Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa bằng lăng ở lại mãi trong tim

2021-06-10 01:18

Tác giả: Hoàng Hồng


blogradio.vn - Mọi thứ cứ nhẹ nhàng và bình lặng như thế đấy. Hạ đã về trong sắc tím bằng lăng, nghe bình yên trong từng khoảnh khắc. Hạ về, bằng lăng tím nhẹ bay trong gió chiều. Và mùa bằng lăng ấy mãi ở lại trong tim.

***

Thế là chuyến tàu định mệnh tháng ba chở theo bao nỗi niềm thương nhớ hương vị quê nhà, cùng bao sắc hoa nở cũng đã lui dần khuất bóng khỏi sân ga cuộc đời. Dẫu vẫn biết chuyến tàu đến rồi đi như một lẽ tất yếu của tạo hoá, ấy vậy mà sao lòng người vẫn không khỏi tiếc nuối, luyến lưu như đã để tuột mất một thứ đáng quý nào đó. Phải chăng, mùa mộc miên đỏ đã qua rồi?    

Trong ánh nắng ngập tràn hương bằng lăng tím biếc, thanh âm trong trẻo, mượt mà của tháng tư bỗng cất lên đón hạ trở về. Bằng lăng tím kết thành chùm rực rỡ chen nhau nở rộ giữa khoảng trời xanh ngọc đang mừng vui, reo hò như gặp lại cố nhân sau bao ngày xa cách.

Đã không ít lần tôi say mê ngắm nhìn vẻ đẹp của từng chùm hoa tím ấy rồi tự đa tình một mình. Loài hoa có sắc tím đến lãng mạn đó chẳng ngọt ngào như hoa hồng, thoang thoảng như hoa nhài, cũng chẳng ngào ngạt như tử đằng nhưng đầy hương thơm ngát và dịu dàng đến vô cùng mà khó loài hoa nào có thể sánh được. Phải chăng đã ấp ủ mình qua bao mùa nắng mưa, gió rét bằng lăng chỉ nở rộ mỗi khi hạ về nên muốn dâng hiến tất cả những hương sắc đẹp đẽ nhất của mình cho thế gian này để rồi dẫu có lụi tàn cũng vẫn chẳng tiếc một đời được tái sinh.

Bằng lăng ơi, bằng lăng tuy đẹp nhưng sao buồn đến thế. Sao mỗi mùa bằng lăng khoe sắc tím đều khiến người ta phải ngẩn ngơ thương nhớ, đợi chờ đến vậy. Bằng lăng nở nhanh rồi cũng mau héo tàn quá. Chỉ mới vài ngày đây thôi còn khoe sắc, vậy mà màu tím đã nhạt dần và cánh hoa bắt đầu rơi rụng, chỉ có thể dành một khoảng thời gian ngắn ngủi để ngắm trước khi bằng lăng kịp vội vã ra đi. 

bang-lang-7

Có lẽ bằng lăng đánh thức ký ức về những mùa chia tay, về những cuộc biệt ly chẳng hẹn ngày tương phùng chăng? Vẻ đẹp mong manh, lãng mạn của bằng lăng khiến người ta xao xuyến, bồi hồi nhớ về ngày chia tay của các cô cậu học trò, về những rung động trong sáng của một thời ngây ngô, về những ước mơ, hoài bão và giấc mộng của tuổi trẻ đã qua.

Giữa khoảng trời cao xanh những ngày tháng tư, một nhành bằng lăng tím lặng lẽ gọi hạ về, tuổi học trò gửi lại với mây trời.  

Dòng đời thì vẫn thế, vẫn êm ả chảy trôi vô thường, năm tháng vẫn bình lặng đi qua. Bằng lăng vẫn đứng đó điểm tô một chút sắc hương vào bản hoà ca đa thanh mùa hạ. Không đỏ rực rỡ như cành phượng vĩ gọi nắng vàng, cũng chẳng kiêu sa, quý tộc như muồng hoàng yến trổ bông, bằng lăng chỉ nhẹ nhàng một chút buồn man mác, khe khẽ rồi trở thành nỗi nhớ bâng khuâng. 

Nhớ con đường quê lầy lội bùn đất sau cơn mưa tháng tư, nhớ ao nhỏ trước nhà đầy nước trong xanh, mát lành trẻ thơ thường tắm, nhớ cây cầu nhỏ bắc đôi dòng sông mẹ thường dắt con qua những bước chân đầu đời, nhớ cơn mưa mùa hạ bất chợt đổ rào nơi phía cuối chân trời xa xăm, nhớ cả những vội vã, nhọc nhằn ba mang ngày mùa thu hoạch trước cơn giông bão đầu mùa.

Mọi thứ cứ nhẹ nhàng và bình lặng như thế đấy. Hạ đã về trong sắc tím bằng lăng, nghe bình yên trong từng khoảnh khắc. Hạ về, bằng lăng tím nhẹ bay trong gió chiều. Và mùa bằng lăng ấy mãi ở lại trong tim.

© Hoàng Hồng - blogradio.vn

Xem thêm: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Hoàng Hồng

"Chúng ta đều là những lữ khách. Ghé đến cuộc đời và để lại sự biết ơn ... "

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

back to top