Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ mong tình yêu như một ly nước lọc

2021-01-19 01:27

Tác giả: Trang Kể


blogradio.vn - Ổng cứ kêu hoài “Em yêu anh anh chỉ sợ em thiệt thòi, anh vừa nghèo vừa không đi làm từ sáng tới tối, không dành thời gian nhiều cho em được”. Cứ như ông cụ non ấy! Tao liên tục phải “chỉnh đốn” cái tư tưởng đấy của ổng.

***

Cái Loan làm việc ở bưu cục chưa đầy 2 tuần, một hôm vừa về phòng nó đã vứt bụp cái cặp rồi bổ nhào vào người tôi:

- Há há đoán được không bạn hiền? Tao có bạn trai rùi đó, một anh shipper luôn!

- ... Đừng đùa tao nha mày? Sao “quá nhanh quá nguy hiểm” vậy mày!?

- Ừa í! Hem có đùa!

Con bé kéo dài cái giọng nghe “rõ ghét”. Tôi đáp mau lẹ:

- Rồi. Nhiêu tuổi?

- Bằng tuổi mình. Tên là Quốc. Hầy, vui thì có vui nhưng cũng vui được ba nốt nhạc thôi á. Ổng làm shipper, tao là nhân viên trực ở bưu cục, một ngày hai đứa có gặp được nhau thì cũng là lúc ổng chạy về kho lấy hàng, tao kiểm đơn, đưa hàng, vậy đó. Bình thường toàn 7,8 giờ tối mới về, đứa nào cũng mệt phờ… hiếm hoi lắm mới có một tối đi ăn hay lượn lờ cùng nhau. Mà tháng nào có mùa Sale trên mấy chợ điện tử tương tự là xác định!

Tôi gật gù tỏ vẻ thông cảm, vỗ vai con bạn:

- Ừm, đặc thù mà mày, mỗi nghề mỗi kiểu thôi. Không sợ bằng tuổi kém tuổi chi đâu mày, quan trọng là cảm giác nó mang lại cho mày ấy.

Cả tôi và Loan đều là những nữ sinh từ tỉnh lẻ, lên học cao đẳng ở thành phố lớn này. Chúng tôi là những đứa không có duyên với học hành. Tôi đang theo nghề đầu bếp, cái Loan thì có vẻ chẳng hợp mấy nghề khéo léo, đang học thì con bé bỏ ngang, đi tìm việc. Gia đình cái Loan chuyên buôn sắt vụn nên từ nhỏ nó rất quen với mấy ngón nghề bẻ sắt, cầm búa, cầm kìm. Vậy nên lúc tìm được công việc ở bưu cục này, dù nhiều người kêu khổ, nhưng cái Loan ưng ý lắm. Ngày nào nó cũng hừng hực khí thế đi làm từ 7h sáng, tới 7h khuya mới về, có hôm muộn hơn, tận 8,9 giờ. Mỗi lần mở cửa đón con bạn, tôi luôn thấy một nụ cười tươi rói trên khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi của nó.

Có lần cái Loan từng bảo: “Tao không sợ khổ mày ạ, miễn là trong cái khổ tao vẫn thấy vui, phải không mày!”. Tôi chỉ chép miệng bảo “Ừ, kể mà đam mê lao động như mày cũng hiếm nha.” Tôi thầm nghĩ, có lẽ mỗi người đều vậy, đều có một nút “cò súng” ở một phạm trù nào đó, mà chỉ cần chạm đúng “nút cò” ấy, chúng ta đều có thể lấy nó làm động lực để vượt qua những trở ngại trên đường. Như tôi là tình yêu với các món ăn chẳng hạn, chính tình yêu khi được nấu ăn đã giúp tôi có động lực yêu lấy dầu mỡ, xoong chảo – những thứ mà có lẽ ngoài kia nhiều người ngại động tới. Và như cái Loan, “cò súng” của nó là được lao động, được bung hết sức lực thể chất của mình, cần mẫn với kiểu công việc đóng gói, kiểm kê hàng hóa, lặp đi lặp lại mỗi ngày. Có thể những điều đó trong mắt người khác thật nhàm chán, mệt mỏi, nhưng với Loan, nó cảm thấy vui và hạnh phúc - trong khó khăn. Và giờ chắc niềm vui của nó tăng gấp đôi, bởi nhờ cái bưu cục đó mà nó tìm được “chân ái”.

Tôi ướm hỏi xem cơ duyên nào mà Loan và Quốc thành đôi, con bé bảo:

- Ban đầu tao với Quốc là “đồng nghiệp dễ thương” thôi, hai đứa chào hỏi chuyện trò kiểu “bông hậu thân thiện” lắm. Riết rồi các chị, các bạn ở bưu cục mỗi khi thấy ổng tới lại trêu “Ê nè, để ý ông Quốc cứ tới đây là chỉ cười với chào cái Loan đầu tiên thôi nhớ!”. Cả bưu cục cười ầm lên, ổng thì ngại ngùng, gãi đầu gãi tai. Từ sau dạo đó mỗi lần tới bưu cục tao lấm lét thấy tội.

- Haha tao nghe mày kể cũng tưởng tượng ra, tội nghiệp. Rồi sao nữa?

- Ừa, thì đó, mọi người “đẩy thuyền” ghê lắm, cứ động ông Quốc xuất hiện là lại réo tên tao, hùn hết việc cho tao ra xếp hàng, bàn giao đơn cho ổng. Rồi đỉnh điểm chính là bữa đi ăn của anh chị em của toàn bưu cục đó. Ông Quốc bị “xếp” cho ngồi cạnh tao luôn. Bụng tao nó nở hoa luôn rồi chứ mày, kiểu tưng bừng lắm nhưng bên ngoài vẫn phải tỏ ra “thân thiện như thể đồng nghiệp dễ thương”. Xong cả bữa ăn mọi người cứ trò chuyện một câu là lại chêm vào 2,3 câu trêu tao với ông Quốc. Tao cũng xuề xòa cho mọi người vui vẻ thôi ấy, ai dè cuối buổi bất ngờ ghê, ổng kêu để ổng đưa tao về!

- Ôi cha, mạnh dạn ghê ha, chắc mọi người cũng shock lắm.

-  Shock mạnh ý chứ, đến tao còn hơi bàng hoàng, nghĩ bụng kiểu “Ah, trông lành lành vầy mà cũng biết chớp cơ hội ghê.” Rồi tao cũng đồng ý luôn, trong sự reo hò của mọi người.

Mặt con bé vênh vênh, hấp háy mắt ra bộ đắc ý, tôi không nhịn được cười trước cái bộ dạng đó của nó, nhướn mày hỏi lại:

- Haha, ừa vậy là từ bữa đó coi như mặc định thành “couple” đó hả?

- Ừm, cũng thêm vài lần đi ăn uống riêng nữa, rồi Quốc trình bày tâm tư với tao, là hai đứa thành đôi. Ổng cứ kêu hoài “Em yêu anh anh chỉ sợ em thiệt thòi, anh vừa nghèo vừa không đi làm từ sáng tới tối, không dành thời gian nhiều cho em được”. Cứ như ông cụ non ấy! Tao liên tục phải “chỉnh đốn” cái tư tưởng đấy của ổng.

- Rồi rồi, yêu thương mới mẻ vui vẻ gì thì cũng nhớ thận trọng nha, tao là tao chưa muốn lên chức “dì” đâu đó!

Cái Loan cười ngặt nghẽo, ghì chặt lấy cổ tôi. Giọng nó quả quyết:

- Bố con khỉ! Mà á, tao là tao cân nhắc kỹ rồi. Bạn Quốc tuy không cao, nhưng có nụ cười vô cùng tỏa nắng, cộng thêm chăm chỉ cần cù, kể cả không giàu nhưng chắc chắn sau này tao sẽ không lo chết đói. Đấy được cả tài lẫn sắc, duyệt!

Tôi chọt cùi chỏ vào sườn con bạn, rồi hai đứa cùng lăn ra cười. Nói chứ, tôi quở nó vậy thôi, nhưng dĩ nhiên là mong bạn mình hạnh phúc bền lâu rồi. Đâu phải dễ gì gặp gỡ và nên duyên được với một ai đó.

Nghĩ tới đó tôi tự nhiên thấy ghen tị với kiểu tình yêu “cần mẫn” và “chăm chỉ” của Loan và Quốc. Hai đứa trông qua thì có vẻ vất vả, có thể nhiều người sẽ nói con bạn tôi sẽ khổ, khi đối phương chưa thể làm chỗ dựa, chưa thể đỡ đần. Nhưng nhìn một cách khác, chính quãng thời gian cùng sát cánh, cùng vất vả của cả hai sẽ là những kỷ niệm ý nghĩa nhất của hai đứa. Người ta bảo “không sợ lên nhầm kiệu, chỉ sợ lấy nhầm chồng”, thiết nghĩ, đối với một người con trai mà nói, “không sợ không giàu có, chỉ sợ không có chí tiến lên”.

Chẳng ai biết trước được chuyện ngày mai. Cũng chẳng ai dám đảm bảo một trăm phần trăm điều gì. Nhưng chẳng hiểu sao nhìn vào cái cách ở bên nhau giản đơn, bình dị của Loan và Quốc, tôi cảm thấy nó thật ấm áp và bền vững. Sau những giờ tan ca là hai đứa đều nằm dài ở nhà, chẳng có đâu kịp đi cafe hay lên phố ngắm đèn hoa mà là vừa ăn cơm vừa thủ thỉ với nhau qua chiếc điện thoại về một ngày vất vả. Những mùa sale tới, hai đứa lại gác hết mội thú lại, tổng toàn lực tập trung cho nhiệm vụ đi đơn, chuyển hàng. Rồi sau đó mới bù đắp cho nhau bằng một buổi vi vu trên xe máy dạo quanh hồ, hoặc cùng đi ăn ở một quán bún, phở nào đó nổi tiếng.

Tình yêu, tôi thấy ngoài kia muôn hình muôn vẻ lắm. Có người lựa chọn bày tỏ mọi điều tình cảm lên mạng xã hội, có những người muốn tất tần tật đồ đạc của hai người là đồ đôi, có người cầu kỳ, bày biện tiệc tùng, có người chọn đến những nơi sang trọng, du lịch những vịnh, đảo xa hoa. Thật ra mỗi người mỗi kiểu, ai cũng được quyền chọn kiểu yêu, kiểu sống phù hợp với mình. Tôi tạm gọi những cách yêu đó như “rượu vang”, như “café”, như “trà sữa”. Nhưng nhìn vào Loan và Quốc, có lẽ tôi sẽ gọi đó là “nước lọc”. Đó là những điều nhỏ bé, là những bình yên xen giữa những bận rộn thường nhật hàng ngày. Như cái cách Quốc tất bật giao hàng quanh thành phố từ sáng tới khuya, vẫn tranh thủ “ship” cho con bé một lọ nước nha đam. Và nhiêu đó thôi cũng đủ để con bé hí hửng up story vui cả một ngày. Một kiểu yêu đầy bình thản, bình thường, một mối quan hệ tưởng như trong suốt, không màu, không mùi, không vị, nhưng thật ra lại là một thứ ai cũng cần trong cuộc sống này. Một cốc nước lọc - một tình yêu giản dị, mộc mạc, một tình yêu xây nên từ sẻ chia và đồng hành.

Và có lẽ, nếu một ngày kia chàng trai của tôi xuất hiện, tôi cũng mong đó sẽ là một tình yêu thật là “nước lọc”!

© Trang Kể - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mình cứ yêu nhau bình yên thôi | Radio Tình Yêu

 

Trang Kể

A wallflower who works for Nature not a Dreamer

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió

Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì

Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối

Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2

Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1

Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ

Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?

Trạm Cuối

Trạm Cuối

"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”

Dấu son Tháng Tám

Dấu son Tháng Tám

Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào

Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?

Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.

back to top