Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mệt mỏi rồi, chỉ muốn trốn phố về quê (Cafe Vlog)

2019-07-02 01:15

Tác giả: Huy Phước Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Lớn lên, tôi đi suốt chiều dài đất nước, đi qua những thành phố lung linh ánh đèn, chẳng ở đâu và ở đâu kiếm được một miếng cơm nắm muối vừng đủ vị và ngọt ngào như miếng cơm nắm muối vừng của bà tôi năm nào. Những điều đã ăn sâu vào máu đã trở thành cốt cách con người.

***

Giá có thể trốn phố về quê,

Tựa lưng vào những thành quách cũ,

Là gió rách dậu tre phên nứa,

Là bão bùng chớp bể chiều hôm.

Ơi bà ơi, lại cơm nắm muối vừng…

Một chiều mưa Hà Nội tại số 13 phố Ngô Văn Sở lạnh căm rả rích những giọt buồn đến từ trống hoác tiêu sơ. Không có bão biển như thời trẻ trâu quê nhà, chỉ có bão từ lòng phố, từ những phồn hoa mà cuộc đời đã quẳng tôi vào bươn bả. Mấy cô cháu chúng tôi dọn dẹp chuẩn bị đóng cửa hàng vì ngày mưa ế ẩm. Bất chợt cô tôi bảo: H”ui ơi Hui Ngố ơi Ngố có thưởng thức quà quê cơm nắm muối vừng không?” Tôi mỉm cười thay cho câu trả lời.

Cô tôi gọi một chị bán hàng rong vào và mua dăm ba suất muối vừng cơm nắm. Chỉ mới nhìn chị hàng rong trải tấm lá chuối ra rồi xắt cơm rắc vừng mà tôi đã long lanh khóe mắt. Tôi quay mặt đi không muốn để cô tôi và mấy đứa nhân viên cửa hàng biết mình mít ướt.

Cắn một nhát, chấm một nhát, lại cắn một nhát và chấm một nhát, tôi như kẻ đang đu dây điện làm xiếc, tôi chẳng nhớ mình là ai, tôi hấp hối để cho thứ ký ức trong veo được hồi sinh tái hiện khoảnh khắc này. Người ta làm muối vừng lạt quá, dân thành phố không ăn mặn đái khai như người quê nhà, hay là tại nước mắt tôi mặn đã xô đẩy cái vị vừng lạc béo ngậy ra khỏi miệng.

Điều mà tôi cảm nhận rõ rệt nhất lúc ấy là hình ảnh bà tôi, khom lưng bên bếp nhào nặn thứ cơm gạo trắng ngần mà gói, mà bọc, mà ủ những tinh túy hồn quê. Hình như có cả tiếng gầm gừ của cơn bão biển khi nào? Năm ấy tôi vừa tròn hai mươi.

Bà tôi mất lâu rồi. Tôi mất đi một thứ thành quách để mà nương dựa. Bà tôi đi lâu rồi. Tôi mất đi bập bùng bếp lửa chiều hôm. Bà tôi vắng lâu rồi. Tôi mất đi trăm thứ quà quê quốc hồn quốc túy. Ngẫm lại, ở đời có những thứ nhỏ bé vô cùng nhưng nó lại như những mạch nguồn sâu thẳm mà nuôi dưỡng hun đúc con người ta. Giống như cơm nắm muối vừng của bà tôi đâu có phải là thứ thực phẩm hàng ngày nuôi tôi khôn lớn, năm thì mười họa mới ăn một lần, chỉ xem đó như một thứ quà quê bình dị. Vậy nhưng cơm nắm muối vừng từ bàn tay của người bà đã là một thứ thảo thơm tâm hồn.

Lớn lên, tôi đi suốt chiều dài đất nước, đi qua những thành phố lung linh ánh đèn, chẳng ở đâu và ở đâu kiếm được một miếng cơm nắm muối vừng đủ vị và ngọt ngào như miếng cơm nắm muối vừng của bà tôi năm nào. Những điều đã ăn sâu vào máu đã trở thành cốt cách con người. Hơn nữa cuộc sống bây giờ người ta nghĩ nhiều tới vật chất, giá trị của cuộc sống được đong đo bằng những chuẩn mực khác. Cơm nắm muối vừng chỉ là một thứ vô danh trong suy nghĩ của con trẻ, bởi đã thưa vắng dần những người bà như tôi may mắn từng có.

Lại nhớ mỗi năm, khi những cơn bão đầu mùa lăm le chực về cũng là lúc lòng tôi phên nứa dậu tre. Hình ảnh người bà gần gũi lại hiện về với đầy đủ những yêu thương. Và cơm nắm muối vừng lại thêm những lần ngẩn ngơ bão tố. Có đôi khi tôi lo sợ dạ tôi nghèo, lòng tôi chật, những ký ức con con chẳng còn bến đậu nương nhờ. Có đôi khi tôi buồn bã, thế giới này đã đổi thay, tình người nhỏ bé, hồn quê vạ vật, một thứ cơm nắm muối vừng có đủ cho con người trắc ẩn bao dung.

Lại một mùa bão giông sắp nổi, ở một nơi xa xôi chẳng phải quê nhà, nghe gió mà biết thủy triều lại đang dềnh lên, lòng tôi như những thành quách cũ, cứ mở ra mà đón gió, đón mưa, đón bão, đón những hồn xưa hình cũ, cơm dẻo muối nồng. Và nếu một khi nào đó cánh cửa trong tôi đóng lại để tâm hồn tối bưng, có thể trong đời không còn ai biết cơm nắm muối vừng.

© Huy Phước – blogradio.vn

Xin chào và hẹn gặp lại

Giọng đọc: Lan Phương

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Bản nhạc sử dụng: Quê tôi

Mời xem thêm chương trình:

Ước gì mình đừng lớn nữa

Huy Phước

Blog chật hẹp nhưng là cách tôi trải nghiệm cuộc đời thêm nhiều lần nữa.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta có đủ kiên trì để thương một người (Cafe Vlog)

Chúng ta có đủ kiên trì để thương một người (Cafe Vlog)

Thích một người cũng giống như vô tình gặp một bông hoa đẹp đang nở đầu xuân. Hết xuân hoa sẽ tàn, nhưng hình ảnh đẹp đẽ đó sẽ mãi neo đậu trong lòng mình". Chúng ta, liệu có thể kiên trì thích một người đến cuối đời, hay sẽ dừng lại vào một lúc nào đó. Nhưng dù có là sao đi nữa, thì người mình thích sẽ là người đẹp nhất và người mình trân trọng nhất trong khoảng thời gian đó.

Thương mấy cũng chỉ là người cũ đã từng (Cafe Vlog)

Thương mấy cũng chỉ là người cũ đã từng (Cafe Vlog)

Đời ai cũng có một người cũ để thương. Rồi ai, cũng trở thành người cũ của một người nào đó.

Hãy trao cho anh thứ anh đang mong chờ (Cafe Vlog)

Hãy trao cho anh thứ anh đang mong chờ (Cafe Vlog)

Nếu chỉ vì tổn thương mà khép chặt lòng mình, biết khi nào vết thương lòng mới thôi đau nhức? Đâu ai cứ một mình cô đơn mãi được phải không em?

Bỗng nhận ra mỗi ngày trôi qua ta lại trưởng thành hơn một chút (Cafe Vlog)

Bỗng nhận ra mỗi ngày trôi qua ta lại trưởng thành hơn một chút (Cafe Vlog)

Chúng ta vẫn nghĩ rằng lớn lên tức là trưởng thành. Thế nhưng ít ai biết rằng, lớn lên về tuổi tác, hình thể không đồng nghĩa với việc bạn đã trưởng thành.

Hai triệu năm chúng ta tiến hóa để cô đơn (Cafe Vlog)

Hai triệu năm chúng ta tiến hóa để cô đơn (Cafe Vlog)

Tôi đã quen với cô đơn, quen với việc không có ai đó ở bên mỗi khi cần, không có ai quan tâm, không có ai cùng cười cùng khóc, không có ai lắng nghe những tâm sự, không có ai đưa đi chơi những lúc tôi muốn.

Mệt mỏi rồi, chỉ muốn trốn phố về quê (Cafe Vlog)

Mệt mỏi rồi, chỉ muốn trốn phố về quê (Cafe Vlog)

Lớn lên, tôi đi suốt chiều dài đất nước, đi qua những thành phố lung linh ánh đèn, chẳng ở đâu và ở đâu kiếm được một miếng cơm nắm muối vừng đủ vị và ngọt ngào như miếng cơm nắm muối vừng của bà tôi năm nào.

Sài Gòn vẫn luôn mở lòng, sao còn chưa gõ cửa? (Cafe Vlog)

Sài Gòn vẫn luôn mở lòng, sao còn chưa gõ cửa? (Cafe Vlog)

Có những ngày cô đơn đến chênh vênh, tâm tình lạc lõng đến chơi vơi trong mớ suy nghĩ hỗn độn và bừa bộn, chân buồn không nhấc, mắt nhắm hờ để mọi thứ trôi, mặc cho gánh nặng áo cơm, sự nghiệp, công việc ghì nặng lấy đôi vai...

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Mệt rồi, chỉ muốn bước thật chậm để tìm về với bình yên (Cafe Vlog)

Bình yên là khi mỗi sáng thức giấc không phải tính toán, tị hiềm, không phải khoác một chiếc mặt nạ mệt nhoài để nhìn cuộc sống. Bạn thức dậy sớm một chút, đọc một cuốn sách, ngắm nhìn dòng người tấp nập trên phố, cảm thấy tâm hồn rạo rực âm thanh của cuộc sống.

Ai cũng phải mạnh mẽ để đi trên con đường trưởng thành (Cafe Vlog)

Ai cũng phải mạnh mẽ để đi trên con đường trưởng thành (Cafe Vlog)

Đến bây giờ khi xa nhà tôi mới hiểu cô đơn thật sự là thế nào. Đó là khi trong đầu trống rỗng mà chẳng hiểu là tại sao, là khi giữa phố tấp nập đông nghịt người qua lại nhưng trong lòng vẫn trống vắng đến lạ.

Tâm sự của những anh chồng trẻ lần đầu làm bố (Cafe Vlog)

Tâm sự của những anh chồng trẻ lần đầu làm bố (Cafe Vlog)

Con trai đậu đậu của bố ơi, sau này khi con trưởng thành, nếu con hỏi bố, cảm nhận khi được lên chức, cảm giác làm bố thế nào, thì bố sẵn sàng trả lời cho con nghe ngay. Đó là cảm giác nếm trải được sự CHUA XÓT đến tột cùng.

back to top