Yêu thương của mẹ
2021-09-11 01:15
Tác giả:
Như Ý PT
Ở phương nào đó có ai hay?
Mẹ tôi co quạnh giữa nơi này
Thân cò gian lao đầy khó nhọc
Để con no lòng chẳng long đong.
Cho con màu nắng ấm tươi hồng
Yên tâm con sống đời hạnh phúc
Nhớ con quặn thắt cả nỗi lòng
Nhưng lặng thầm giấu hết vào trong.
Những ngày con mãi đi xa mẹ
Đâu hay tuổi già vẫn cứ mong
Màu nắng tràn về khi xuân tới
Con mẹ sẽ về tránh giá đông.
Nhiều khi tôi gọi ai ơi
Về đây mẹ vẫn chờ đấy thôi,
Đừng cố đi xa rồi vấp ngã
Quê nhà sẽ che chắn phong ba.
Nhưng mẹ chẳng cho, mẹ chỉ la
Chỉ cần ai đó vài câu hỏi
Là mẹ biết rồi, mẹ đã vui
Để ai yên ấm giữa khung trời.
Chẳng biết ai có hiểu được không?
Nỗi niềm riêng ấy ở trong lòng
Con chỉ gọi về trong tích tắc
Mẹ đã vui lòng thoải ước mong.
Nhưng anh có biết được hay không?
Mẹ tôi trân trọng từng cuộc gọi
Đã gần tháng rồi mãi nhắc tôi
Thằng anh bây nó đã gọi rồi.
Ai nào có hiểu được mẹ tôi
Cung bậc vui buồn mẹ chẳng vơi
Lo lắng cho con quên khó nhọc
Mẹ quên đi mẹ giữa cuộc đời.
Nhiều khi tôi muốn trốn cuộc đời
Núp bên bóng mẹ để trọn vui
Nhìn mẹ lo toan cho cuộc sống
Làm sao tôi dám bỏ quên đời.
Đừng nói điều chi ở tương lai
Vì ta có mẹ chỉ hôm nay
Làm sao trọn vẹn tình thương ấy
Bởi đời là một vòng mãi xoay.
Ai có đi xa nhớ quê hương
Một chút gì thôi có còn thương
Xin về bên mẹ trong phút chốc
Nghe điệu ngọt ngào mãi còn vương.
Mẹ ơi, trơ trọi giữa dòng đời.
Sức mạnh nào ngự ở mẹ tôi
Hay chính bởi vì những đứa con
Mẹ chẳng quản gì sự héo hon.
Làm sao nói hết lòng mẹ tôi
Trọn vẹn cho con cả một đời
Dẫu phương trời xa ai không nhớ
Nơi này tình mẹ chẳng khi vơi.
© Như Ý PT - blogradio.vn
Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.














