Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta chung đường khi gian khó nhưng chẳng sánh bước lúc an nhiên (Vlog Radio)

2017-06-05 17:31

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Ai đã từng nói: "Khi bình yên, người ta thường quên những lời thề trong giông bão”. Câu nói ấy nghe sao mà xót xa, cay đắng thế! Chung đường lúc gian khó mà chẳng thể sánh bước lúc an nhiên!

***
  Chúng ta chung đường khi gian khó nhưng chẳng sánh bước lúc an nhiên

Mưa! Mưa rồi! Lặng bước trên những con phố ngày Hà Nội mưa giao mùa, nhìn những hạt mưa rơi từ không trung như những pha lê trong suốt rồi vỡ tan. Mưa không vội vã nhưng thấm đượm u buồn. Là tiếng mưa rơi, là mưa buồn hay là tiếng nức nở của một trái tim đang ngập tràn bi thương?

Hạnh phúc có được thật khó phải không? Người ta hứa hẹn, trả giá rồi hy vọng cuối cùng vẫn chỉ là hư vô. Ai đã từng nói: "Khi bình yên, người ta thường quên những lời thề trong giông bão”. Câu nói ấy nghe sao mà xót xa, cay đắng thế! Chung đường lúc gian khó mà chẳng thể sánh bước lúc an nhiên!

Em từng không hiểu được cảm giác ấy, từng mộng mơ mà chắc chắn rằng sẽ chẳng bao giờ trải qua nó, vì người đó là anh! Thế mà, cuộc sống cứ như một ẩn số mà không ai biết trước, vận mệnh kia lại thích trêu đùa người.

Em không hiểu là trò đùa số phận, là anh thay đổi hay em đã đổi thay. Chắc là tất cả anh nhỉ? Có lẽ là do ta đã hết duyên, nợ cũng đã trả xong. Có thể thời gian đã bào mòn sức chịu đựng và tình yêu của anh. Và cũng vì em đã chẳng còn là cô gái thuở ban đầu anh thương.

Mọi thứ đã thay đổi như thế đấy, chúng ta đã nhận ra từ lâu nhưng vẫn cố chấp để rồi chạm vào giới hạn mới tổn thương đến thế!

Những ngày tháng ấy, em là cô gái trẻ con nhiều vụng dại đã trót thích thầm chàng trai ưu tú là anh.

Những ngày tháng ấy, em đỏ mặt nói thích anh...

Những ngày tháng ấy, em và anh đã trở thành bạn trai, bạn gái của nhau...

Những ngày tháng ấy, lần đầu tiên anh tặng em món quà sinh nhật bằng những đồng tiền vất vả làm thêm...

Những ngày tháng ấy, có một người con trai đã nói dù phải chịu vất vả cũng không muốn em mệt mỏi, dù khó khăn cũng sẽ không buông tay em...

Những ngày tháng ấy, có một người con trai nói nhất định sẽ lấy em làm vợ, người đó bảo em đợi...

Những ngày tháng ấy, đã từng có một người dắt cô gái nhỏ như em cùng nhau từng bước trưởng thành, em và người ấy cùng vui cùng buồn, cùng ở cạnh, cùng động viên nhau lúc tưởng chừng như gục ngã, cùng chứng kiến những lần người ấy từng bước đạt được mộng ước, chứng kiến người ấy từ cậu sinh viên tay trắng trở thành người đàn ông có sự nghiệp nhưng cuối cùng lại chẳng thể chung bước cùng nhau tới cuối chặng đường!

  Chúng ta chung đường khi gian khó nhưng chẳng sánh bước lúc an nhiên

Chúng ta bắt đầu mâu thuẫn và cãi vã nhiều hơn... Em không rõ chúng ta vì sao mà trở nên như vậy? Em chỉ nhớ dù là những vụn vặt cũng có thể khiến chúng ta tranh cãi. Làm hòa rồi lại tranh cãi, tranh cãi rồi im lặng. Nó cứ như một vòng tuần hoàn mệt mỏi đến đáng thương. Cái gì mệt quá cũng làm ta chán nản, gượng ép quá cũng sẽ vụn vỡ.

Ngày anh nói: “Chúng ta chia tay đi”. Em biết ngày này sẽ đến, biết kể từ khi thấy anh nhìn cô ấy - cô gái anh mới quen. Ánh mắt đó, trong suốt 7 năm nó đã từng thuộc về em. Em biết đấy nhưng sao vẫn thấy bất ngờ và bàng hoàng quá! Lý trí vẫn chẳng thể ngăn nổi nước mắt yếu đuối. Lúc này đây, anh biết không ai đau đớn bằng lòng em đang đau đớn! Lòng em se lại, nghẹt thở!

Hận anh không? Có chứ, hận lắm, nhưng chỉ là lúc này thôi. Không phải em cao thượng mà đơn giản chỉ vì trái tim em không còn sức nữa rồi! Không thể hận cũng chẳng còn yêu... Nó chỉ có những mảnh vụn chẳng thể ghép lại...

“Anh sắp lấy vợ, em sẽ đến chứ?”

Khẽ đáp lại “Em sẽ”. Em sẽ đến, em sẽ đến để nhìn chàng trai em đã dành cả thanh xuân để yêu để thương... Em sẽ đến để nhìn người ấy đọc lời thề với cô dâu của mình mà người đó không phải em... Em sẽ đến để khẳng định: Hứa ư, thề ư, đều là hư ảo thôi. Sẽ đến lúc nó nhạt nhòa và trở thành cát bụi...

Hôm nay, em thấy anh tay trong tay với cô ấy, anh cười đẹp lắm! Giá như có thể, em sẽ ước anh và em sẽ chẳng trưởng thành, sẽ mãi như lúc đầu gặp nhau! Mà không, em sẽ ước, ta chưa bao giờ gặp, để chưa từng yêu, và cũng chẳng có đau!

Hạnh phúc nhé, người dưng em từng yêu, yêu bằng cả thanh xuân của một người con gái!

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành (Cafe Vlog)

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành (Cafe Vlog)

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão (Cafe Vlog)

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão (Cafe Vlog)

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng.

Suy ngẫm về câu chuyện tình cảm gia đình thức tỉnh nhiều cặp vợ chồng (Cafe Vlog)

Suy ngẫm về câu chuyện tình cảm gia đình thức tỉnh nhiều cặp vợ chồng (Cafe Vlog)

Người ta nói: “Tu 100 năm được ngồi chung thuyền, tu 1000 năm mới cùng chăn gối.” Vậy nên, hãy biết trân trọng những hạnh phúc nhỏ nhoi và bình thường bên cạnh bạn.

Hãy yêu nhau vào mùa thu (Cafe Vlog)

Hãy yêu nhau vào mùa thu (Cafe Vlog)

Nhắm mắt lại và cất giữ yêu thương vào sâu trong nỗi nhớ. Xòe bàn tay buông cho thời gian dịu dàng trôi. Bỗng thấy lòng mình nhẹ bẫng, khẽ mỉm cười, nụ cười cũng nhẹ, không vương dù chỉ một chút âu lo...

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên (Cafe Vlog)

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên (Cafe Vlog)

Bức tâm thư sau đây chứa đựng những bài học của một người cha đúc kết cả đời dựa trên kinh nghiệm và vấp ngã của mình, hi vọng giúp con trưởng thành mà không mất quá nhiều thời gian để đi đường vòng.

Bạn có phải là cô nàng sống nội tâm? (Cafe Vlog)

Bạn có phải là cô nàng sống nội tâm? (Cafe Vlog)

Tôi từng đọc ở đâu đó rằng “ Đừng tùy tiện phơi bày vết thương của mình cho người khác xem, vì bạn sẽ không thể nào biết được rằng giữa cái xã hội gần 10 tỷ người này ai là người bôi thuốc cho bạn, còn ai là người xát muối vào bạn…”

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái (Cafe Vlog)

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái (Cafe Vlog)

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn (Cafe Vlog)

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn (Cafe Vlog)

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Là con gái mạnh mẽ đến đâu cũng sợ những tổn thương (Cafe Vlog)

Là con gái mạnh mẽ đến đâu cũng sợ những tổn thương (Cafe Vlog)

Người ta vẫn thường nói “Chim sợ cành cong”, một lần bị tổn thương ngàn lần e dè, hoảng sợ. Là con gái cũng vậy, một lần tổn thương là lo sợ, khép kín trái tim mình.

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

"Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

back to top