Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mình cứ yêu nhau bình yên thôi (Vlog Radio)

2017-06-11 01:42

Tác giả: HNQ Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Anh nói "Cuộc đời này có gì đáng sợ đâu". Bên anh tôi thấy an lòng. Chúng tôi đủ giống nhau để tinh tế nhận ra dù chỉ một chút thay đổi trong cảm xúc. Anh hiểu tôi nghĩ gì, lo gì, và tôi biết lúc nào nên dùng cách nói chuyện người lớn để làm anh an tâm. Tôi và anh, tự nhận mình đến với nhau vì duyên phận.

***
Mình cứ yêu nhau bình yên thôi

Anh không phải là người yêu đầu tiên của tôi. Anh bước vào cuộc sống vội vã của tôi từ cái độ tôi đã cho "tình yêu chẳng là gì". Từ cái ngày anh ném túi thuốc ngủ qua cánh cổng cho một con bé ngày làm việc, tối làm việc, đêm trằn trọc cho đến cái ngày anh áp mặt vào tôi nói "Mình cưới đi em", tôi mới hiểu rằng trên đời này không có gì là bất biến, và tình yêu thực sự là một điều diệu kỳ.

Tôi cũng không phải là tình yêu đầu tiên của anh, cũng không phải người đầu tiên anh có ý định cưới. Anh nghiêm túc trong mọi chuyện, dĩ nhiên cả chuyện tình yêu.

Tôi yêu anh một cách bình thản, tới mức đón nhận sự thay đổi trong suy nghĩ, thói quen, và cả cách yêu thương của mình một cách bình thường. Từ ngày quen anh, tôi bất cần theo một cách khác. Vẫn là một con bé không biết sợ, nhưng tôi đón nhận mọi việc một cách nhẹ nhàng hơn.

Anh yêu tôi một cách vụng về, đôi khi chưa thích nghi kịp với một kiểu cá tính lúc trẻ con, lúc lụ khụ và lắm lúc hơi điên của tôi, nên nhiều khi vẫn cố gắng thu ghém nỗi buồn của mình lại với hai từ "chấp nhận". Anh chấp nhận mọi nét tính cách của tôi. Từ đáy lòng mình, tôi biết, anh thương tôi.

Tôi vẫn tin vào một tình yêu trọn vẹn (

Đôi lúc tôi thấy tôi và anh giống nhau. Lúc buồn, tôi cố gắng không để anh biết, viết viết rồi xóa xóa, sợ anh biết anh lo. Lúc buồn, tôi cố gắng nhí nhố nhất có thể để che giấu đi những suy tư mà tự tôi cho là nhảm nhí. Còn anh, lúc mệt mỏi, vẫn tỏ ra kiên cường. Anh nói "Cuộc đời này có gì đáng sợ đâu". Bên anh tôi thấy an lòng. Chúng tôi đủ giống nhau để tinh tế nhận ra dù chỉ một chút thay đổi trong cảm xúc. Anh hiểu tôi nghĩ gì, lo gì, và tôi biết lúc nào nên dùng cách nói chuyện người lớn để làm anh an tâm. Tôi và anh, tự nhận mình đến với nhau vì duyên phận.

Vì yêu nên thương nhau, và vì có thương nên không thể nhẫn tâm. Vì yêu nên lúc tôi ốm yếu, lúc tôi mất việc, lúc tôi chán nản, anh kiên nhẫn ở bên. "Để em một mình anh không yên tâm", và ngày nào anh cũng lọ mọ sang. Vì yêu nên tôi lạc quan trong lúc khốn khó nhất, lúc mình bơ vơ mất phương hướng nhất, ít ra vẫn tự nhủ "Vẫn còn có anh ở đó, mình sẽ không bị lạc quá xa."

Nên tôi quyết không đi đâu xa khỏi anh. Nước ngoài, du học, sự nghiệp, danh vọng, kệ, tôi đã trượt dốc nhiều lần đủ để hiểu con đường nào mình nên bước tiếp, và tôi cũng đã thấy nhiều sự bất hạnh xung quanh mình, đủ để nhận ra, đời một người con gái điều gì thực là quan trọng. Suy cho cùng, cuộc đời này chỉ là những sự lựa chọn. Tôi chọn anh và một cuộc đời bình thường.

Ai cũng từng đôi lần bảo mình nên sống lý trí, nên tự dối mình, yêu là chuyện tầm phào. Trước đó tôi vẫn hay nghĩ tình yêu phù du lắm, đến rồi đi như chớp mắt, vui chưa được bao nhiêu sẽ lại muộn phiền đau khổ, chán nản rồi chia ly. Còn anh, cũng từng suýt kết hôn theo lý trí thay vì cảm xúc. Chúng tôi gặp nhau khi tôi đã mệt mỏi với sự cố gắng quá sức của mình, còn anh thấy lạc lõng trong sự mạnh mẽ đến khô khan. Cuộc sống này, sống không cần tình yêu thì sống để làm gì? Hóa ra là con người cần sống, cố gắng, và cả yêu thương nữa. Nên người ta rồi cũng tìm được nhau..

Nhưng hạnh phúc thực sự vẫn luẩn quẩn đâu đây với những trái ngang. Anh nhận được tin đi nghĩa vụ, có nghĩa là cưới nhau xong rồi đi. Bao nhiêu dự định dở dang, mấy ngày trước tôi thấy anh buồn lặng lẽ mà không nói. Tôi cũng buồn, nhưng tỏ ra như không lo điều gì. Tôi và anh giằng co trong những lo lắng của riêng mình.

Tôi vẫn tin vào một tình yêu trọn vẹn (

Thực ra, tôi lo sợ những ngày tháng cô đơn. Còn anh sợ bỏ tôi lại một mình.

Anh nói, thời gian rồi cũng qua nhanh, lúc anh trở về, sẽ là ngày hai người hạnh phúc nhất. Anh sẽ chữa bệnh, tôi sẽ dạy học, và có những đứa con..

Nghe lời anh, tôi cố gắng vui vẻ, lạc quan và vững vàng..

Tôi muốn kể tiếp nhiều điều, nhưng có lẽ nên giữ lại thành hy vọng dành riêng cho anh. Và tôi tin, nếu người ta có niềm tin vào hạnh phúc, người ta sẽ tránh được nhiều đau khổ.

Tôi ghét những đau khổ đó. Người ta yêu rồi buồn đau chắc tại không đủ mạnh mẽ và niềm tin, nên người ta ngụy biện đủ mọi lý do rồi rời xa nhau.

Tôi muốn kể một câu chuyện khác, như bố mẹ tôi, bố mẹ anh, như hàng triệu triệu người yêu nhau khác sống hạnh phúc bên nhau, qua bao khổ đau thăng trầm. Như biết bao tình yêu đẹp khác, vì không dang dở, nên người ta không kể.. Tôi tin một thứ tình yêu khác mà người ta không hay nói trong sách vở, một kiểu tình yêu trọn vẹn. Thế nên, tôi muốn lạc quan hơn, vui vẻ ngày anh đi, và hạnh phúc chờ ngày anh về..

Đã từng có lúc tôi lang thang trong công viên ngày lạnh giá, nhìn những lá cây đổi màu từ mùa này sang mùa khác, mấy cành cây đâm chồi rồi lại tới ngày rụng tan tác dưới gót chân, mỉm cười với bao đôi lứa xung quanh, tự nhủ mình sẽ chấp nhận một cuộc đời cô độc.

Nhưng từ khi gặp anh, thực sự mọi điều đã khác..

© Hoàng Ngọc Quỳnh – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh

HNQ

Tomorrow will be another day.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

3 sự thật phũ phàng những người qua tuổi 30 cần thấu tỏ (Cafe Vlog)

3 sự thật phũ phàng những người qua tuổi 30 cần thấu tỏ (Cafe Vlog)

Trong quá trình lập nghiệp và trưởng thành này, họ cũng phải đối mặt với không ít những sóng gió trong cuộc đời, đôi khi là những sự thật phũ phàng mà những người trẻ tuổi có thể chưa có cơ hội nếm trải.

10 chân lý sống thâm thúy từ động vật ai cũng nên đọc một lần trong đời (Cafe Vlog)

10 chân lý sống thâm thúy từ động vật ai cũng nên đọc một lần trong đời (Cafe Vlog)

Trong mắt bạn, có thể đó chỉ là gánh nặng nhưng với người khác, đó có thể là ưu thế và sự đảm bảo lớn nhất. Vì thế, đừng vội vã yêu cầu người khác vứt bỏ trách nhiệm, gánh nặng trên vai, bởi làm như vậy, có thể bạn sẽ hại chết họ.

Mùa thu - mùa tri kỷ (Cafe Vlog)

Mùa thu - mùa tri kỷ (Cafe Vlog)

Nhưng cái thu mà tôi nhớ nhất là thu Hà Nội. Cái ngày đầu tiên mới ra trường, cái ngày mà lần đầu tiên lượn qua con phố Thanh Niên vắt ngang qua hồ tây, có lẽ con đường đó tôi gửi lại mọi thứ ban đầu.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé! (Cafe Vlog)

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé! (Cafe Vlog)

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không? (Cafe Vlog)

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không? (Cafe Vlog)

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa (Cafe Vlog)

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa (Cafe Vlog)

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình (Cafe Vlog)

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình (Cafe Vlog)

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành (Cafe Vlog)

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành (Cafe Vlog)

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão (Cafe Vlog)

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão (Cafe Vlog)

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng.

Suy ngẫm về câu chuyện tình cảm gia đình thức tỉnh nhiều cặp vợ chồng (Cafe Vlog)

Suy ngẫm về câu chuyện tình cảm gia đình thức tỉnh nhiều cặp vợ chồng (Cafe Vlog)

Người ta nói: “Tu 100 năm được ngồi chung thuyền, tu 1000 năm mới cùng chăn gối.” Vậy nên, hãy biết trân trọng những hạnh phúc nhỏ nhoi và bình thường bên cạnh bạn.

back to top