Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một chuyện tình

2013-01-16 14:45

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Tôi dừng suy tưởng, quay lại với thực tế dù tôi đã cố gạt đi ngay khi anh hôn tôi bên hồ Gươm lặng nước, với hoa sen thả chơ vơ và chút không khí đêm dịu vợi nao lòng.

Hồ Gươm đêm tháng Ba lắng đọng. Người ta mới thả lên đó vài bè hoa sen mong cứu vãn oxy sạch cho cụ Rùa. Những bông sen cặm cụi im lìm trên loang loáng nước hồ, giữa những gợn nhóng nhánh đèn neon. Vẫn thoáng thấy màu phớt hồng nguyên bản. Thứ màu hồng khó lòng thay thế, dù trắng cao sang hay vàng thanh lịch.

Tác giả : Khánh Thảo - Người đọc : Thảo Kòi  - Kỹ Thuật : Thảo Kòi

Ảnh minh họa

Chúng tôi rời khỏi quán bar và đi dạo lững thững bên hồ muộn. Cảm giác bình yên làm tôi mãn nguyện. Thật lãng mạn khi vào một đêm tháng Ba se sẽ lạnh, ta chậm rãi thưởng thức một nét quen thuộc Hà Nội, bên một chàng trai mà ta tin tưởng.

Cho tới tận khi ngồi trong quán bar với âm nhạc rộn ràng náo nhiệt sôi động, tôi mới ở gần anh đến thế. Cố gắng ghé vào tai nhau để trò chuyện. Cả anh và tôi đều vừa trải qua một ngày công tác ngoại tỉnh có phần mệt mỏi, song cả hai đều đang gây dựng hình ảnh tốt đẹp đối với nhau. Chúng tôi uống chút bia, nhún nhảy đôi chút theo những khúc DJ ồn ã. Quán bar là nơi xả stress khá tốt.

Để sau khi rời quán, sự sảng khoái trong lòng hòa vào sự nhẹ bẫng của đêm thanh tao, tôi tựa hồ mình đang điềm nhiên bước trong những trang văn lấp lánh của chính tôi, nơi mà tôi vẫn thường hão huyền mô tả một khung cảnh đủ trữ tình để làm khởi đầu cho một cuộc yêu đương nào đó. Niềm vui giản dị nhỏ bé này thực sự lâu lắm tôi chưa có lại. Sau này, khi ngồi viết những dòng này, tôi có mạnh dạn so sánh với một đêm tháng Năm xa xôi trong ký ức, bên hồ Tây, một bên là dãy biệt thự sang trọng, một bên là sóng sánh nước hồ và ngào ngạt hương sen vào hạ nồng nàn. Như một tất yếu của một nút thắt cao trào về hoàn cảnh, tôi có một nụ hôn ngập ngừng mà lồng lộng sung sướng, âm ỉ lan tỏa vào trái tim đa cảm, và từ đó, cần mẫn dành thời gian, không gian cho một mối quan hệ đã kết thúc hết sức nhạt nhẽo sau một năm mười tháng. Còn một khoảnh khắc nữa cũng được tôi đem ra so sánh, là một buổi chiều tà dạt dào gió biển, nắm tay người tôi yêu thương đi dạo trên con đường xây dài nối từ bãi tắm này sang bãi tắm kia ở Đồ Sơn trước khi trở về khách sạn ăn một bữa tối ngon lành với những món hải sản khoái khẩu của tôi.

Trở lại thời điểm tôi đang chậm rãi bước cùng anh – một chàng trai mới – bên hồ Gươm và trong một đêm tháng Ba Hà Nội hết đỗi dịu dàng, tôi cũng chưa thể chắc xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Chúng tôi không nắm tay nhau, và cùng im lặng đeo đuổi ý nghĩ riêng mình khi cặp đôi phía trước dừng lại để ôm và hôn. Anh và tôi đều không còn là trẻ con mới lớn để không tưởng tượng đến những điều tương tự, nhưng cũng không phải là những kẻ hiện đại một cách lố bịch, tức là hiểu sai về lối sống “tây” và áp dụng nó tùy tiện vào cuộc đời.

Chúng tôi quen nhau được một thời gian không dài không ngắn, theo cách tính của cuộc sống gấp gáp đang diễn ra ngoài kia. Ý niệm của tôi về mối quan hệ này hoàn toàn nghiêm túc. Thành thực mà nói, tôi đang thấp thỏm chờ đợi một tình yêu đơn thuần xảy đến. Tức là, một tình yêu bình thường của một chàng trai chưa vợ và một cô gái chưa chồng, đang ở độ tuổi sung mãn của cuộc đời và sẵn sàng kết hôn.


Ảnh minh họa

Tôi, với cá tính có phần đỏng đảnh, chưa chịu dừng chân phiêu du đã nhiều lần, tâm hồn mong manh dễ đổ vỡ, vẫn quay ngoắt đi trước một cử chỉ phật ý hoặc một lời nói vô tâm. Với anh, lại khác. Sự tin tưởng, sự bình thản, sự thông cảm khi công việc quá bận bịu khiến anh không thể thưởng xuyên gọi điện cho tôi, hoặc có điều kiện gặp tôi để đẩy nhanh tiến độ hoàn thành có hậu cho một kịch bản tình cảm.

Một hai lần anh làm tôi buồn, nhưng tuyệt nhiên tôi không giận, tôi vẫn tiếp tục vin vào hy vọng rằng, tôi và anh sẽ thành đôi. Cuộc hẹn ngày hôm nay đáng ra phải có từ trước, một cuộc hẹn riêng tư hai người. Trong đầu tôi, chỉ định ăn với anh một bữa tối, lang thang trên phố và trò chuyện để hiểu nhau hơn nữa. Tôi vẫn nhấn mạnh rằng, tôi rất rất nghiêm túc.


(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

back to top