Nếu như có nếu như...
2018-09-12 01:28
Tác giả:

Sau gần hai tiếng trên chiếc máy bay chật chội và ngủ chập chờn vì tiếng ồn của động cơ, cuối cùng tôi cũng đã đặt chân đến Changi - Singapore. Đây là lần đầu tiên tôi được đi máy bay trong suốt hơn hai mươi năm qua, tất cả đều xảy ra như một giấc mơ, quá nhanh và không chân thật chút nào. Anh cùng các thành viên khác trong trường đến đón đoàn của tôi vào buổi trưa hôm ấy và cái vẻ ngoài thân thiện của anh khiến ai vừa gặp mặt cũng phải xiêu lòng.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh là một chàng trai cao lớn, với nước da ngăm khỏe khoắn, khuôn mặt thư sinh và nụ cười hiền, không hơn không kém. Nhưng có thể trái ngược với ấn tượng tốt của tôi về anh thì ấn tượng của anh về tôi có vẻ hơi hậu đậu. Mang hành lý gần cả 30kg cho chuyến đi ba tuần, để rồi khi kéo cái đống ấy lên bậc cao lại kéo không nổi. Trong khi tôi đang còn loay hoay với chiếc vali dưới cái nắng cháy da thì các bạn khác đã chất hành lý lên xe rồi. Càng gấp thì càng không được việc, càng cố kéo thì vali lại càng không thèm lên, tôi định nhờ ai giúp thì mắt đã thấy anh đến.
Mọi chuyện đều diễn ra rất tự nhiên, anh là nhóm trưởng còn tôi chỉ là một thành viên bình thường trong nhóm. Anh luôn giúp đỡ và quan tâm mọi người rất nhiều, điều ấy khiến mọi thứ mới lạ xung quanh chúng tôi trở nên quen thuộc và thân thiết hơn. Càng tiếp xúc với anh nhiều, tôi càng thích anh hơn, không bởi vì vẻ ngoài của anh mà còn là kiến thức, cách suy nghĩ của anh về cuộc sống. Nhưng mọi thứ chỉ dừng lại ở ngưỡng mộ anh là phần nhiều chứ không hẳn là thích anh như các bạn nữ khác trong nhóm và giữa hai chúng tôi cũng chẳng có một mối liên kết đặc biệt nào, cũng như cả hai không cần thiết phải tiếp xúc nhiều với nhau. Và rồi, chúng tôi thân nhau hơn sau những cuộc trò chuyện trên MRT để rồi vô tình biết được hai đứa có cùng ngày sinh. Có lẽ vì thế nên giữa chúng tôi có sự thân thiết hơn mọi người, có lẽ vì thế nên khi dẫn đoàn anh luôn quay lại phía sau để xem tôi có bị lạc không.

Có những khi MRT không còn chỗ ngồi anh luôn là người đứng phía sau làm chỗ dựa cho tôi. Từ hai con người xa lạ của hai đất nước xa lạ mà lại trở nên thân thuộc đến kì. Cảm giác bồn chồn khi nhận tin nhắn của anh vào đêm tối muộn, dù hai đứa chỉ có cách nhau một tầng ký túc xá, cảm giác hồi hợp khi ta trốn riêng mọi người để đi hẹn hò và cả cảm giác mâu thuẫn khi có đứa bạn bắt gặp hai ta đi chung nhưng lại nói dối là: “Hai đứa không có gì cả, chỉ là bạn bình thường”.
Mối quan hệ không rõ ràng này vừa ngọt ngào vừa khiến cho con người ta chán ghét. Ngọt ngào vì những cử chỉ quan tâm của anh chỉ bí mật dành cho tôi, những ánh mắt dịu dàng đó chỉ dành cho tôi. Chán ghét vì tôi không biết tôi có phải người đặc biệt trong lòng anh hay không, chán ghét vì tôi không biết mối quan hệ này gọi là gì. Sự mập mờ luôn là cái bẫy đáng sợ nhất nhưng lại luôn quyến rũ nhất và tôi đã thật sự chìm sâu vào nó. Để rồi một ngày kia, khi thời gian không còn đủ cho cả hai như việc lọ lem phải trở về nhà trước lúc nửa đêm là lúc sự tự chủ của tôi không còn, tôi đã hỏi anh về mối quan hệ giữa chúng tôi, câu trả lời của anh hoàn hảo đến mức tôi không thể bắt bẻ được gì. Chúng ta có tình cảm với nhau nhưng có lẽ tình cảm ấy vẫn chưa đủ để có thể hứa hẹn gì, anh trân trọng nó và thương tôi, anh nói: ” Nếu lỡ quay về Việt Nam em gặp được người tốt hơn anh, giỏi hơn anh lại nói cùng ngôn ngữ với em, vậy thì anh sẽ phải làm sao? Anh sợ em hối hận khi chúng ta vừa chỉ gặp nhau mới 3 tuần.”
Đêm đó là đêm cuối cùng trước khi tôi rời khỏi Singapore, hai chúng tôi thức gần như trắng đêm chỉ để nói với nhau những chuyện vô vị ở canteen trường. Khi tôi vờ chợp mắt để chọc anh, anh đã vuốt tóc tôi để khi tôi mở mắt ra vì giật mình thì lại như đắm mình vào ánh mắt biết nói đó. Đến tận bây giờ khi nhớ đến khoảng khắc ấy, trái tim tôi vẫn lạc đi một nhịp. Giấc mơ nào cũng phải kết thúc, bữa tiệc nào rồi cũng phải tàn, dù cho tôi lưu luyến không nỡ xa anh cỡ nào thì chuyến đi của tôi cũng phải kết thúc. Chỉ là giấc mơ quá đẹp thì khi ta tỉnh giấc thì sự hụt hẫng càng nhiều hơn thôi. Trước khi lên xe ra sân bay, tôi đã chạy đến ôm anh và khóc thật nhiều, anh nói rằng chúng tôi sẽ gặp lại nhau sớm thôi…
© Julie Miu – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.








