Ngày hạnh phúc?
2021-08-28 01:30
Tác giả:
blogradio.vn - Tôi bất ngờ nhìn chị, chị không phải là người phụ nữ đầu tiên xung quanh tôi ly hôn. Có lẽ, tôi bất ngờ vì tình yêu của chị, một tình yêu ai nghe cũng phải ganh tị.
***
Huế - một đêm mưa.
Tôi gặp chị vào một đêm mưa phùn nhẹ của ngày đầu hạ nơi xứ Huế. Hai năm rồi tôi mới gặp lại chị, chị là đồng nghiệp cũ của tôi. Chị ngồi trong một góc nhỏ của tiệm cà phê, từ xa nhìn chị nhỏ bé quá, chị gầy hơn nhiều. Tôi gọi một tách trà gừng cho cái thời tiết thất thường này của Huế rồi tiến về phía chị. Bốn mắt nhìn nhau, chúng tôi chào hỏi và trò chuyện như chưa từng có sự chia ly. Tôi đến Huế để đổi gió, còn chị, chị là người con gái Huế, vào Đà Nẵng để làm việc, sau cùng trở về Huế để xây dựng tổ ấm nhỏ. Ngày chị cưới, đồng nghiệp đều dành thời gian ra Huế chung vui với chị, tôi cũng có mặt. Chị xinh đẹp như một nàng công chúa bước vào lễ đường, chị đã rất hạnh phúc. Tôi mừng cho chị.
Hôm nay, chị vẫn nụ cười tươi khi nhìn thấy tôi, nhưng ánh mắt lại thoáng chút buồn. Chị không còn hoạt bát như trước, chị trầm hơn. Vì trời đổ cơn mưa chăng?
Chị ly hôn rồi.

Tôi bất ngờ nhìn chị, chị không phải là người phụ nữ đầu tiên xung quanh tôi ly hôn. Có lẽ, tôi bất ngờ vì tình yêu của chị, một tình yêu ai nghe cũng phải ganh tị.
Chị hai mươi, chị nghĩ mình sẽ yêu một ai đó và chị đã yêu. Một anh chàng hơn chị hai tuổi đã cướp lấy trái tim chị. Chớp mắt một cái đã 8 năm – thời gian anh và chị bên nhau. Tình yêu của chị bình yên, nhẹ nhàng nhưng bền lâu. Chị tin tưởng, chị hi vọng về tương lai, chị nghĩ mình gặp đúng người, vậy là chị trao cuộc đời mình cho anh sau 8 năm bên nhau. Một người đàn ông khô khan như anh, đã cầu hôn chị bằng một bó hoa cúc họa mi tím – loài hoa chị thích vào ngày sinh nhật lần thứ 28 của chị. Rồi chị có em bé, gia đình nhỏ đón chào cô công chúa sau một năm ngày cưới.
Chị trở thành bà mẹ bỉm sữa chính hiệu. Một ngày của chị xoay quanh việc nội trợ, chăm con, chị thậm chí không có thời gian để ăn đúng bữa. Lâu rồi chị không đi chơi cùng bạn bè, không sắm cho mình một chiếc đầm chị thích, cũng lâu rồi không chăm chuốt bản thân một chút. Cô con gái nhỏ quấy khóc vào đêm khuya, chị không nỡ đánh thức chồng, chị sợ anh mất ngủ, chị sợ anh mệt, vậy là một mình chị thức trắng đêm lo cho con. Kinh tế gia đình đè nặng lên vai anh, chị biết, nên chị chẳng dám càm ràm điều gì, chị tiết kiệm hết mức có thể. Chị khác quá, khác xa ngày chị còn độc thân.
Hẳn đây là tâm trạng chung của rất nhiều bà mẹ bỉm sữa, tôi đã nghĩ, nếu các anh chồng thấy được sự vất vả của vợ, liệu họ có thấu hiểu và yêu thương vợ mình nhiều hơn không?
Nhưng chị ly hôn rồi, hai tháng trước. Chốt hạ bằng một cái tát trong lúc cãi nhau. Chị đợi anh xin lỗi, một tuần, anh vờ như không có gì xảy ra, chị không đợi nữa, chị nói chia tay. Từ lúc biết chị sẽ ly hôn, một vài người nói chị không biết nghĩ cho con, gia đình khuyên chị, bạn bè khuyên chị, nhưng chị quyết định rồi.
8 năm yêu nhau, gần 2 năm về chung một nhà, kết thúc bằng một tờ giấy ly hôn. Anh không giữ chị lại. Chị được quyền nuôi con, với chị vậy là đủ. Không ai biết chị đã trải qua những gì, không ai biết chị đã đau lòng ra sao. Họ chỉ nghĩ chị ly hôn vì bị chồng tát.
.jpg)
Giọt nước tràn ly. Từ lúc yêu đến lúc cưới anh, từ người yêu trở thành vợ, thành mẹ của con anh, dù đầu bù tóc rối với công việc nhà, chị vẫn hạnh phúc. Chị vẫn yêu anh như ngày đầu, để rồi sự vô tâm và tình yêu nguội lạnh của anh giết chết trái tim chị. Anh thậm chí còn không nhớ kỉ niệm ngày cưới, anh nói anh bận, anh nói đừng làm quá vấn đề. Trước ngày sinh nhật chị một tuần, chị nhắc anh, anh nhớ rồi, anh tặng chị một đóa hồng. Anh không hề biết, từ lúc sau khi sinh em bé, chị bị dị ứng với phấn hoa,… Không phải vì một cái tát, mà vì sự thất vọng trong lòng chị đã được lấp đầy. Chị nhận ra tình yêu và hôn nhân là hai chuyện khác nhau, rất khác. Tình yêu của chị đẹp, hôn nhân thì ngược lại.
Chị nói một đời dài lắm, chị không muốn đau lòng và phải chờ đợi cả một đời. Không có gì là tự nhiên cả, gom đủ thất vọng tự khắc sẽ rời đi. Mọi sự quyết định đều có lí do của nó. Chị không hối hận vì yêu anh, cũng không hối hận vì chia tay anh, đi qua bão tố chị sẽ mạnh mẽ hơn. Chị là nàng thơ trong tôi vào đêm mưa hôm ấy, một người đàn bà dám yêu, dám từ bỏ và tin vào tương lai.
Trong tiệm cà phê, có một cô gái đang yêu và một người đàn bà sẽ lại được yêu đang nghĩ về ngày mai, ngày hạnh phúc.
© Ngọc Nguyễn - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.






