga trắng, trên đó có ghi tên ba nó, và đưa lên cáng, đẩy đi vội vàng ngay trước mắt nó. Mẹ nó thì đang chạy ECMO ở 1 bệnh viện tầng 5 khác.
Thương! Đại dịch này không khác gì chiến tranh. Đứa bé xem như đã mất cả gia đình vì Covid. Nó là con một. Không có anh chị em. Nhà giờ chỉ còn lại mình nó... Nó mới chỉ học hết lớp 6 thôi mà... Nó đâu biết được tương lai nó sẽ như thế nào, sẽ ở cùng ai...
Đêm nay, lại là cảnh ông chồng được nhân viên khoa khác lên đẩy xe lăn xuống khoa Hồi sức gặp mặt vợ lần cuối. Có lẽ lúc vào viện, cả 2 vợ chồng đã bảo nhau hẹn ngày cùng về. Vậy mà giờ chỉ còn 1 người cố gắng... Bà vợ có lẽ đã quá mệt, không đủ sức gắng gượng nữa... Lúc sau bác chồng được đưa trở lại khoa. Bác ấy ngồi bần thần cạnh giường mấy tiếng không nằm ngủ lại. Mình nhìn mà mắt cay cay, chỉ biết đến nắm tay động viên bác, đáp lại là lời nói đầy quyết tâm: "Chú cảm ơn con, chú biết mà, chú phải sống chứ, chú phải tiếp tục tập hít thở, uống thuốc đều, nghe lời bác sĩ chứ. Chú còn 3 đứa nhỏ nữa mà"...
Có hôm lại cực kỳ đau lòng trước cảnh anh bác sỹ trong khoa. Cả bố và mẹ đều nhiễm và nằm điều trị tại khoa đã được 1 thời gian. Hôm ấy, ông bố chuyển nặng. Người con trai vừa ép tim, vừa ra y lệnh tiêm thêm Adrenalin, tiêm thuốc vận mạch, vừa bất lực nhìn ba mình từ từ ra đi, với đống dây rợ, máy móc quanh người - cảnh tượng này người sắt đá mấy nhìn cũng không cầm được nước mắt. Đau đớn thay, dù con có là bác sĩ tài giỏi thế nào, đã từng cứu bao nhiêu người đi nữa, cũng không có cách nào cứu ba mình khỏi bàn tay thần Chết. Thật là bất công!
Có đêm về là không ngủ được, nhắm mắt lại là nhớ tới khoảnh khắc thu dọn, tháo các thứ kim luồn, dây truyền, sonde dạ dày, sonde tiểu, rồi tháo cuff, rút ống NKQ ra, tắt máy thở, vậy là kết thúc cuộc đời một con người kém may mắn.
Đại dịch thật đáng sợ, với cả những người ra đi. Họ đã vật lộn, cố gắng chống chọi 1 mình, giờ tới lúc cuối đời cũng chết trong cô đơn, không có bất kỳ người thân nào bên cạnh, cũng không được tổ chức 1 "đám ma" như bình thường. Tới lúc gặp người nhà thì chỉ còn là "một hũ tro" đúng nghĩa đen.
Không làm được gì thêm, dù cho cả bác sỹ và bản thân họ đều đã cùng nhau cố gắng, việc cuối cùng bản thân có thể làm cho họ, đó là thu dọn sạch sẽ, vệ sinh cá nhân, chỉnh sửa quần áo, nói lời cảm ơn vì đã cùng nhau chiến đấu đến cùng, chắp tay chào họ lần cuối, thầm gửi lời chúc họ được siêu thoát, hết phải chịu những bi ai cực khổ của trần gian. Vì với họ, mình như là người thân cuối cùng họ được gặp, được thấy. Đau xót!
Ra trực, nhìn dòng xe nối đuôi nhau đi lại. Là cảm giác buồn, bất lực, chán nản; cảm thấy như mọi cố gắng của Chính quyền, của hàng chục nghìn nhân viên y tế, của Công an, của các lực lượng tình nguyện viên... đều sẽ là vô nghĩa nếu không có sự đồng lòng của người dân. Không hiểu nổi vì sao TP đã đến mức vậy, cái chết hiện hữu trước mặt vậy, khi mà nếu may mắn thì mới được vào nhập viện điều trị, vì các bv đều đã quá tải; khi mà tiếng xe cứu thương liên tục chạy, hú còi inh ỏi, mà họ vẫn ra đường đông đúc như chưa hề xảy ra chuyện gì.
Hôm qua tới giờ càng buồn hơn, vì quê nhà lúc Đoàn ra đi đã tạm ổn, giờ lại bùng dịch lại với mức độ nguy hiểm hơn. Là lo lắng cho cha mệ vì ở xóm đã có ca nhiễm; lo cho các o, các bác, các ông bà ở nhà sức khỏe không đủ, nếu chẳng may...
Cuộc chiến này thật sự đã tổn hao quá nhiều. Cả vật chất lẫn tính mạng, lẫn tinh thần của những người ở lại. Nhưng chắc chắn, đồng lòng thì chúng ta sẽ vượt qua, sẽ chiến thắng.
Những lúc như này mới thấy, chỉ cần mạnh khỏe là đủ. Mọi thứ tiền tài, vật chất hay danh lợi đều là phù du. Cầu mong mọi người đều bình an!
Mong một ngày gần nhất, khi SG hết ốm, khi mọi nơi đều MẠNH KHỎE để trở về NHÀ!
© Liên Luna - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em | Bản Full
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






