Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ ơi, con muốn ăn thịt nướng

2021-07-28 01:15

Tác giả: Trịnh Hà Ái Mi


blogradio.vn - Thời gian khiến mọi thứ thay đổi, gia đình tôi, những trách nhiệm mà chính tôi phải chịu. Ngày ấy tôi sống cho hiện tại, bây giờ tôi sống cho tương tai. Tôi luôn mong chờ vào một tương lai tươi sáng hơn, nơi ấy tôi có thể nói rằng “Mẹ ơi, con muốn ăn thịt nướng”.

***

Vừa hoàn thành bài thi cuối kì, tôi nhanh chóng liên hệ chuyến xe khách thân quen để từ Sài Gòn về quê để tránh covid. Lặng nhìn đêm tối trải dài cả đoàn xe, tôi dường như vẫn còn mơ hồ về chuỗi ngày phía trước. Tự an ủi rằng những ngày mất ăn mất ngủ về đề văn còn đang dở dang, đến sự khó hiểu của môn Toán hình,…đã kết thúc và đợi tôi là những ngày thoải mái cùng đứa em chạy xe khắp các ngõ ngách vùng quê thân thuộc.

Mẹ tôi đang ngồi trước sân nhà, vẫn thân ảnh ấy đều đặn từng ngày cuối tuần nhẹ nhàng hỏi thăm tôi. Mẹ không bao giờ hỏi về tình hình học tập của tôi, bởi lẽ trước giờ tôi luôn hoàn thành tốt việc học của mình.

Nghỉ ngơi sau một chuyến đi dài, mẹ tôi hỏi “Nay con muốn ăn gì?”. Tôi trầm ngâm hồi chút rồi nói “Canh mướp đi mẹ, dạo này con thèm quá”.

Nhà tôi không thuộc dạng khá giả nên việc cho tôi và cả em lên Sài Gòn học là cả một gánh nặng đối với mẹ. Bởi lẽ đã ly hôn, nên nhà nội cũng không nhúng tay gì vào việc học hành của chúng tôi. Vốn dĩ, việc chúng tôi lên thành phố là do mẹ thúc đẩy, mọi người xung quanh từ nhà nội đến nhà ngoại ai nấy cũng không đồng ý với ý kiến này. Nhưng mẹ tôi vốn kiên cường, từ việc kết thúc cuộc hôn nhân đã đứt từ lâu, đến việc đưa chúng tôi lên thành phố để có tương lai tốt hơn. 

Những việc mà chúng tôi - những đứa trẻ còn ngồi trên ghế nhà trường có thể đáp lại sự chăm sóc của bậc phụ huynh là một bảng điểm sáng chói. Mẹ tôi luôn nói rằng “Học sinh khá cũng không sao đâu con”, thế nhưng nhìn lại phong thư hằng tháng cô chủ nhiệm gửi cho tôi để thúc ép đóng học phí, tôi luôn tự nhủ phải nhìn lên cao hơn để không phụ công sức của mẹ.

me_13

Những ngày hè nóng bức, không thể bước chân ra khỏi nhà do tình hình dịch bệnh. Tôi tìm lại chồng sách tôi sưu tầm khi còn cấp hai. Bìa sách “Chúc một ngày tốt lành” màu vàng tươm hợp với hoàn cảnh hiện tại nên nó trở thành bữa ăn tinh thần của tôi trong vài ngày sắp tới. Càng đọc, tôi như thấy mình trong đó, hình ảnh tôi tập chạy xe đạp giữa trời nắng chang chang. 

Đứa con nít ngỗ nghịch ngày ấy té hai, ba lần, từng ánh mắt lo lắng cho tôi dõi theo nhưng không ai ra đỡ. Tôi không khóc hay tức giận, tôi kiên cường tiếp tục dựng xe lên đến khi có thể chạy thuần thục, khi sự cố gắng được đền đáp tôi giương đôi mắt long lanh về phía bố mẹ, nơi đang giang tay đợi tôi sà vào lòng. 

Trong đôi lần tôi phải đi nhổ răng, tôi luôn vui mừng thay vì sợ hãi, vì tôi biết rằng tí nữa mẹ sẽ mua đồ chơi cho tôi. Những ngày cuối tuần, khi ấy mẹ dắt tôi và em đi chợ. Mẹ luôn hỏi tôi và em “Nay con muốn ăn gì?”. Tôi và đứa em gái luôn có cùng một câu trả lời: “Tụi con muốn ăn thịt nướng”, cây thịt nướng xiên que luôn được chị em tôi “chén sạch” trong những buổi sáng chủ nhật.

thit_-_nuong_1

Từng kỉ niệm theo trang sách khiến tôi trầm ngâm suy nghĩ, khi ấy tôi luôn cùng đứa em đi bày trò khắp ngõ ngách vùng quê, khi ấy tôi luôn muốn phần thưởng cho một việc gì đó, khi ấy tôi hồn nhiên biết bao. Nhìn vào thực tại, tôi luôn tự giữ thói quen đi vài vòng bằng chiếc xe đạp, vừa đi vừa nói chuyện trên trời dưới đất về những ngày vừa qua với đứa em gái. Một hành động để nhung nhớ, để trải lòng.

Thời gian khiến mọi thứ thay đổi, gia đình tôi, những trách nhiệm mà chính tôi phải chịu. Ngày ấy tôi sống cho hiện tại, bây giờ tôi sống cho tương tai. Tôi luôn mong chờ vào một tương lai tươi sáng hơn, nơi ấy tôi có thể nói rằng “Mẹ ơi, con muốn ăn thịt nướng”.

© Trịnh Hà Ái Mi - blogradio.vn

Xem thêm: Mẹ bảo: Muốn giúp người khác, đơn giản hãy làm tốt công việc của mình | Family Radio

Trịnh Hà Ái Mi

Ở đây không có tình yêu nam nữ, ở đây chỉ có cảm nhận của riêng tôi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Đã đi qua bao chặng đường đây đó, nếm đủ vị đắng cay ngọt bùi của đoạn trường dâu bể. Tôi chợt nhận ra rằng không đâu có cái Tết mang vị ngọt thanh lòng, ấm nồng như vùng đất mẹ thân thương.

Ban công nhà đối diện

Ban công nhà đối diện

Trong tình yêu không tồn tại khoảng cách, khoảng cách lớn nhất giữa con người là khoảng cách từ trái tim đến trái tim, trong căn ngõ nhỏ, trên ban công của hai nhà đối diện có hai đứa trẻ, số phận đã đưa chúng đến bên cạnh nhau, thời gian đã nhìn chúng lớn lên nhưng tình yêu và sự kiên trì đã đưa đôi trẻ về bên nhau.

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Có những ngày mắc kẹt ở đây, tôi băng khoăn và suy nghĩ đủ điều. Nghĩ về chuyện sau này, nghĩ về chuyện tại sao mình ở đó và khi nào sẽ quay về.

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Em chẳng hiểu vì điều gì mà chúng ta lại chọn xa nhau, hai đôi chân nay đã khác đường đi, em hiểu khi một ai đó bước đến bên đời mình là duyên, còn có ở lại hay không là do phận, chúng ta có duyên không phận nên mất nhau phải không anh?

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp hãy "khắc cốt ghi tâm" những loại cây cảnh này nếu muốn 2022 "phúc lộc đầy nhà, may mắn đầy vườn" nhé.

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi về với quê hương Về chốn cũ có ông bà cha mẹ Nghe gió thổi vào tâm hồn khe khẽ Chẳng nghĩ suy buông bỏ thứ không cần.

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Nhớ khu vườn chắc bây giờ mai sắp nở vàng tươi Chợt tiếc nuối vì năm nay mình không được cùng nhặt lá Những ngày xưa, bây giờ nhìn lại lòng sao bồi hồi quá Quê nhà ơi, lòng này thương nhớ mãi không nguôi.

Xuân này con không về

Xuân này con không về

Con cô đơn muốn về với mẹ Nhưng không về vì Covid còn đây Con cầu nguyện xuân năm sau hết dịch Con sẽ về bên mẹ thân yêu.

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Chúng con chắc chắn về bên mẹ. Dù chỉ là ít ngày thôi, để rồi lại vội vã ra đi mà để lại nỗi hụt hẫng chờ mong cho mẹ. Dù chúng con về cũng chẳng đỡ đần gì được mẹ, mà chỉ để lại cho mẹ nỗi lo toan. Nhưng chúng con vẫn sẽ về, vì chúng con chính là mùa xuân của mẹ. Cuộc sống vô thường, đời người chẳng biết thế nào, mẹ đã già và mùa xuân chỉ còn đếm từng mùa thôi mẹ nhỉ.

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa, họ chỉ muốn vậy một mình đi qua những ngày nắng ấm hay gió rét, một mình tận hưởng cuộc sống không có ai bước vào bên trong, không vì ai mà vui mà buồn.

back to top