Hãy trở về nhà bằng tình yêu và hạnh phúc
2021-09-20 01:25
Tác giả:
Súp Lơ
blogradio.vn - Hãy sống vì đam mê của mình, nhưng các bạn à đừng quên mất nơi và người đã cổ vũ và cho ta cơ hội thực hiện niềm đam mê đó. Bố mẹ chúng ta đang nhìn chúng ta đi bằng những nếp nhăn ngày càng rõ rệt trên khóe mắt, hãy quay lại bằng tình yêu và hạnh phúc để họ có nụ cười trên môi.
***
Con người đôi khi thật khó hiểu, khi con nhỏ cứ ngày ngày mong được lớn lên thật nhanh để ra ngoài xã hội lăn xả, để tự mình làm mọi điều mình thích, đến mọi nơi mình mơ. Thế nhưng khi đã đến cái tuổi phải vươn cánh ra ngoài, không còn được nghe thấy tiếng gọi dậy thất thanh của mẹ từ tầng dưới truyền lên, không còn được ăn những bữa cơm đơn sơ mẹ làm, không được có cái cảm giác bình yên khi cả nhà ngồi xem tivi sau bữa cơm tối rồi rôm rả nói đủ thứ chuyện trong ngày.
Những cảm giác thân quen ấy, tôi không thể nhét vào vali rồi xách lên phố lớn, để rồi khi đối mặt với xô bồ ngoài kia tôi lại khát khao trở về ngày xưa bé.
Từ tháng 4 tới giờ, dịch Covid cứ đeo đẳng mãi lấy cuộc sống của bao nhiêu con người, bao trùm lên cả một đất nước, mãi không dứt, điều đó đồng nghĩa với việc tôi cũng đã từ thành phố về quê được hơn 4 tháng như bao bạn trẻ khác.
Thời gian này, tôi được sống vô lo vô nghĩ, không còn sốt ruột đến hạn nộp tiền nhà, không còn lo lắng xem bữa tối nay sẽ ăn gì cho tiết kiệm, không còn đơn độc trong chính cuộc sống của mình nơi tấp nập.
Sáng sớm, chút nắng nhẹ chiếu vào thông qua cái cửa sổ nhỏ, tiếng chuông gió theo đó cũng leng keng nhè nhẹ, mơ màng nghe thấy tiếng gà gáy đằng xa. Tôi định bụng sẽ quay người ngủ tiếp, nhưng người mẹ ngoài 50 của tôi đã đứng ở dưới chân cầu thang gọi với lên.
“Thu ơi, dậy nhanh ra bà Huệ mua cho mẹ gói xôi nào”.
Nhăn mày một cái, tôi chưa tỉnh hẳn ngay được, có vẻ như không thấy động tĩnh gì, mẹ tôi lại gọi với lên lần hai, lần này, giọng điệu rõ to và sốt ruột hơn.
“Sáng mở mắt ra rồi dậy nhanh lên”.
Tôi vội vùng chăn dậy, vươn lấy điện thoại trên bàn ngủ, mở ra xem thì chỉ đúng 7 giờ. Nhớ hồi xưa, khi còn tuổi đi học, cứ mỗi 6 giờ 30 là mẹ sẽ gọi tôi y như vậy, khi ấy tôi thường rất khó chịu, còn mong mẹ mua cho mình một chiếc điện thoại để tự cài báo thức, như vậy sẽ ăn gian được chút thời gian. Nhưng bố tôi lại bảo.
“Con mà mua điện thoại hay đồng hồ báo thức thì mẹ con lại mất việc à”.
Ngày đó tôi không để ý nhiều lời bố nói, chỉ bực tức vì bố không mua cho mình. Mãi sau này, khi tôi phải tỉnh dậy nhờ tiếng chuông báo thức lạnh lẽo lần thứ 3 liên tiếp vang lên của điện thoại thì tôi mới hiểu hóa ra được người thân gọi dậy và việc dậy bằng thông báo nó khác nhau như thế nào.
Thì ra, mẹ coi việc gọi tôi dậy là công việc ngày sớm của mẹ. Vậy mới nói, tuy mẹ ở nhà làm nội trợ và chăm việc đồng áng nhưng lúc nào cũng dậy sớm hơn tôi, nhiều lúc tay mẹ vừa đánh trứng vừa với ra gọi tôi, không ngày nào mẹ quên và cũng không ngày nào mẹ lệch giờ, cứ đúng 6 giờ 30 mẹ sẽ gọi, giống như một chiếc đồng hồ được lập trình sẵn, chỉ khác đồng hồ thì được lập trình bằng những con chip, cục pin, còn mẹ tôi, được lập trình bằng tình yêu, tình mẫu tử.
Xuống lầu, hình ảnh đầu tiên tôi thấy là bóng lưng mẹ đang bận rộn làm bữa trưa cho bố mang đi làm, mẹ bảo đồ ăn ngoài vừa không ngon, vừa đắt nên cứ để bố ăn cơm mẹ làm cho khỏe. Thực ra, ngày trước vì bận rộn việc nhà, việc ngoài nên mẹ cũng không có thói quen nấu cơm cho bố mang đi, bố thường tự mua cơm ở nhà ăn công ty ăn cho qua bữa, nhưng có một lần, sau khi ăn xong bố bị đau bụng phải nhập viện, bác sĩ nói bố bị ngộ độc thực phẩm, phải nằm việc 2 ngày. Từ đó trở đi, đã 20 năm rồi mẹ vẫn đều đặn nấu cơm cho bố mang đi làm, bố cũng từng nói không cần vì thấy mẹ phải dậy sớm rồi đi chợ cũng vất vả, tôi cũng đồng tình với bố, nhiều lần nói mẹ yên tâm, cứ để bố ăn ở ngoài, bây giờ đồ ăn cũng vệ sinh hơn ngày trước. Nhưng mẹ tôi nói thế này
“Nhiều thêm một việc nhưng yên tâm, chứ có chuyện gì thì ai giúp mẹ nuôi con”.
Gia đình vốn là vậy, nhớ khuôn mặt hớt hải, trắng bệch của mẹ khi chạy vào viện lần đó, tôi biết, mẹ không muốn có chuyện gì bất trắc với gia đình mình, với mẹ, thà rằng nhiều thêm một việc còn hơn có người thân mình gặp bất trắc.
“Còn đứng ra đấy à, đi mua đi chứ không bà ý dọn hàng thì nhịn”.
Cứ lan man theo dòng suy nghĩ của mình, tôi giật mình vội cười cười với mẹ.
“Mẹ yên tâm, con là khách hàng vip, bà Huệ phải dành phần bán cho nhà mình rồi mới dọn”.
“Thôi đi nhanh hộ mẹ cái đi, cứ lề mề”.
Tôi cười, cầm lấy 20 nghìn trên bàn ăn, xỏ vội đôi tông, đội cái mũ lưỡi trai lên rồi chuẩn bị đi, ngay lúc đó lại thấy bố tôi vừa đi chạy bộ về đến cổng, tay xách theo túi bóng nhỏ, trong túi có 2 hộp xôi trắng.
“Định đi mua gì hả, bố đã mua xôi rồi đấy”.
“Ơ thế con lại mất công dậy sớm rồi”.
Nghe thấy tiếng, mẹ tôi cũng đi ra cửa, tay cầm đũa lại chống nạnh mà nói
“Sao ông biết nay tôi muốn ăn xôi mà mua hay vậy?”.
“Bà thì cái gì tôi chả biết”. - Bố tôi vừa nói vừa đi vào trong bếp.
Trong khu bếp nhỏ, mẹ tôi thì đứng bếp đang nêm nếm nồi canh, bố tôi thì ngồi dọn dẹp lại gốc rau muống thừa mẹ vừa nhặt, hai người cứ to nhỏ chuyện này chuyện kia. Khung cảnh ấy gần gũi với tôi lắm, mà đã 5,6 năm rồi tôi chưa được thấy lại, không phải vì nó không còn diễn ra mà vì tôi không ở đây như bây giờ để nhìn thấy.
Lên Hà Nội học và làm việc đã 6 năm trời, tôi ít dịp về quê thăm bố mẹ, có về thì cũng tranh thủ sáng về rồi tối đi luôn, mỗi lần như vậy tôi đều giống như một người khách, nhanh đến nhanh đi. Nếu không có đợt dịch bị về quê nghỉ dài lần này, chính tôi cũng quên mất cảm giác ấm cúng mỗi sáng ấy đã theo mình lớn lên suốt những năm tháng xưa cũ.
Mặc dù nhớ Hà Nội, nhớ bạn bè trên nhưng bảo tôi muốn xa ngôi nhà này thì thật khó. Tôi bây giờ, giống như một kẻ lang thang trên sa mạc, mãi mới thấy một hồ nước vừa mát lạnh vừa trong lành nên muốn nghỉ chân tại đó mãi. Nhưng nếu không tiếp tục đi thì kẻ lãng du đó sẽ không đến được vạch đích, không đến được nơi mà bản thân đã kiên trì trong suốt quãng đường vừa qua.
Tôi hiểu, gia đình và sự nghiệp vốn không phải là hai thứ có thể đặt lên cán cân để lựa chọn, nhưng con người vốn là những sinh vật tham lam, vừa muốn được thành công vừa muốn được dụi vào tình yêu của bố mẹ mà không cần lo nghĩ.
Cuộc sống vốn là sự lựa chọn nhưng nếu đã tham lam thì tôi nghĩ tôi có thể chọn cả hai. Tôi không vì được hưởng thụ cuộc sống như bây giờ mà biết ơn dịch bệnh, tôi mong nó mau hết để tôi được trở về nhịp sống thường ngày, nhưng lần này, tôi sẽ không bỏ quên những điều quan trọng như trước kia nữa, cũng không từ bỏ ước mơ của mình.
Tôi nhận ra, tôi còn trẻ, còn có thể làm bản thân “mệt” hơn, còn có thể cố gắng nhiều hơn nữa. Tôi sẽ làm việc thật hiệu quả, cũng dành thời gian nhiều hơn cho gia đình, sẽ về nhà nhiều hơn, lâu hơn chứ không phải là những chuyến đi vội vã mà lại lưa thưa như ngày trước.
Hãy sống vì đam mê của mình, nhưng các bạn à đừng quên mất nơi và người đã cổ vũ và cho ta cơ hội thực hiện niềm đam mê đó. Bố mẹ chúng ta đang nhìn chúng ta đi bằng những nếp nhăn ngày càng rõ rệt trên khóe mắt, hãy quay lại bằng tình yêu và hạnh phúc để họ có nụ cười trên môi.
© Súp Lơ - blogradio.vn
Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Du Miên và Gió (Phần 2)
Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.
Thanh âm mang tên cậu
Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.
3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026
Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.
4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu
Có đôi khi bạn thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện phiếm cũ rích, thấy bản thân trầm lặng hơn và khao khát những khoảng trời riêng tư. Đó không phải là sự xa cách, đó là dấu hiệu cho thấy tâm hồn bạn đang vươn lên một tầng cao mới, trong khi phần còn lại vẫn đang dậm chân tại chỗ.
Du Miên và Gió (Phần 1)
“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”
Một mùa đông lạnh
Một Mùa Đông Lạnh” là câu chuyện khắc họa tình yêu sâu sắc nhưng đầy bi thương giữa Linh và Nam, hai người trẻ có những mơ ước lớn lao. Trong bối cảnh Hà Nội lạnh giá, họ tìm thấy nhau và xây dựng những kỷ niệm đẹp, cho đến khi những thử thách của cuộc sống ập đến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là hành trình của tình yêu, mà còn là một bài học về sự chấp nhận và đau thương khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Qua những khoảnh khắc ngọt ngào và những giọt nước mắt, “Một Mùa Đông Lạnh” mang đến cho người đọc những cảm xúc dồn nén và ấn tượng về giá trị của yêu thương, dù trong cảnh ngộ nào.
Đừng yêu anh thêm lần nữa
Hai tháng trước, lòng buồn đến lạ, Chuyện chúng mình hai ngã chia li. Nỗi buồn giăng khắp lối đi, Tiết trời se lạnh mưa thì cứ rơi.
Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn
Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy — duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ. Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.
Thương cha
Bóng chiều nghiêng phía núi Dáng cha lại hao gầy Lòng con đau như cắt Thương nhớ cha dạt dào!
4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ
Năm 2026 Bính Ngọ đang đến với nguồn năng lượng của ngọn lửa kép rực rỡ nhưng cũng đầy thách thức. Giữa "chảo lửa" ấy, có 4 con giáp cần đặc biệt cẩn trọng, học cách đi chậm lại để không bị sức nóng thời cuộc làm cho bỏng rát.










