Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày này tháng này ta yêu nhau ( Phần 2 )

2012-11-26 09:55

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Bầu trời đã không còn trong veo và những cơn gió chẳng còn mang chút hương vị bình yên nào. Những tấm màn trắng bay lất phất che đi khung trời ngoài cửa sổ, để âm thầm bên trong nó là bao cảnh thê lương xảy ra.

Anh thì thào : “ Anh muốn uống nước”

Tôi nhẹ nhàng đỡ anh ngồi dậy, dáng người anh tiều tụy, đôi môi khô róc bệt bạt. Căn bệnh đã diễn biến quá nhanh chóng, những đợt trị liệu hóa chất đưa vào người anh, chúng làm anh đau đớn . Nhẹ nhàng đưa ly nước cho anh uống mà tôi ráng gồng mình không run tay mà khóc lên thổn thức.

Tác giả : Sưu Tầm - Người đọc : Thảo Kòi - Kỹ Thuật : Thảo Kòi
ngày này tháng này ta yêu nhau
Ảnh minh họa

Căn bệnh đã làm mái tóc bồng bềnh của anh đã bị rụng dần đi, gò má hóp vào hốc hác, chỉ có đôi mắt anh vẫn sáng, vẫn khẽ bảo tôi yên lòng.

Chứng kiến sự lụi tàn đau đớn của người mình yêu thương nhất thật không dễ chịu, tôi đã phải buộc lòng không bi quan, không than khóc. Tôi vẫn tin có phép màu xảy ra, tin Thượng Đế sẽ không dễ dàng mang anh đi xa tôi. Hằng đêm tôi vẫn thường nguyện cầu hãy để người đang chịu đau đớn kia là tôi, người phải quằn quại với những đợt trị liệu kia là tôi, tôi không muốn anh chịu một chút khổ sở nào.

Trong cơn mộng mị mỗi đêm anh hay quơ tay và gọi tên tôi, những lúc như thế tôi vội nắm chặt tay anh, lấy tay xoa xoa hai đường chân mày anh giãn ra và khẽ nói em ở đây. Lòng nghẹn ngào kìm nén, anh còn ở bên tôi mà, anh sẽ không sao cả thì tại sao tôi phải khóc.

Mỗi sáng khi anh còn ngủ, tôi ra ngoài và hái vào những đóa hương dương, đặt vào chiếc bình trắng gần cửa sổ. Để mỗi khi anh tỉnh dậy lại thấy sắc vàng rực rỡ như sức sống bất diệt, để anh nhớ lời hẹn của chúng tôi, hướng dương luôn cần nắng để kiêu hãnh, cũng như tôi luôn cần anh để sống trong cuộc đời này.

Tôi ngồi lặng ngắm nhìn anh ngủ, hàng mi dài khép mơ màng thoáng bình yên, cơn đau cũng đã dịu đi, khi ngủ trông anh thật hạnh phúc, không thực tại, không đớn đau. Tôi đưa tay vuốt nhẹ sóng mũi anh, sóng mũi cao cao, thanh thoát. Nhịp thở đều đều, âm ấm nghe lòng nhẹ đi biết bao nhiêu. Hơi thở ấy thân quen như hơi thở của chính tôi, nhịp tim ấy vẫn đập đều, đã bao lần tôi ép tai nghe tiếng tim ấy đập, hai trái tim đã hòa làm một, chẳng bao giờ chia cách hay đớn đau một mình. Bây giờ anh rệu rã như một tàu lá nằm chịu trận với những cơn đau dai dẳng và ngày càng dữ dội.

Trong ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ, in màu trên những cánh hướng dương vàng rực, hắt lên giường anh lung linh huyền ảo và mộng mị, tôi khép mắt lại tựa đầu lên giường anh, thấy hơi ấm của anh vây quanh, cứ như được anh ôm chặt trong vòng tay, chẳng lo toan, chẳng muộn phiền.

Tôi ngủ thiếp đi, trong giấc mơ tôi vang lên tiếng cười của anh trong veo như gió, chúng tôi cùng chạy nhảy trên thảo nguyên xanh bao la, anh ôm chặt tôi giữa muôn ngàn hoa lá, giữa đất trời mênh mông, dạt dào những yêu thương.


Ảnh minh họa

Tôi giật mình tỉnh dậy vì tiếng anh rên đau, tôi vội chạy đi gọi bác sĩ. Giấc mơ chưa bao lâu mà đã phải tỉnh dậy đối mặt với hiện thực. Hiện thực sao quá đắng cay, mỗi lần ngủ thì chẳng bao giờ muốn mở mắt ra, chẳng bao giờ muốn đối mặt, chỉ muốn chạy đi chạy thật xa khỏi những ám ảnh hằng đeo đuổi.

Những mùa hạ thường để lại trong tôi ít nhiều những hồi ức và lần này mùa hạ năm tôi 21 đã làm cuộc đời tôi hoàn toàn thay đổi. Tôi vẫn nghĩ cuộc đời sẽ chẳng có gì làm tôi gục ngã được nhưng tôi đã hoàn toàn sai. Có lẽ còn trẻ người ta thường tin tưởng vào những điều tốt đẹp và chưa từng nghĩ sẽ có lúc phải điêu đứng sống dở chết dở, có lúc sống mà còn đau đớn hơn chết đi…

Mùa hạ này, mùa hạ anh 22 , anh đã ra đi tựa như một cơn mưa bốc hơi khỏi mặt đất, ra đi như một cái tát mạnh mà ông trời đã giáng vào mặt tôi, khiến tôi không biết bao lâu mới hết đau được. Anh ra đi mang theo cả tuổi thanh xuân và bao mộng đẹp của tôi vào cõi vĩnh hằng…

Anh ra đi mà không hề hỏi tôi có cho phép anh đi hay không? Ông Trời cũng đã quá vô tâm mà phớt lờ tôi sang một bên và quyết định mọi thứ một mình…Không ai hỏi tôi về việc mang anh sang một thế giới khác cả. Nếu vậy sao còn để anh ở bên tôi và yêu thương tôi, là để dằn vặt tôi , là để trừng phạt tội lỗi từ kiếp nào đó của tôi chăng…

…Mọi thứ như mờ nhạt đi, mọi thứ đều hóa thành nước mắt rơi ướt đẫm mắt môi tôi, rơi ướt nhòe những cánh hoa hướng dương anh đặt vào tay tôi lần cuối cùng. Anh đã đi thật xa rồi sao…

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Nếu bạn yêu một người mà người đó không dành cho bạn thì bạn sẽ làm gì? Chia tay, từ bỏ hay lặng lẽ ở bên cạnh người đó…

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn cần nghỉ ngơi một thời gian để dọn dẹp hết khói bụi, để xả đi những buồn bực, muộn phiền. Để tiếp tục hồ hởi đón người mới đến và chào những người khác quay về. Sài Gòn rốt cuộc cũng như một cô gái đỏng đảnh, thẳng thắn nhưng không thù dai khi lại sẵn sàng dang rộng vòng tay che chở bao người có về, có đi.

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

back to top