Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tâm sự của những anh chồng trẻ lần đầu làm bố (Cafe Vlog)

2019-06-18 15:35

Tác giả: Giọng đọc: Hoàng Tú

Mới đây, một chàng trai trẻ có chia sẻ trên trang cá nhân của mình những dòng cảm xúc đầy “xót xa” khi lần đầu tiên được làm bố gây “bão like” trên mạng xã hội.

“Con trai của bố!

Con trai đậu đậu của bố ơi, sau này khi con trưởng thành, nếu con hỏi bố, cảm nhận khi được lên chức, cảm giác làm bố thế nào, thì bố sẵn sàng trả lời cho con nghe ngay. Đó là cảm giác nếm trải được sự CHUA XÓT đến tột cùng.

Sao lại CHUA XÓT? Làm bố cơ mà? Đó phải là niềm hạnh phúc mà không chỉ tôi mà biết bao đấng mày râu trên thế giới ao ước có được chưa?

Là vì...

CHUA XÓT khi nhìn người bạn đời, nhìn mẹ của cu Đậu ngân ngấn nước mắt đi theo cô y tá chuẩn bị vào phòng để sinh. Cánh cửa phòng chờ đóng sầm lại cứ như đang quay lưng với mình, phải chăng là cả 1 thế kỷ dài đằng đẵng đang chờ tôi trước mắt????

CHUA XÓT khi đến giây phút mà mình được nghe rất nhiều người nói lại, nhưng đến khi chính bản thân mình được gặp bé Đậu thì mẹ nó vẫn phải chiến đấu với cơn đau quằn quại hàng nhiều tiếng đồng hồ. Người vợ mệt phờ phạc, huyết áp tụt tốc độ chóng mặt, rồi lại phải nằm chờ trong sự cô đơn 1 mình, ko có ai chăm bẵm kề bên.

CHUA XÓT khi 1 người phụ nữ vốn mảnh khảnh xinh đẹp, giờ lại phình to như 1 quả bóng, rồi lại nhanh chóng xì hơi để lại dấu ấn là sự nhăn nheo, những vết rạn nứt, khuôn mặt xanh xao, kèm theo là nỗi ám ảnh khi phải đối diện với chính diện mạo của mình trong sự bàng hoàng, bỡ ngỡ và suy sụp.

CHUA XÓT khi một người nằm trong giới được cả thế giới công nhận là yếu ớt lại đang phải chịu những cơn đau đến tận cùng, đau cả ngoài, đau cả trong, đau cả cũ, đau cả mới, đau từ gốc đau đến ngọn, đau, đau, đau và đau đến nỗi mà cả đời những người đàn ông, cũng không thể hình dung sẽ đau thế nào.

Những tiếng gào thét đau đớn vang cả hành lang lúc nửa đêm trôi qua từng phút mà tôi đang nghe, những nỗi đau cả về tinh thần và cả về thể xác mà không thể tả thành lời, cũng không có ngòi bút nào có thể viết lên được nỗi đau đấy, ai có thể thấu hiểu? Ngay cả 1 người chồng, 1 người trụ cột trong gia đình như tôi cũng không thể.

Ruột gan đang dần thắt lại, trái tim như thu nhỏ chỉ bằng 1 hạt cát mà 1 cơn gió thổi là bay, không có 1 chút sức chống cự nào vì đau xót... Tôi ước, tôi ước gì đây?

Tôi đang bế trên tay niềm hạnh phúc lớn lao nhất cuộc đời tôi rồi, vậy mà tôi còn phải ước gì nữa trong giờ phút này sao? Đúng, tôi ước gì bản thân mình có thể chịu thay vợ những nỗi đau thể xác, đổi cho vợ được sức khoẻ của bản thân hiện tại.

Tại sao tôi thì không có nổi 1 cơn đau nào hành hạ, còn cô ấy, 1 sinh linh yếu ớt thì lại phải chịu? Lúc đau thì không dám khóc, lúc đói thì không được ăn 1 bữa đầy đủ những món yêu thích. Mệt cảm thấy như không thể chịu được nữa rồi nhưng vẫn ko được nghỉ ngơi, không được chợp mắt ngủ vì cơn đau hành hạ.

Các cụ dạy là sinh ra trên đời, nếu ăn được ngủ được mới là tiên, mới là sướng, nhưng người phụ nữ, vừa mang trong mình thiên chức lớn lao, nặng nề gánh trên đôi vài gầy yếu ớt, giờ lại không được ăn, không được ngủ? Vậy thì sung sướng dành cho cô ấy ở đâu? Tạo hoá ơiiiii, trời đất ơiiiii.

Tâm sự của những anh chồng trẻ lần đầu làm bố (Cafe Vlog)

Nếu các bạn lại hỏi tôi, tôi có hạnh phúc khi được làm cha, làm bố không, thì tôi chắc chắn không chỉ trả lời với các bạn, mà sẽ trả lời cho cả thế giới, rằng thì là, tôi sẽ hét lên: TÔI HẠNH PHÚC LẮM, nhưng hạnh phúc là vì tôi đã có 1 người nâng khăn sửa túi tuyệt vời hơn tất cả mọi thứ trên cuộc đời này này!

Yêu vợ của anh và con trai rất nhiều... “

Đấy, con trai bố nghe hết tâm tư của bố rồi đấy, thế nên là Đậu đậu lớn thật thật nhanh, và 2 bố con mình , 2 chiến binh không bao giờ khuất phục để cùng bảo vệ mẹ của con, con nhé !Người bố "mới tinh" này là Đặng Đình Trung, tình yêu của anh dành người vợ thân yêu Hà Minh Thư khiến mọi người phải xuýt xoa ngưỡng mộ với vô vàn lời khen ngợi “ông bố của năm đây mà”, “ôi! một ông bố tuyệt vời”, “đây là ông bố tốt nhất Vịnh Bắc Bộ”. Không ít chị em còn “gato" với "chồng nhà người ta”, với niềm hạnh phúc mà người vợ của anh có được.

Nhiều ông bố không khỏi hoang mang khi lần đầu có con hay chăm vợ sinh. Như tâm sự của ông bố sau đây:

"Có một nỗi hoang mang đang đè nặng lên ngực khiến nhiều đêm tôi thao thức không tài nào ngủ được. Ấy là tôi chuẩn bị được vợ thăng chức làm cha. Phải thú thật là lần đầu làm cha tôi cảm thấy lo lắng vô cùng. Có một đúa trẻ nhỏ nhắn, non nớt như thế thì tôi không biết phải bế như thế nào, làm sao dỗ cho nó khỏi khóc, rồi cảm giác lần đầu nhìn thấy con sẽ ra sao?

Tuy nhiên, tôi đọc nhiều bài báo lần đầu làm cha và rồi cũng thở phào nhẹ nhõm trút được gánh nặng vì chăm sóc em bé là một khái niệm xa lạ với hầu hết cánh đàn ông như tôi với bản năng trời sinh không được ưu ái khả năng chăm sóc người khác như phụ nữ.

Có lẽ tình yêu thương của bậc cha mẹ là một bản năng tự nhiên mà ai sinh ra cũng được thừa hưởng, tuy nhiên kỹ năng làm cha mẹ lại là những kiến thức cần phải học hỏi, điều này đã giúp tôi xóa bỏ đi nhiều nỗi lo lắng trước đây.

Lần đầu làm cha không còn là những thách thức nữa, mà tôi coi việc cho con tắm, làm ngựa cho con cưỡi, hay vừa ôm vừa thủ thỉ với con lại là một thú vui mới, lạ lẫm nhưng cảm giác lại rất tuyệt.

Cứ nhìn vào cu con yêu quý là bao nhiêu cảm giác mệt mỏi đều tan biến, nó giống tôi như hai giọt nước ấy. Lần đầu làm cha, cái cảm giác thay tã cho cu cậu, trời ạ, nó làm mưa ướt cả vào mặt tôi. Nhưng sau bài học kinh nghiệm ấy, tôi đã trở thành một người thay tã chuyên nghiệp và vợ cứ phải tấm tắc khen bố trẻ giỏi quá.

Đôi khi tôi cũng lấy làm tự hào và hãnh diện lắm vì vợ phục mình khoản dỗ con, thay tã và choc on bú bình.

Giờ thì mình đã tự tin là một ông bố tốt của cu con rồi!"

Blog Radio Tổng hợp.

Giọng đọc: Hoàng Tú

Nhóm xản xuất: Blog Radio

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Gửi những người đàn ông đã, đang và sắp làm bố, có thể chúng ta sẽ lóng ngóng, vụng về khi lần đầu bế đứa bé nhỏ xíu trên cánh tay to hộ pháp, nhưng hẳn là ai cũng sẽ cảm nhận được niềm hạnh phúc phải không. Dù không có bản năng chăm sóc người khác nhưng thói quen, trách nhiệm là điều chúng ta học được khi làm bố. Thế nên hãy luôn là một ông bố tốt, một người hung trong lòng những đứa nhỏ nhé.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Vlog Radio)

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Vlog Radio)

Đàn ông có tuổi trẻ thì phụ nữ cũng có thanh xuân. Thanh xuân của phụ nữ là quãng thời gian tươi đẹp nhất, đẹp đẽ nhất, sáng chói nhất của một đời con gái, thì tuổi trẻ của đàn ông toàn những câu trả lời chưa chắc chắn, nhiều dang dở, lắm gập ghềnh.

Dành cả thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

Dành cả thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

Mọi thứ đã kết thúc như chưa bắt đầu. Mỗi người đi một hướng. Có lẽ, sau này khi chúng ta gặp lại, chúng ta sẽ có mọi thứ nhưng vĩnh viễn chẳng bao giờ có nhau.

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng để biết ngoài kia cuộc đời bộn bề nhưng nơi ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng trời bình yên.

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Người ta thường nói trong tình yêu, ai bỏ ra nhiều tình cảm hơn sẽ là người thua thiệt, tôi mỉm cười chẳng cho là đúng. Vì khi yêu ai cũng đã trao đi những cảm xúc nơi đầu tim tinh khôi và nồng nhiệt nhất, vậy lúc rời đi đừng đem theo những ưu phiền, hãy để nụ cười hong khô giọt nước mắt; ai thắng ai thua đâu còn quan trọng, chuyện tùy duyên, thôi thì mặc mây trời...

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Những lúc yếu lòng nhất, em thường để mặc mình vẫy vùng trong quá khứ mà chẳng còn cố gắng tìm cách thoát ra. Chúng ta của sau này rồi sẽ hạnh phúc và an yên cả mà thôi, dẫu rằng là chẳng cùng nhau. Duyên phận như thế nào đã có trời cao an bài, sau những ngày mưa gió bủa vây thì cũng sẽ có những ngày nắng ấm, em vốn dĩ có thể lấy lại tinh thần rất nhanh nên mọi cảm xúc tiêu cực đều đi qua và bầu trời lại trong vắt, xinh đẹp.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ngẫm lại câu nói: “Tuổi trẻ luôn là quãng thời gian mà con người ta phải ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt tiếc thương, rồi thở dài bất lực thay cho câu nói “đã từng như vậy” thấy chẳng sai một tẹo nào.

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Guồng quay cuộc sống dẫu có vội vàng, dẫu có tấp nập đến đâu thì cũng chẳng nằm ngoài cái quy luật tự nhiên và bất biến xuân, hạ, thu, đông. Và lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết. Và đây cũng là lúc người ta dành chút thời gian ngoảnh nhìn lại những gì đi qua, nghiệm lại những gì đã và chưa làm được.

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

back to top