Những bông loa kèn cuối mùa
2019-06-07 08:05
Tác giả:
Huy Phước
blogradio.vn - Lạ lùng giữa phố, thênh thang giữa phố, thô kệch trên phố, những chiếc xe đạp cũ kỹ chở cả những ngày tháng tư cũ rong ruổi loa kèn. Những người đàn bà mà tôi không quen, những người đàn bà mà bạn chưa kịp nhìn rõ mặt, chạm vào tháng tư là những ngõ vắng vô chừng, nơi đó có em, áo dài mấy bận, ngỡ ngàng loa kèn dung dị trắng một linh hồn tháng tư. Đẹp lạ lùng!
***
Loa kèn như một sứ giả của tháng tư hồn nhiên rụt rè vén tấm rèm sương xám trầm đục nhìn ra ô cửa nắng, ô cửa gió, ô cửa bất chợt mảnh mai áo dài em về ngang phố chiều nay. Chạm vào tháng tư, như còn chưa tin đó là sự thật, một thứ quê mùa như hoa gạo lụi lửa tàn vào mùa cũ ngày sau, chạm vào tháng tư không phải là cách chạm vào nhớ, vào thương, mà là chạm vào hiện hữu, chạm những tinh mơ của buổi xuân thì…
Lạ lùng giữa phố, thênh thang giữa phố, thô kệch trên phố, những chiếc xe đạp cũ kỹ chở cả những ngày tháng tư cũ rong ruổi loa kèn. Những người đàn bà mà tôi không quen, những người đàn bà mà bạn chưa kịp nhìn rõ mặt, chạm vào tháng tư là những ngõ vắng vô chừng, nơi đó có em, áo dài mấy bận, ngỡ ngàng loa kèn dung dị trắng một linh hồn tháng tư. Đẹp lạ lùng!
Ngày ấy của anh… ngày gió và em
Góc phố nhỏ
Ôm cuộc tình sâu lắng
Loa kèn nở
Da em mềm sắc trắng
Bờ môi ngoan thơm ngọt một làn hương…

Cứ mỗi lần hè về lại nhớ Hà Thành đến lạ, cứ bảo Người Hà Nội dưng, cứ hốt hoảng phố chen phố, nhà chen nhà, nụ cười chểnh mảng chen nhau. Nhưng Hà Nội trong tôi là, đôi khi, bình lặng đến ngỡ ngàng thấp thoáng loa kèn ngõ nhỏ, em về bỏ ngỏ làn hương…
Tôi đã có dịp đến làng hoa Tây Tựu, làng hoa nổi tiếng trồng loa kèn ở ngoại thành Hà Nội. Thủa ấy, bước chân vào làng đầu tháng tư đã thấy tâm hồn như đang rượt đuổi những giấc mơ bay la bay lổng của thời sinh viên chưa một lần vướng bận chuyện áo cơm cuộc đời.
Loa kèn là một loài hoa nhập ngoại, được người Pháp đưa vào vào Việt Nam đầu thế kỷ 20. Loài hoa này hợp với khí hậu ôn đới, được trồng đầu tiên ở Đà Lạt, sau đó mới đến các địa phương khác, trong đó có Hà Nội. Hầu như mỗi loài hoa đều gắn một truyền thuyết để lý giải sự hiện hữu của nó trên đời. Ở phương Tây, hoa loa kèn được gọi là lily, gắn với một câu chuyện tình cảm động được lưu truyền qua nhiều thế kỷ.
Ngày xửa ngày xưa, xưa như ngày chưa ai từng bước chân vào cổ tích, có hai người trẻ tuổi yêu nhau, chàng trai tên Jack và cô gái tên Lily. Ngày nọ, Jack phải lên đường ra trận, chàng đã rút trái tim của mình ra khỏi lồng ngực trao cho người mình yêu như một lời ước nguyện. Nàng cất trái tim người yêu vào chiếc hộp quý bằng bạc rất đẹp. Ngày nào Lily cũng ngồi bên nó và chờ người yêu trở về. Cô chờ đợi như vậy đến 20 năm, và ngày càng trở nên tuyệt vọng.
Lily không biết một thực tế đau đớn rằng kể từ không còn trái tim, Jack đã dần dần trở thành một kẻ vô cảm.

Một hộm, Jack đuổi thủ lĩnh toán cướp, người đã cưu mang mình nhiều năm trời đi để nắm quyền chỉ huy. Gã thủ lĩnh rất uất ức nên quyết định tìm về quê Jack để nói cho người dân biết về con ngươi vô ơn ấy. Tại nơi đây, người đầu tiên gã găp là một người phụ nữ trung niên với nét mặt u sầu.
Thậy bất ngờ, khi dò hỏi về Jack, gã biết rằng người phụ nữ ấy chính là Lily, người đang mòn mỏi mong chờ ngày về của Jack. Thương cảm cho hoàn cảnh của Lily, tên tướng cướp quyết định không nói lên sự thật xấu xa về Jack. Gã nói rằng Jack đã hy sinh trong chiến trận, rằng Jack chiến đấu dũng cảm và rất yêu Lily, luôn nhắc đến bà…
Lily đau đớn tột cùng và lên đường tìm mộ Jack để trao lại cho anh trái tim. Bà ôm chiếc hộp đi một mình tới những vùng đất xa lạ, vắng vẻ. Đến một ngày nọ, bà bị một toán cướp chặn đường và lấy mấy chiếc hộp chứa trái tim.
Lily van xin bọn cướp, kể với chúng về mối tình của mình và câu chuyện trái tim trong chiếc hộp… nhưng chúng chẳng hề động lòng. Chúng mang chiếc hộp về dâng cho thủ lĩnh và thi nhau giễu cợt chuyện người phụ nữ mang chiếc hộp đựng trái tim để trao lại cho người yêu.
Bất chợt, thủ lĩnh toán cướp giật mình và mở chiếc hộp ra. Hắn sững sờ và choáng váng khi nhận ra trái tim của chính mình. Trái tim bỗng cất lời: “Hãy đừng nói sự thật với Lily, điều đó chỉ khiến bà đau khổ hơn. Hãy để Lily tưởng rằng ngươi đã hi sinh anh dũng trong chiến đấu.”

Jack vội ra lệnh cho bọn thủ hạ mang trả lại Lily và chúng phải chỉ cho Lily một nấm mồ, coi như đó là mộ của hắn. Dọc đường, đám thuộc hạ bí mật đem bán chiếc hộp cùng trái tim để lấy tiền tiêu xài nhưng vẫn tìm một nấm mồ và chỉ cho Lily. Lily tin đó là nơi Jack yên nghỉ. Không nỡ để người yêu nằm đó thiếu trái tim, Lily quyết định lấy trái tim của chính mình vùi xuống nấm mồ.
Từ nơi đó, một loài hoa trắng tinh khiết, thơm ngát mọc lên. Người ta gọi nó là hoa Lily – loài hoa tượng trưng cho tình yêu, lòng chung thủy và sự bao dung, cao thượng…
Không phải ngẫu nhiên tháng tư về tôi thường nghĩ ngay đến hoa loa kèn. Chẳng phải sắp đặt khi thấy hoa loa kèn tôi lại nghĩ về em. Em ở đây là hình tượng người con gái trong câu chuyện cổ xưa, một tình yêu cao đẹp, một khát vọng sống, một lòng chung thủy và hơn cả là một tâm hồn. Thế giới này cần những tâm hồn như vậy, thế giới này cần nhiều hơn nữa những trái tim như vậy. Bảo sao mà loa kèn tự nó đã toát lên một vẻ thanh tao lạ lùng. Đừng ngạc nhiên một ngày tháng tư, loa kèn bước ra từ cổ tích, mỉm cười như một cô gái Lily…
© Huy Phước – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ai cũng cần một ai đó bên cạnh
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.





.jpg)







