Khi một mối tình chấm dứt
2022-07-12 01:30
Tác giả:
Lê Huy Thuận
blogradio.vn - Tình yêu đến thì bất chợt, nhưng lại cần rất nhiều thời gian mới có thể chữa lành. Nếu biết trước sẽ tổn thương thế này, sẽ đau đớn đến sức cùng lực kiệt thế này thì ngay từ đầu họ có chọn yêu và bước vào đời nhau hay không?
***
Khi một mối tình chấm dứt, dù dài hay ngắn cũng để lại trong tâm khảm những người từng yêu nhau đầy rẫy những hoài nghi và tiếc nuối. Hoài nghi vì lẽ ra họ có thể làm nhiều điều với nhau hơn, chân thành với nhau hơn và cũng đừng lừa dối nhau khi yêu. Tiếc nuối vì lời hứa xưa họ chẳng thể nào thực hiện, vì những tổn thương đã đem đến cho nhau và vì cơn mưa đêm qua không thể ở cùng nhau.
.jpg)
Bất giác nhớ về một chiều thu, gió nhè nhẹ đưa hương ngọc lan mê mẩn và bồi hồi, nắng vàng nhẹ tênh dạo bước qua những con phố vắng, tiết trời thật đáng nên thơ và mộng mị. Đôi tình nhân trẻ lặng lẽ nhìn nhau qua hàng cây kẽ lá, qua đoàn người đang rảo bước, qua vô vàn sắc màu của đất trời, cây cỏ. Họ yêu nhau và đã yêu nhau thật thắm thiết và nồng đượm, tình yêu của họ ví như mây ngàn gió biển, tự do, thuần khiết, phóng khoáng và tinh khôi.
Nhưng thứ khiến đôi trai gái kia gắn bó, yêu thương, cạnh bên nhau là mưa giông, bão bùng lại chẳng thể đến. Tình yêu hay bất cứ thứ gì khác tồn tại trên thế gian này đều có hai mặt khác biệt, sẽ có những ngày nắng đẹp, êm đềm và đẹp đẽ nhưng cũng sẽ có những ngày mưa giông chợt ập đấy, gió gào thét, mưa gầm gừ, con người lúc đó mới thấy mình nhỏ bé thế nào, chỉ có cách nắm tay nhau, cùng nhau vượt qua thì mới biết trân trọng những ngày không mưa. Tuy nhiên, tình yêu của họ quá bình yên, lặng lẽ và êm đẹp một cách đáng sợ. Tình yêu ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, rầu rĩ, nhàn nhạt và nhàm chán.
Họ lựa chọn chia tay. Người con trai cho rằng anh ta phải thoát khỏi vòng tròn an toàn của bản thân, của tình yêu hai người để kiếm tìm những thử thách mới, những điều mới mẻ mà anh ta chưa có dịp tìm tòi, anh ta chia tay trong nuối tiếc và ngại ngùng. Người con gái cho rằng người mình yêu không còn yêu mình nữa, anh ấy có người mới, anh ấy phản bội tình yêu này và cô ấy chia tay trong hoài nghi và ngờ vực.
Chẳng biết họ có còn nhớ nhung về nhau không, chàng trai liệu có còn băn khoăn về quyết định của mình, cô gái có khóc ròng qua những màn đêm hay không? Cuộc tình của họ đã thực sự chấm dứt, để vá lành và quay lại từ đầu là điều không thể. Hai người từng yêu nhau thắm thiết đã thôi gắn kết, họ đã đi trên con đường của riêng mình, không còn can dự, không còn tò mò về cuộc sống của đối phương.
Tình yêu đến thì bất chợt, nhưng lại cần rất nhiều thời gian mới có thể chữa lành. Nếu biết trước sẽ tổn thương thế này, sẽ đau đớn đến sức cùng lực kiệt thế này thì ngay từ đầu họ có chọn yêu và bước vào đời nhau hay không? Sẽ không một ai có thể chối từ vì sức mạnh to lớn của tình yêu, nó sẽ len lỏi vào mọi ngóc ngách, thấm vào từng thớ da thớ thịt của những người da diết vì yêu, vì tuổi trẻ với khao được được làm mới mình, được khám khá, được làm những điều mình thích. Thế nhưng tình yêu là thứ thuốc phiện giết chết con người ta từ từ, họ mải mê chạy theo mà bỏ quên bản thân và hiện tại đến khi giật mình mới thảng thốt mới tiếc, mới dằn vặt lương tâm. Làm nhau đau nhưng để lại vết thương ấy cho người sau, cho người ở lại mà cam tâm bỏ đi, thật đáng trách và dỗi hờn.

Khi mối tình chấm dứt, cũng là lúc họ lựa chọn cho mình những cuộc sống khác nhau, họ muốn quên đi kí ức, muốn nguôi ngoai nỗi nhớ thương, muốn thôi giận hờn, trách móc.
Cô gái đem nỗi niềm của một trái tim nhỏ dại, đi thật xa thật xa, bỏ lại thành phố náo nhiệt. Cô tìm đến một vùng quê, có đồi núi, có suối nguồn, có nắng vàng, có những cánh chim rộng mở và có những con người nhân hậu. Cô khao khát được chữa lành, được thảnh thơi giữa cuộc đời lắm sóng gió này. Cô có một căn nhà nhỏ, sau vườn cô không trồng hoa cũng chẳng trồng rau, cô chăm sóc, vun vén những cây cỏ dại. Ngày ngày ngước lên trời cao, nhìn những đám mây, nhìn những cánh chim trời mà nuôi hy vọng hạnh phúc sẽ đến với mình. Biết đâu một ngày, có người đàn ông với vó ngựa cao vút sẽ đi qua và dừng lại vì con ngựa của anh ta đã đê mê với mùi cỏ dại này.
Chàng trai đem khát vọng của một kẻ chinh phục và ra đi. Anh ta đi hết thành phố này đến thành phố khác, đi khắp mọi miền, đi đến những đất nước mới, tiếp xúc với những con người mới, văn hóa mới, kết bạn, giao lưu rất nhiều người. Thế nhưng, dù đi đâu anh ta cũng sẽ phải trở về nhà, trở về nơi yêu thương xưa, khép lại một hành trình dài mà sao thấy trái tim vẫn trống rỗng và khô cằn.
Giữa mùa hạ, gió sẽ vun mây đen đầy trời, mưa sẽ thêm nặng hạt. Mưa. Dưới mái hiên, cô gái năm xưa đã thôi thổn thức, đau đáu về mối tình xưa cũ, cô ngồi lặng im, thả hồn mình vào cơn mưa mờ mịt, xa xăm về những dự định sau này. Còn ở một nơi xa lạ, chàng trai lao mình vào cơn mưa tầm tã, phần vì bất lực, phần vì quá chênh vênh, vô định, mất phương hướng, chẳng biết đi đâu về đâu. Chung một bầu trời, dưới một cơn mưa, hai mảnh đời, hai số phận, hai con người đã từng gắn bó khăng khít ấy lại chẳng thể tìm thấy nhau, lạc nhau mãi mãi giữa dòng đời. Hạ buồn.
Tháng ngày dài đi qua sẽ cuốn lấy cuộc đời của hai người, họ sẽ dần trưởng thành và già đi. Đôi khi họ quên mất mình là ai, quên đi những năm tháng tuổi trẻ đầy say đắm với tình yêu nhiệt thành nhưng khi tình cờ bắt gặp một đoàn tàu qua, một cánh hoa tàn, một bài hát cũ thì kí ức lại ùa về, bủa vây lấy họ, vừa vui mừng, vừa tiếc nuối. Nếu… đã… thì…
© Lê Huy Thuận - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tôi có nỗi buồn chẳng thể gọi thành tên | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
















