Ai cũng có quyền được hạnh phúc phải không mẹ?
2021-07-16 01:20
Tác giả:
Eve
blogradio.vn - Cuối cùng tôi hiểu, tôi không thể vì em tôi có vẻ hạnh phúc hơn mà tước đi hạnh phúc của nó. Không thể vì ba hạnh phúc không ở bên tôi mà cố đạt tới hạnh phúc theo ý của ông. Lại càng không thể vì mẹ hạnh phúc khi được dứt đi mà cố tình gán ghép ba mẹ với nhau. Bởi lẽ cuối cùng, ai cũng có quyền được hưởng hạnh phúc.
***
Em trai tôi là điều duy nhất giúp ba mẹ tôi quay lại với nhau. Thật ra hồi nhỏ tôi cũng là một đứa trẻ với một gia đình như bao người khác. Từ khi tôi có nhận thức, trong kí ức tôi chính là hàng loạt những lời khen ngợi và việc người ta bảo ba mẹ tôi cưng tôi thế nào. Điều đó vẫn luôn đúng cho đến khi tôi lớn dần.
Không biết từ khi nào, số lần ba mẹ nói chuyện ngày càng ít đi.
Ba tôi là một người bận rộn, ông luôn đi đây đi đó, lúc đi lúc về, và tôi thậm chí còn chẳng biết ông làm việc gì. Cho đến một ngày số lần ông nói phải đi công tác đã nhiều đến mức mẹ tôi cũng chẳng buồn hỏi, tôi biết, gia đình đầm ấm mà tôi luôn tưởng nhớ lúc trước rồi cũng sẽ kết thúc.
Cứ tưởng những ngày như thế sẽ kéo dài mãi, bỗng một ngày em tôi ra đời.
Sau một đêm ba tôi trở về, vào buổi chiều của khoảng tuần sau, mẹ tôi ngồi trên sô pha, nhẹ nhàng xoa đầu tôi, ấm áp nở nụ cười.
"Con được làm chị rồi."
Em trai tôi ra đời trong những nụ cười mừng rỡ chào đón của hết tất cả người thân trong nhà. Nó là một thằng nhóc bụ bẫm và khỏe mạnh, có nét giống ba, chắc sau này sẽ trở thành một nhóc đẹp trai. Và có lẽ vì lý do đó, hoặc thêm vài lí do nào đó mà tôi không biết, ba tôi từ ngày đó rất luôn nở một nụ cười mà tôi từ rất lâu rồi chưa từng thấy lại.
Tôi nhìn gương mặt hớn hở sáng bừng của người đàn ông trung niên trước mặt, có chút ngơ ngẩn, cũng có chút không quen. Cũng kể từ ngày đó, ba tôi thường xuyên ở nhà hơn hẳn. Nơi bàn ăn cơm chỉ có hai chén giờ đã nâng lên gia đình bốn người. Nơi sân cỏ sau vẫn luôn vắng tanh giờ bỗng vang vang tiếng cười giòn giã. Dĩ nhiên những tiếng cười đó là của ba tôi, và tôi khi nhìn cảnh đó cũng chỉ đứng yên một góc.
Có lẽ là đã quá lâu rồi, tôi cũng chẳng nhớ lần cuối cùng ba tươi cười vui vẻ với tôi như thế là khi nào nữa.
Tôi bỗng thấy có chút ghen tị với em trai. Nhưng cho dù em trai đã trở thành một thành viên chủ chốt trong nhà, tôi vẫn phát hiện ra, thời gian ba mẹ cố tránh mặt nhau thậm chí tăng lên.
Ba tôi chỉ ở nhà chơi với em trai, vừa khi em ấy ngủ mất, ông cũng liền mặc quần lên xe chạy miết đến sáng. Còn mẹ tôi, cũng vì chính lý do đó mà dần trở nên u sầu hơn nhiều.
Ba tôi lạnh lùng với mẹ tôi đến thế thì dĩ nhiên những gì cần tới cũng sẽ tự tới.
Một tháng sau sinh nhật một tuổi của em tôi, lần đầu tiên tôi tận mắt thấy ba mẹ to tiếng cãi nhau.
Một buổi tối gần đông se lạnh, em tôi vẫn nằm trong phòng ngủ nồng giấc say, còn tôi chỉ biết len lén đứng đó chờ cho ba mẹ kết thúc rời đi.
Kể từ tối đó, tôi liền biết mình nên chuẩn bị bất kỳ lúc nào.
Ba tôi cũng từ hôm đó thường xuyên dẫn em trai tôi ra ngoài hơn hẳn, chỉ để lại mẹ sắc mặt nhợt nhạt mệt mỏi ngồi đó sau những lần cãi vã dần thường xuyên hơn. Và khi ngày đó tới, mẹ tôi vẫn với vẻ cũ, vẫn ngồi chỗ đó, chỉ khác là trên người mẹ nhiều hơn một vết bầm.
Thấy tôi đi đến, mẹ gượng cong môi, đôi tay run rẩy cố để bình tĩnh ôm tôi vào lòng, lớn đến thế này vẫn giữ cho mẹ ôm ấp như thế, chắc tôi là người duy nhất.
"Con sẽ ở với mẹ đúng không?".
Đã không biết gì thì thôi, nhưng chỉ sau một lần nghe ba mẹ cãi vã, từ đó về sau, mỗi khi ba mẹ tôi lại to tiếng với nhau, tôi liền len lén đứng ở một góc ghi nhớ tất cả.
Tôi cũng chẳng biết mình làm như thế để sẽ được gì, chỉ là tôi không muốn trở thành một kẻ chỉ đứng ngoài rìa, tôi cũng chẳng muốn để cho mẹ phải chịu khổ một mình. Cuối cùng tôi cũng chỉ có thể đứng đó.
Mà trong khi mẹ tôi càng đau đầu bao nhiêu, em trai tôi lại càng vui tươi hồn nhiên bấy nhiêu. Rõ ràng điều đó là tốt, nhưng khi nhìn thấy khung cảnh cha con chơi đùa ngoài sân, lại nhìn gương mặt mẹ tôi buồn khổ đầy vết bầm tím lặn trên sô pha, trong lòng tôi liền dâng lên một cổ lửa giận lạnh toát.
"Chị Nhi, chị Nhi!" Em trai 4 tuổi, tròn mũm, lanh lợi. Và cứ mỗi khi em ấy tươi cười gọi tôi như thế, tôi càng tức giận, thật sự muốn đối xử với nó như cách ba đã đối xử với mẹ.
Và tôi đã làm thế thật.
Sẽ thật là trẻ con khi tôi lại đối xử với một đứa con nít như cách người lớn đối xử với nhau, nhưng tôi không thể kiềm chế bản thân mình.
Tôi quyết định hất tay em tôi ra và quay mặt bỏ đi.
Những khi đã quay mặt đi rồi, tôi liền hối hận.
Em tôi còn nhỏ và nó chẳng làm gì cả.
Tôi giận nó, có lẽ là vì nó được hưởng mọi sự quan tâm của ba, hoặc là do một đứa nhỏ thì biết cái gì để mà lo lắng, và cũng có thể là do tôi chỉ ghen tị mà thôi.
Nhưng thật may mắn, bởi vì em tôi cũng chỉ là một đứa nhỏ, nó hiển nhiên sẽ không trả đũa lại tôi như cách người lớn hay đối lại nhau. Nó chỉ đơn thuần nghĩ có lẽ nó đã làm tôi phải giận và việc nó làm là phải xin lỗi.
"Chị Nhi! Chị Nhi! Chị giận Bin hả? Sao chị Nhi buồn? Cho Bin xin nhỗi." Em cố chạy kịp tôi bằng đôi chân ngắn ngủn của nó, bằng một giọng không thể trẻ con hơn nữa, nó cố an ủi, lo lắng cho tôi theo cái cách trẻ con của nó. Cũng bằng một cách nào đó, tôi liền muốn khóc chỉ vì cái cách trẻ con của nó.
Tôi đứng lại, im lặng cúi đầu, cố kìm lại tiếng nấc đã giấu biết bao ngày qua, em trai tôi đến cạnh, nắm lấy tay tôi, với cặp mắt dùng để lo lắng theo kiểu trẻ con, nhìn chằm chằm tôi.
Được một lát sau, tôi ngồi xuống, nắm lấy đôi vai nhỏ bé của em tôi, cố gắng bình tĩnh hết mức có thể.
"Bin, Bin phải ở với mẹ nha Bin."
Thằng nhóc ngơ ngác nhìn tôi. Không giống như tôi, đủ lớn để hiểu và phải thông cảm cho nỗi đau người khác. Em tôi còn nhỏ và nó chỉ muốn chơi với người nào hay cười với nó. Còn mẹ tôi, một người phụ nữ với những nỗi đau áp lực trên vai, sao cái vẻ buồn khổ như thế có thể làm cho em tôi cảm thấy thân thiết hơn được. Thậm chí số lần em tôi nói chuyện với mẹ còn muốn ít hơn bữa cơm nó ăn trong một ngày đó. Với nó, phải ở với mẹ trong một khoảng thời gian dai dẳng như thế là điều không thể
Và đúng như tôi đã nghĩ, em tôi cúi đầu xuống, như bị vẻ mặt của tôi dọa sợ, hoặc cũng có thể là do những gì tôi nói, nó im lặng một lúc, nói lí nhí.
"Bin không muốn."
Mặc dù đã biết rõ lý do, tôi vẫn không kìm được bùng nổ.
"Bin! Bin sao vậy Bin?! Mẹ rất buồn Bin có biết không? Ba không phải là người ba tốt. Mẹ thương Bin hơn ba. Bin không muốn được ở cạnh ba mẹ à? Chúng ta cần ba với mẹ. Bin phải ở với mẹ để cho ba mẹ thân thiết nhau hơn. Sao Bin không hiểu? Bin phải trưởng thành lên chứ. Bin, Bin phải ở với mẹ!"
Có lẽ vẻ mặt tức giận và giọng nói quát tháo của tôi đã thành công chọc Bin phát khóc, và cũng thành công làm ba vừa về đến cửa liền lao đến xô ngã tôi ra, ông ôm Bin lên dỗ dành.
Nhìn gương mặt giận giữ của ba khuất dần sau cánh cửa, tôi nghệch ra, lòng tôi cũng liền dâng lên một trận uất ức, tức giận, cũng có chút hối hận.
Mẹ tôi liền chạy ra ngay sau ba tôi, gương mặt mẹ hốt hoảng, lao đến ôm tôi, tôi cảm nhận rõ tay mẹ run rẩy, hình như ba đã nói gì đó với mẹ. Tôi có nhìn thấy sau cánh cửa kính.
"Nếu con là nó, con sẽ không để như thế."
Tôi cố tỏ ra mình bình tĩnh, nhỏ giọng chỉ để hai người nghe.
Mẹ tôi có vẻ bất ngờ với suy nghĩ của tôi, bà nghệch ra nhìn chằm chằm tôi, như để tìm xem cái vẻ trêu đùa trên gương mặt tôi. Cuối cùng tôi cũng để bà phải thất vọng. Chỉ là hơi khác so với những gì mà tôi đã nghĩ. Bà chỉ cười, một nụ cười ấm áp với những nếp nhăn trong buổi chiều tà.
"Em con còn nhỏ và nó cũng là em con, nó có quyền được hưởng những điều tốt nhất."
Giờ lại đến lượt tôi ngơ ngác nhìn về phía bà, sắc đỏ hoàng hôn phủ lên cả tôi và mẹ.
Cuối cùng em tôi vẫn lựa chọn ba. Sau một đống thủ tục ly hôn rườm rà mà ba mẹ tôi đã giấu. Ba trở về, dọn đồ vào va li rồi nhét vào xe, cuối cùng nắm tay em tôi rời đi.
Nhìn gương mặt ngơ ngác của em tôi khi quay đầu nhìn những gì còn sót lại, tôi chỉ cười mỉm vẫy tay với nó. Có lẽ sẽ giống như trong những bộ phim gia đình tôi đã từng xem, xe vừa lăn bánh, có khi em tôi sẽ khóc mếu rồi đòi quay lại, và có lẽ nó sẽ ôm nỗi nhớ nhung đến lúc trưởng thành để khi trở về và cho mẹ tôi một bất ngờ lớn. Hoặc cũng có thể cuộc đời không giống như trong phim truyện.
Cuối cùng tôi hiểu, tôi không thể vì em tôi có vẻ hạnh phúc hơn mà tước đi hạnh phúc của nó. Không thể vì ba hạnh phúc không ở bên tôi mà cố đạt tới hạnh phúc theo ý của ông. Lại càng không thể vì mẹ hạnh phúc khi được dứt đi mà cố tình gán ghép ba mẹ với nhau. Bởi lẽ cuối cùng, ai cũng có quyền được hưởng hạnh phúc.
© Biu Biu - blogradio.vn
Xem thêm: Trả lại thanh xuân cho em
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.














