Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không phải em mạnh mẽ, chỉ là đã đến lúc phải buông tay

2020-11-09 01:22

Tác giả: Tuyệt Diễm


blogradio.vn - Ngước nhìn bầu trời đầy sao, ước mơ về một gia đình hạnh phúc thoáng chốc theo gió bay, nước mắt cô lăn dài. Không phải cô quá mạnh mẽ, mà là cô hiểu rằng đã đến lúc buông tay. 

***

Hà và Vỹ gặp nhau vào năm 16 tuổi, họ bắt đầu tìm hiểu và yêu nhau vào năm đầu Đại học. Vỹ hứa với Hà là sẽ mang một đoàn siêu xe cưới cô ấy về làm vợ. Chuyện tình họ đẹp như mơ, tròn mười năm bên nhau, rồi khi Vỹ có đầy đủ tất cả thì anh lại quên lời hứa khi đó.

Bạn bè xung quanh luôn ngưỡng mộ tình cảm mà Hà dành cho Vỹ. Họ luôn sánh đôi như hình với bóng, chỗ nào có Vỹ thì Hà luôn ở đó. Những năm Đại học, Vỹ là đội trưởng đội bóng rổ của trường Đại học C, Hà luôn ngồi trên hàng ghế khán giả để cổ vũ cho cậu. 

Vỹ lấy làm tự hào, ở sân này làm gì có ai được người yêu cổ vũ như cậu. Xung quanh Hà luôn có những chàng trai theo đuổi, nhưng ánh mắt cô chỉ hướng về mình cậu. 

Cậu là mối tình đầu của cô, cậu từng kể với cô về mối tình đầu của cậu. Vỹ nói “Chị ấy dạy cho anh nhiều thứ, khiến anh trưởng thành rất nhiều, cũng rất muốn bên chị ấy trọn đời này, nhưng chị ấy đã lấy chồng rồi”.

Hà học chuyên ngành ngôn ngữ Anh, sau khi tốt nghiệp cô làm phiên dịch viên cho tập đoàn A. Còn Vỹ học ngành điện tử, cậu mượn gia đình ít vốn để mở một công ty game. Hai năm sau, công ty của Vỹ được lên sàn chứng khoán, sự nghiệp ổn định nên cậu quyết định cầu hôn cô.

Vỹ đặt một nhà hàng Tây ở trung tâm thành phố, dưới ánh nến lãng mạn, Vỹ hỏi  Hà “Em đồng ý lấy anh chứ?” Hà rơi nước mắt mỉm cười. Hôn lễ của họ được tổ chức ở bãi biển xinh đẹp, họ chỉ mời gia đình và bạn bè thân thiết.

yêu

Kết hôn được một năm, bố mẹ hai bên luôn thúc giục cô chuyện có em bé. Mặc dù cô yêu anh nhưng cô vừa đi làm, đang có cơ hội thăng tiến nên cô không muốn từ bỏ. Cô bảo anh đợi hai năm nữa, đợi cô có sự nghiệp vững chắc thì cô sẽ sinh con cho anh. Công việc cứ chiếm trọn thời gian của Hà, cuộc sống vợ chồng không như những gì cô và anh từng tưởng tượng.

Ánh sáng len lỏi qua kẽ lá chiếu vào khung cửa sổ, Hà trong chăn cựa quậy, xoay mình. Cô lấy tay sờ sang bên cạnh, bên cạnh trống không, lạnh lẽo, cô biết đêm qua anh không về. 

Bỗng tiếng chuông điện thoại reo lên phá tan bầu không khí lạnh. Hà nhấc máy lên, đầu dây bên kia khẽ nói “Đêm qua chồng em ở với chị. Chị là mối tình đầu của Vỹ, em có muốn gặp chị không? Hẹn em ở quán XX lúc 10 giờ nhé. Không gặp không về”.

Hà im lặng từ lúc nhấc điện thoại đến lúc nghe thấy tiếng cúp máy đầu dây bên kia. Tiểu tam đã gọi đến tận cửa, cô không cần nghĩ cũng biết chuyện gì xảy ra.

Cô trang điểm cho mình thật xinh đẹp, ngắm nhìn mình trong gương, Hà chợt nghĩ “Mình không còn là thiếu nữ hai mươi nữa rồi. Trong gương là một người phụ nữ trên khuôn mặt đã hằn dấu vết của thời gian”. Cô đeo chiếc giày cao gót, tay với lấy chiếc túi hàng hiệu rồi đi ra khỏi nhà.

Đến quán cà phê, cô đảo ánh mắt tìm kiếm, người phụ nữ ấy giơ tay vẫy cô lại. Cô bước đến bàn, gọi một ly capuchino. Cô ấy nói.

“Chắc Vỹ cũng từng kể về chị nhỉ? Chị tên Lan, chị sẽ nói thẳng vào vấn đề”.

Hà khẽ nhếch môi cười “Bây giờ tiểu tam đều mặt dày như chị sao? Tôi thấy thật đáng sợ”. 

cafemotminh1

“Chị còn yêu Vỹ, năm ấy là chị sai, chị hy vọng em sẽ nhường Vỹ lại cho chị. Chị dạy thằng bé biết yêu, chị không cam lòng khi nhìn thằng bé dành hết sự dịu dàng cho em”.

“Chị có cảm thấy nực cười không?”.

Nói rồi Hà cầm túi xách đi mặc kệ người phụ nữ ấy. Về đến nhà đã gần trưa, cô thấy bóng dáng anh trong bếp. Thấy cô về anh vội chạy ra rót nước cho cô, anh nói.

“Vợ anh vừa đi đâu vậy? Nay anh xin nghỉ một ngày để dành thời gian bên vợ”.

Cô trầm mặc không nói, cô muốn hỏi là tối qua anh đi đâu  nhưng cô biết một khi hỏi thì người đau lòng là cô. Cô sẽ im lặng, coi như không biết gì, cô sẽ ráng giữ gìn hạnh phúc của mình. Cô quay sang nói với anh.

“Chúng mình sinh con đi”.

Một tháng sau, cầm tờ giấy khám thai trên tay, lòng Hà vui sướng. Cô gọi điện thoại cho chồng, tiếng tút tút ngân dài. Cô nghĩ chắc anh đang họp, cô bắt xe đi chợ, định làm một bữa ăn thật ngon cho chồng. 

Tám giờ tối, anh vẫn chưa về, cô gọi thì điện thoại vẫn thuê bao. Hà lấy làm lạ, bèn bắt xe sang nhà bố mẹ chồng.

Đến nơi cô chết lặng. Cô thấy cô ta cùng chồng cô đang ngồi trong phòng khách. Đối diện họ là bố mẹ chồng cô. Họ nói chị ta đã mang thai con của anh, chị ta muốn anh cùng cô ly hôn để kết hôn với chị ta.

couple

Hà hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, cô đi vào. Vỹ giật mình, đứng bật dậy khi nhìn thấy cô. Cô hỏi anh.

“Anh quyết định như thế nào? Anh còn yêu chị ta sao?” 

Hà nhìn sang bố mẹ chồng, họ im lặng không nói. Cô cảm thấy thật buồn cười, tiểu tam đã đến nhà và ngồi vào phòng khách nhà bố mẹ chồng, cô đã biết đáp án. 

“Nể tình bao nhiêu năm vợ chồng, em chấp nhận ly hôn”.

Nói rồi cô đứng dậy, chào bố mẹ chồng rồi ra về. Ra đến cửa, cô bật khóc. Đàn bà nên im lặng mặc đàn ông dối lừa rồi tự mình giữ cái sợi dây hạnh phúc hay là nói ra để rồi mất tất cả. 

Thật ra không cần cô làm gì, anh đã tự bứt đứt sợi dây hạnh phúc đó rồi. Cô khẽ chạm vào bụng, thì thầm.

“Con đừng sợ nhé, mẹ sẽ luôn bên con.”

Cô bắt taxi trở về nhà, dọn hành lý rồi quay đầu ra cửa. Vỹ nhìn thấy và chạy vội ra kéo tay tôi lại, anh nói.

 “Em đừng đi, anh sai rồi, đêm ấy anh say nên anh không nhớ đã cùng chị ấy phát sinh chuyện kia. Anh sai rồi, cầu xin em đừng đi.”

“Giờ chị ấy có thai rồi, anh có chắc đó không phải con anh?”.

“Anh không biết, nhưng anh không muốn mất em”.

“Anh thật ích kỷ”.

bennhaumuathu

Nói rồi Hà vùng tay ra bước đi, Vỹ đuổi theo níu lấy tay Hà. Chợt Hà trượt chân ngã, Vỹ đưa tay đỡ không kịp. Bụng dưới chợt đau buốt, máu chảy ướt đẫm làn váy trắng của cô. Vỹ hoảng sợ, tay chân run rẩy

“Em bị sao vậy?”

“Cứu lấy con đi anh, cứu con đi”.

Anh vội đưa cô vào bệnh viện. Nhìn cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại, Vỹ ngồi bệt xuống sàn, tay anh run run, đầu óc trống rỗng, anh khóc, những giọt nước mắt hối hận muộn màng.

Bố mẹ Hà và bố mẹ Vỹ đến nơi, họ chạy hỏi con gái sao rồi, Vỹ lắc đầu.

“Con không biết.”

Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, các bác sĩ đẩy Hà ra ngoài. Bác sĩ nói.

“Thật xin lỗi. Chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng không giữ được đứa bé.” Mẹ Hà khóc, cùng bố Hà chạy đến chỗ Hà. Mẹ Vỹ chết lặng, bà đã mất đứa cháu bà mong chờ bấy lâu nay chỉ vì sự ích kỷ của mình”.

Hà nằm viện, ngày ngày Vỹ nấu cháo mang sang cho Hà, ngồi nói chuyện cùng Hà nhưng cô không trả lời anh. Bỗng một ngày, Hà nói với anh.

“Mình ly hôn đi anh, anh trả tự do cho em đi, em đã mất con rồi”.

Vỹ khóc, anh nói.

“Anh thật sự hối hận rồi, anh không nên như vậy, anh không cần con của chị ấy, anh chỉ cần em thôi. Cầu xin em, đừng bỏ anh”.

cogaihoaco

Hà tức giận, giơ tay tát thật mạnh vào má Vỹ.

“Anh thật tệ, nó là con anh, anh nói bỏ là bỏ được sao? Anh đi đi, tôi không cần một người như anh”.

Vỹ nhìn Hà.

“Anh đợi em bình tĩnh lại”.

Đêm hôm ấy cô nhận được một tin nhắn.

“Anh chấp nhận ly hôn, cuộc hôn nhân này là do anh không trân trọng nên để mất em. Anh sẽ để lại hết tài sản cho em. Đợi em khỏe rồi chúng ta ra tòa”.

Hà đọc dòng tin nhắn xong, bật khóc. Cô là một người cầu toàn, tình yêu của cô và anh thời đại học trong sáng và đẹp biết bao nhiêu, cô không muốn nó bị vấy bẩn. Tay run run nhắn lại.

“Hẹn gặp anh ở tòa sáng mai.”

Anh và cô gặp nhau ở tòa, hai người kí giấy ly hôn nhanh chóng. Họ ôm nhau lần cuối cùng, Hà nói.

"Em sẽ không chúc anh hạnh phúc đâu, như vậy thì giả tạo quá. Mong anh sống thật tốt, em cũng sẽ sống tốt, so với anh càng tốt hơn”.

Anh mỉm cười bước đi, hai người đi về hai hướng. 

Sau khi ly hôn, cô trở lại với công việc. Hàng ngày cô làm việc chăm chỉ để quên đi nỗi đau ấy. Bố mẹ sợ cô buồn nên luôn an ủi cô. Nhưng cô nói “Bọn con hết duyên rồi, con không buồn, con được tự do rồi".

diduoimua5

Ngước nhìn bầu trời đầy sao, ước mơ về một gia đình hạnh phúc thoáng chốc theo gió bay, nước mắt cô lăn dài. Không phải cô quá mạnh mẽ, mà là cô hiểu rằng đã đến lúc buông tay. 

Cô chỉ vừa 26 tuổi, cuộc đời vừa mới bắt đầu, cô phải mạnh mẽ tiếp tục, gạt nỗi đau sang một bên. Ước mơ của cô là được đi khắp năm châu, bốn biển, cô đã từng vì anh mà gạt ước mơ ấy sang một bên, bây giờ vẫn chưa muộn, cô có thể theo đuổi nó lại từ đầu. 

© Tuyệt Diễm - blogradio.vn

Xem thêm: Buông tay để nhận ra điều gì đáng níu giữ











Tuyệt Diễm

Hãy làm những gì bạn thích, bởi bạn chỉ sống một lần thôi. Đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, bởi bạn sống vì hạnh phúc của chính mình, không phải vì hạnh phúc của họ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta sau này, liệu có thể có chúng ta không?

Chúng ta sau này, liệu có thể có chúng ta không?

Em đôi ba lần nghĩ rằng, nếu một ngày mình thật sự xa nhau, anh có người mới thì anh có đối xử ân cần với cô ấy không? Nếu thật sự như vậy thì chắc do em không may mắn đến bên anh không đúng lúc, khi anh chưa biết cách yêu thương trân trọng một người con gái. Gần 1 giờ sáng, viết những dòng này, nước mắt đầy rồi lại vơi. Chúng ta sau này liệu có thể có chúng ta không?

6 thách thức trong cuộc sống bạn phải vượt qua để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình

6 thách thức trong cuộc sống bạn phải vượt qua để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình

Nghiên cứu về những triệu phú tự thân trên thế giới đã chỉ ra rằng hầu hết xuất phát điểm không ảnh hưởng nhiều đến sự thành công mà chính là cách họ tiếp cận và đương đầu với những thử thách cuộc sống.

5 mệnh được sao phúc lộc chiếu mệnh, sự nghiệp hanh thông trong tháng 4

5 mệnh được sao phúc lộc chiếu mệnh, sự nghiệp hanh thông trong tháng 4

Tháng 4 đến, vận rủi rời xa và mang đến phúc lộc cho những người mệnh dưới đây. Họ không chỉ thuận lợi trong công việc mà còn đạt được nhân duyên đẹp đẽ. May mắn gõ cửa, tài vận lên cao, chất lượng cuộc sống của những người mệnh này sẽ được cải thiện rất nhiều.

Kí ức tuổi thơ

Kí ức tuổi thơ

Mẹ tôi áo vá, nón mê đầu làng Móng chân màu bám ngả vàng Đày lưng cõng nắng chang chang cuối mùa.

Mẹ ơi, con mong mẹ bên con cả cuộc đời

Mẹ ơi, con mong mẹ bên con cả cuộc đời

Thời gian không thể bỏ quên một ai, mẹ vẫn ở đó, vẫn đôi mắt ngóng trông con trở về nhưng tóc mẹ đã bạc, lưng mẹ không còn thẳng. Một cơn gió lạnh đầu mùa có thể khiến mẹ ốm cả mùa đông. Mỗi ngày qua đi, nỗi sợ đè nặng trong tôi, sợ rằng một ngày tôi mở mắt, không có mẹ ở bên. Biết rằng mọi sự đều là vô thường nhưng ước ao được mãi bên mẹ, để tôi được bù đắp được yêu thương mẹ, tặng mẹ chữ hiếu của riêng mình.

Anh im lặng nhưng anh chưa từng quên em

Anh im lặng nhưng anh chưa từng quên em

Anh đoán là em đã gom góp đủ thất vọng để chủ động rời đi trong chuyện tình cảm không có kết quả tốt đẹp này. Anh không có quyền trách cứ em vì chính anh đã đẩy em ra xa nơi mình. Nhưng nếu có cơ hội, anh thực sự muốn thổ lộ với em một điều “Anh im lặng nhưng anh chưa từng quên em”.

Có cánh chuồn chuồn nào trên vai em (Phần 2)

Có cánh chuồn chuồn nào trên vai em (Phần 2)

Đôi mắt em bao nhiêu năm vẫn ánh lên sự dịu dàng, trìu mến như hôm đầu gặp gỡ để rồi khiến tôi cả một thời lạc vào đôi mắt ấy không thể nào thoát ra được, vẫn mái tóc dài buông lơi thoang thoảng mùi hương bưởi.

6 kỹ năng sống đơn giản nhưng ai cũng phải bồi đắp để thành công và hạnh phúc hơn

6 kỹ năng sống đơn giản nhưng ai cũng phải bồi đắp để thành công và hạnh phúc hơn

Thành công trong cuộc sống không phải là một sự tình cờ. Nó là kết quả của việc phát triển các kỹ năng đã được khám phá, nuôi dưỡng và thực hiện trong nhiều thập kỷ. Nhưng thường đa số chúng ta lại không nhận ra điều đó.

Đón tháng 4, các chòm sao sau phải tuyệt đối cẩn thận nếu không sẽ rất dễ 'toang'

Đón tháng 4, các chòm sao sau phải tuyệt đối cẩn thận nếu không sẽ rất dễ 'toang'

Tháng 4 không hẳn là một tháng khó khăn cho bất kỳ ai. Tuy nhiên, đối diện với sự dịch chuyển của Mặt Trời đi từ một cung hoàng đạo năng động, tự tin và máu lửa như Bạch Dương đến sự trầm lặng, chậm chạp hơn của Kim Ngưu, không phải ai cũng dễ dàng thích nghi được. Đặc biệt đối với Song Tử, Thiên Bình và Nhân Mã, họ là những người quen thuộc với sự nhanh nhạy, biến đổi không ngừng, khi phải đứng trước nhịp sống khác với thường ngày, những ngày tới đây sẽ không dễ dàng chút nào.

Vương quốc của anh

Vương quốc của anh

Trái và tim tôi ngự trị một bóng hình, Vương quốc đó mùi hoa tình đưa lối. Anh là vua với quyền năng tuyệt đối

back to top