Hội An cổ kính ngự trị trong mỗi nẻo hồn
2019-06-14 08:15
Tác giả:
Huy Phước
blogradio.vn - Những người yêu Hội An bằng cả tấm lòng đều thích gọi nơi đây là phố Hoài – phố nhớ. Cả Hội An là một nỗi nhớ, thẫm đẫm giữa cội lòng như một vết khắc thiên thu qua bao mưa nắng, qua bao trần ai, qua bao những buổi chiều như tôi lang thang từng con phố nhỏ mỏng manh, dịu dàng như bàn tay con gái chiều nay.
***
Nét bình yên của phố cổ được tạo bởi những bàn tay tài hoa của các nghệ nhân làm lồng đèn, những nhà điêu khắc những nghệ sĩ nhiếp ảnh… Và trên hết là tấm lòng người dân phố Hội. Đứng giữa lòng Hội An đôi khi bạn có cảm giác có gì đó quá đỗi quen thuộc, hình như là một chút cổ thành Hà Nội?
“Ai về qua phố Hội An
Nhặt giùm sợi nắng tơ vàng quê tôi
Đã đi lưu lạc khắp nơi
Vẫn không quên được khung trời nắng xưa…”
(Lê Cẩm Thanh)
Từ chạng vạng muôn ngàn chiếc đèn lồng bật sáng mờ tỏ khi nào, làm cho tôi quên mất khoảnh khắc tịch tà, tôi chìm vào phố, tôi khoác tay phố, cứ thế mà đi. Những chiếc đèn lồng kiêu hãnh sắc màu, không ồn ào mà mê hoặc thị giác khiến cho tôi càng đi càng muốn ngắm càng muốn tìm hiểu xem nơi tận cùng ánh sáng kia đâu là huyền diệu trời đêm.

Trở về xưa cũ, trở về những câu chuyện cội nguồn, rằng ngày xưa nơi đây cứ mỗi đêm rằm, dân làng thường tụ nhau thành từng nhóm, giong thuyền trên những con sông uốn quanh phố cổ và thả những chiếc lồng đèn mang theo bao mơ ước, khát vọng. Có nhiều đôi trai gái sau những đêm trăng ấy đã trở thành vợ chồng. Và từ đấy nghề làm lồng đèn đã được gìn giữ và phát triển đến ngày nay… Hội An xưa từng là một thương cảng sầm uất với nhiều chuyến tàu hàng vào ra tấp nập, với những hội quán bán buôn thịnh vượng của người Trung Hoa.
Lối sang sông xưa đã thưa bớt những chuyến đò, và sự bình yên nay nằm lại vẹn nguyên trong lòng phố cổ. Để những đêm rằm, Hội An càng mặc trầm cổ kính. Những chiếc hoa đăng bồng bềnh, lấp loáng dưới sông trăng, như những khuông của bản nhạc nhiều dấu lặng.
Tôi thênh thang tản bộ trên đường Trần Phú và quan sát những nét đổi thay của từng mái ngói âm đương. Một vài ngôi nhà cổ đang được trùng tu, phục chế, những mái ngói màu hồng tươi mới được lợp lên, nhưng không làm mất chiều sâu và nét thâm trầm của phố cổ.
Bàn tay của những người thợ lành nghề hôm nay đang gắn lại những vết rạn nứt trên từng bức tường, cả những viên gạch dưới lòng đường cũng được lát bằng gọn ghẽ. Và những mặt hàng mỹ nghệ sắc sảo, như khắc chữ lên ống tre, viết câu đối tết. Những câu thơ ca ngợi về cuộc sống, cảnh sắc thiên nhiên, những chữ Nhẫn, Trí, Tâm, Tài, Phúc, Lộc, Thọ… trên ống tre vàng óng đang ngã màu cánh dán.
Những bàn tay nghệ nhân tỉ mẩn, họ lặng lẽ thổi hồn vào từng tác phẩm, thêm sắc màu cho văn hóa phố Hội, để có thể mường tượng ra nét bình yên tráng mỏng như sương sớm trong lành buổi ban mai mà người dân phố Hội đã dày công chưng cất, gìn giữ bao đời.

Buổi chiều tà dạo một vòng quanh Hội An tìm cái gì đó lót dạ, không khó để bắt gặp cái tên ngộ nghĩnh của một món ăn khiến thực khách tò mò: Cao lầu. Những người chưa từng biết đến món này chắc hẳn cũng phải thích thú mà gọi một phần khám phá xem như thế nào. Còn mấy ai mà hiểu rõ về Cao lầu thì càng phải thưởng thức cho bằng được để thoả thê cái mong muốn. Bởi lẽ, Cao lầu là đặc sản của Hội An, chỉ ở nơi phố cổ mới có và mang cái hồn cổ kính nơi đây. Mấy ai có dịp ghé thăm khu phố nhỏ nhắn mà bỏ qua món này thì dường như chuyến thăm đã lỡ một nhịp nào rồi.
Người Nhật bảo sợi cao lầu trông giống như mì Udon truyền thống của họ nhưng hương vị thì hoàn toàn khác. Cái tên lạ tai này thì mang âm hưởng ngôn ngữ Trung Hoa, nó ám chỉ những món ăn sang trọng của giới nhà giàu, “cao lương mĩ vị”. Cái đặc biệt là thói quen muốn được thưởng thức trên những tầng lầu cao để ngắm nhìn toàn cảnh. Và rồi cuối cùng lại được rút gọn thành “Cao lầu”, vừa ngộ nghĩnh lại gây ấn tượng.
Nơi nghỉ dưỡng ở Hội An chủ yếu nằm ở 3 tuyến điểm chính: dọc bãi biển Cửa Đại, trung tâm phố cổ Hội An và dọc tuyến đường nối bãi biển với phố cổ Hội An. Có một số khu nghỉ dưỡng cao cấp tọa lạc ngay trên bãi biển, còn loại bình dân nằm ngay trong lòng phố cổ. Tuyến đường ở khoảng giữa bãi biển và phố cổ có cả loại rẻ và loại bình dân. Từ bãi biển đến phố cổ mất khoảng 5 – 10 phút lái xe, rất nhiều khu nghỉ dưỡng cao cấp có cung cấp dịch vụ xe buýt tuyến ngắn từ phố cổ đến bãi biển.
Nhưng dù ở đâu, bạn cũng có thể tự đến phố cổ bằng xe đạp, xe máy hay bắt taxi hoặc đơn giản hơn bạn có thể vi vu bằng chính đôi chân của mình như tôi để khám phá những điều thú vị và hoang sơ của một Hội An cổ kính ngự trị trong mỗi nẻo hồn.

Thời điểm lý tưởng nhất để đến Hội An là từ tháng 2 đến tháng 4, vào thời gian này mưa ít, thời tiết dễ chịu. Mỗi năm có 2 mùa rõ rệt: mùa mưa kéo dài từ tháng 8 đến tháng 12 và mùa khô từ tháng 1 đến tháng 7, thỉnh thoảng có những đợt rét mùa đông nhưng không đậm và không kéo dài. Nếu có thể, bạn hãy đến thăm Hội An vào ngày 14 rằm âm lịch hàng tháng để tham dự đêm phố cổ. Vào dịp này bạn sẽ có cơ hội được nghe các bài hát cổ truyền, chơi các trò chơi dân gian và thưởng thức các món ăn ngon tuyệt, đặc biệt được tận mắt nhìn ngắm những chiếc đèn lồng đỏ rực giăng khắp phố, đúng là một dịp không thể bỏ lỡ!
Tôi đã đi qua nhiều phố cổ nước mình, và cả những phố cổ một vài quốc gia tôi có dịp ghé qua. Nếu là kẻ yếu bóng vía khi nhìn những cao ốc đồ sộ thì sẽ cảm thấy an lòng khi bước trong những ngõ hẹp. Hà Nội thì quá thâm trầm, tôi thấy ngưỡng vọng nhiều hơn là mến yêu. Phố cổ ở Huế trang nghiêm và quí phái, như thấy đâu đây còn phảng phất ngựa xe âm tướng hồn binh, bởi vậy lại thấy kiêu sa hơn là gần thân mật. Nhiều những con phố cổ tỉnh lẻ dọc đường ngang qua tôi lại thấy quá nhạt nhòa bởi thiếu vắng linh hồn… Về Hội An cảm giác như gặp lại một người bạn cũ từ lâu trông đợi, phố như choàng vai khách hàn huyên thân thiết, khách như bá vai phố mà tâm sự hàn huyên. Phố chẳng nỡ thâm trầm, lại chẳng quá thâm nghiêm.
Tôi cứ hình dung khi gặp lại một không gian cổ và cũ, như một ngày bạc tóc trần gian, trải bao dặm đường dâu bể bỗng được nhảy lên chiếc xe thổ mộ với nhịp gõ bình yên của vó xưa xe ngựa, rồi thả dốc về đâu những phố Hoài.
Những người yêu Hội An bằng cả tấm lòng đều thích gọi nơi đây là phố Hoài – phố nhớ. Cả Hội An là một nỗi nhớ, thẫm đẫm giữa cội lòng như một vết khắc thiên thu qua bao mưa nắng, qua bao trần ai, qua bao những buổi chiều như tôi lang thang từng con phố nhỏ mỏng manh dịu dàng như bàn tay con gái chiều nay.
Hình như ở đâu đó, hồn phố vẫn vọng về qua từng ánh đèn dìu dặt, Hội An cổ kính ngự trị trong mỗi nẻo hồn…
© Huy Phước – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Trả lại niềm tin cho em
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.













