Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sau tất cả em đã trân trọng chính mình và người xứng đáng

2021-11-12 01:25

Tác giả: Như Ý PT


blogradio.vn - Chỉ một tiếng nhẹ nhàng vậy thôi nhưng tay cô đã nắm chặt lấy bàn tay người cạnh bên, cô tựa đầu lên vai cậu nhìn bình minh đang lên. Hôm nay, bình minh rất đẹp. Ngày mới đang bắt đầu cùng với một tình yêu mới, thật đẹp và bình yên.

***

Cuộc sống của cô vẫn bình lặng, yên ả theo ngày tháng trôi đi cho đến một ngày cô gặp lại người yêu cũ đi cùng người mới trên phố. Cô gật đầu chào anh và chuẩn bị rời đi thì anh hỏi bất chợt hỏi cô “Cuộc sống của em hiện tại có ổn không?”

Cười nhẹ đáp lại câu hỏi bâng quơ của anh “Em vẫn ổn ạ. Em cũng quen dần với nhịp sống mới ở chỗ làm hiện tại rồi anh. Thôi em bận công việc nên em đi trước nhé!” Chẳng để anh kịp hỏi thêm câu nào cô bước đi ngay khi câu nói vừa kết thúc.

Bỗng dưng sao cô nghe khóe mắt mình cay cay, anh đã tìm được hạnh phúc mới vậy thì còn cô đang mong chờ điều gì? Thật sự mà nói thì cô cũng chưa trả lời được câu hỏi đó sau bao lần cố tìm một lý do để quên.

Người ta thường bảo “Chàng trai bên cạnh bạn năm 17 tuổi sẽ không phải là người cùng đi với bạn suốt cuộc đời!”. Ấy vậy mà cô lại bất chấp để yêu chàng trai bên cạnh cô năm 17 tuổi – để giờ đây là anh, một người đàn ông bản lĩnh, chững chạc và có tất cả mọi thứ trừ cô.

Cô chấp nhận lời yêu anh khi thanh xuân đang độ tuổi đẹp nhất, mộng mơ nhất. Nhưng thay vì được người yêu cưng chiều, chở đi hẹn hò mỗi buổi cuối tuần thì anh và cô lại phải đi làm thêm để kiếm tiền lo cho việc học của mình. Mỗi buổi gặp nhau thì chỉ vỏn vẹn được khoảng thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi để đi ăn vội cho qua bữa rồi lại chuẩn bị cho giờ học chiều. 

bo_-_lo_7

Những món quà dành tặng cho nhau cô cũng phải cân nhắc, bảo anh để dành đó sau này làm vốn kinh doanh. Nhưng so với cô gái biết lo toan, trầm lặng bao nhiêu thì chàng trai ở độ tuổi đang lớn lại nông nổi, bốc đồng bấy nhiêu. Anh muốn dành cho cô những món quà đắt đỏ như những cô gái khác có, những lần họ cãi nhau điều giữ quan điểm riêng mình là muốn tốt cho đối phương. 

Thế nhưng, anh chẳng khi nào lặng im để nghe được cô gái mình thương muốn nói điều gì. Mỗi lúc giận hờn nhau, cô chỉ im lặng mà không giải thích hay nói thêm điều gì với anh. Chỉ khi cả hai đã bình tâm lại cô mới chủ động nhắn tin cho anh hỏi như thế nào, rồi cả hai lại trở về mối quan hệ như cũ.

Sau tốt nghiệp, do công việc khác nhau nên hai đứa về công tác ở hai nơi cách xa nhau 370km. Có lẽ cũng vì thế mà mọi thứ dần dà xa cách nhau, anh luôn có lý do mỗi lần trễ hẹn. Đến một ngày anh im lặng rời đi không cho cô một lời giải thích, cô cố hỏi nhiều lần chỉ để nhận lại được câu “Mình dừng lại nha em” và cái quay lưng đi không ngoảnh lại. 

Sau hôm ấy, có lẽ cô đã quá mạnh mẽ để kìm nén cảm xúc nên chẳng rơi một giọt nước mắt nào. Và cô cũng không thể mở lòng thêm để yêu một người nào khác. Phải chăng, mối tình năm 17 tuổi đã mang đi tất cả thanh xuân, nhiệt huyết và niềm tin của cô gái ấy. Giờ đây, khi gặp lại nhau giữa hai ngã rẽ của cuộc đời, cô biết nên buồn hay vui vì đã quá hy vọng rằng chàng trai năm 17 tuổi ấy sẽ quay lại và đi cùng cô đến suốt cuộc đời. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, vừa mặn đắng lại chua chát.

Tiếng chuông điện thoại trong túi áo khoác run lên, là Hòa – cậu bạn thân từ thời đại học, người mà cô luôn tỉ tê những câu chuyện không hồi kết từ học tập, việc làm cho đến cả những câu chuyện vẩn vơ nào đó mà cô muốn có người tranh luận cùng.

“Cậu đang ở đâu đấy?”

“Đi uống bia không? Quán cũ nhé!”.

chia_-_se_3_(1)

Cô nói nhanh rồi cúp máy không kịp để cho đối phương nói thêm câu nào nữa. Cô sợ thêm một lần nữa sẽ nghe câu từ chối, con tim cô lại vụn vỡ khi không còn đủ mạnh mẽ để đối diện với sự thật nữa.

Quán nhỏ nhỏ nằm cạnh bờ hồ đầy gió, Hòa dễ dàng nhìn thấy được cô gái nhỏ ngồi lặng yên vừa uống bia vừa nhìn ra phía xa của bờ hồ. Anh kêu một chai bia rồi kéo ghế ngồi đối diện cô và không nói gì cả. Đó như là giao ước ngầm giữa hai người đã hình thành từ lâu. 

Cả hai cứ ngồi đấy mặc cho thời gian cứ trôi mau, đến khi góc phố vắng chỉ còn tiếng loạc xoạc của cô lao công, người đi trên phố cũng thưa dần… Hai cái bóng nghiêng nghiêng ấy mới trải những bước chân mình dọc theo bờ kè, gió mang theo hơi lạnh cùng sương khuya khiến cô lạnh buốt. Hòa lấy chiếc áo khoác mình cầm theo choàng lên vai cô bạn, miệng cứ lẩm bẩm “Uống không giỏi mà uống chi lắm thế? Buồn vì nó như vậy có đáng hay không?”

Câu nói ấy khiến cô gạt phắt chiếc áo trên vai xuống đất, quay lại nhìn Hòa mà nói trong nức nở “Tại sao chứ, tôi đã làm điều gì sai khiến họ phải rời đi chứ?”

“Bà không sai gì với họ cả. Chỉ là sai với chính bản thân mình thôi, họ không quý trọng bà nhưng bà không được bỏ mặc bản thân mình”. Câu nói của Hòa khiến cô khựng lại, đã bao lâu rồi cô lao vào công việc mà quên đi bản thân mình cũng cần có thời gian để nghỉ ngơi.

Hình như cũng lâu lắm rồi cô không cho phép mình khóc, mọi thứ cứ như một cuộn phim đang tua chậm dần trong đầu cô. Nhưng bây giờ không phải là cô nghĩ về anh, mà về những điều cô đã làm ra cho bản thân mình. Cô không cho phép mình có thời gian để mua sắm thêm một vài món đồ yêu thích nếu nó chưa thật sự cần thiết, cũng không rảnh để rủ những người bạn thân của mình đi cà phê vào mỗi cuối tuần.

Đã hai năm nay kể từ ngày anh ra đi, cô không cho phép bản thân mình được khóc. Cô sợ ai đó sẽ bắt gặp cô yếu đuối, đã không còn ai vỗ về, lau nước mắt, trêu đủ trò để cô có thể cười. Nhưng hôm nay, sau câu nói của Hòa, bỗng dưng khóe mắt cô cay. Cô đã khóc. Cô bật khóc nức nở như một đứa trẻ, mặc kệ cho thời gian có trôi qua bao lâu đi chăng nữa. 

co_-_don_1

Hòa kéo cô tựa vào vai mình rồi im lặng để cô tựa vào đấy mà khóc, không chút dỗ dành như thể muốn cô khóc cho cạn đi nỗi buồn đã đeo đẳng theo cô suốt hai năm nay. Đến nổi ở cạnh cô, đôi lúc Hòa cứ nghĩ mình như chiếc bóng đồng hành với người bạn thân mà không thể chia sẻ, khuyên nhủ cô một câu nào. Nhẹ nhàng vỗ lên vai người bạn thân, cậu nói “Cứ khóc đi cho nhẹ lòng, ngày mới rồi sẽ bắt đầu những điều mới. Đừng cứ mang chuyện cũ bên mình, hãy một lần cậu sống vì bản thân mình đi”. Một hồi lâu sau, khi cô bạn mình đã bình tĩnh trở lại Hòa khẽ lay vai cô bảo “Về thôi!”.

Mệt nhoài sau khi khóc ướt vai cậu bạn thân, cô ngoan ngoãn như một con mèo đi về căn phòng nhỏ của mình.

Thấy cô đóng cửa phòng xong, Hòa mới yên tâm trở về nhà ngủ. Trong tim cậu cũng nhẹ đi phần nào và không nguôi hy vọng qua ngày mai sẽ tốt hơn với cô bạn của mình.

Cô thức dậy sau hồi chuông báo thức dài đằng đẵng. Bước ra ban công nhìn mặt trời đang dần treo trên những tòa nhà cao tầng, cô từ từ hồi tưởng lại câu chuyện ngày hôm qua. Cái câu nói “Hãy một lần sống vì bản thân mình đi!” của Hòa khiến cô không ngừng suy nghĩ. Bất chợt cô nhìn thấy được một chồi non đang lớn từ cây cẩm nhung đã tàn úa từ vài hôm trước, có lẽ mọi thứ nên thay đổi từ ngày hôm nay. Cô mỉm cười dùng bình tưới các chậu hoa nhỏ và hát vài câu vu vơ rồi vào nhà chuẩn bị đi làm.

Tối đến, tan làm cô tranh thủ chạy về nhà thay một bộ quần áo thật xinh rồi điện thoại cho cậu bạn thân “Này. Quán cũ nhé, tôi sắp đến rồi đấy”. Vẫn cái phong cách điện thoại nói không quá 5s của cô nhưng đủ khiến cho một người phải cuống cuồng chạy đến ngay. Vì sao ấy nhỉ?

Những 30 phút đã trôi qua, hai chai bia trên bàn đã cạn ấy vậy mà cậu bạn của cô vẫn biệt tăm. Thôi kệ, không vội vàng điện thoại hối hay nhắn đầy mạng xã hội của Hòa để ca cẩm việc cậu ấy trễ. Cô cứ tự mình suy nghĩ về những điều xảy ra một cách hiển nhiên.

co_-_don_12

“Xin lỗi nhé tôi đến muộn. Ô hôm nay đi ăn cưới ai à, diện ghê thế?”. 

Hòa nhìn cô bạn mình một cách đầy thắc mắc.

 

“Dẹp ngay ánh mắt đó đi nào! Chẳng phải hôm qua ông kêu tôi sống vì bản thân mình à. Uống đi, đến trễ còn nói lắm thế”.

Cô dí ngay chai bia mới khui vào mặt đứa bạn thân của mình như thể nó sẽ chạy mất.

“Mà hôm nay tâm trạng gì đấy? Khác hẳn mọi ngày nhé”.

Hòa vừa uống, vừa nhìn cô bạn dò hỏi. Thà cô cứ im lặng hoặc cô kêu ca đủ thứ chuyện về công việc, về người hàng xóm vừa chuyển đến đã gây ồn ào hay bị ai đó bắt nạt cậu còn có thể hiểu được. Chưa bao giờ cậu thấy được khi cô bạn mình vừa thay đổi cách ăn mặc, vừa nói những câu hông giống với mọi ngày. Phải chăng, cô đã thay đổi sau cơn say ngày hôm qua.

“Này. Bà chịu đối diện với chuyện cũ rồi đấy à?”

“Ừ”.

Cô thở phào nhẹ nhõm rồi thay đổi thái độ ngay lập tức. 

“Này, cây cẩm nhung mà ông tặng dịp Noel cho tôi ấy, cứ nghĩ nó chết rồi nhưng mà hôm nay tôi phát hiện ra nó mọc lên một chồi non mới đấy. Đến cây cối nó còn vươn lên để sống thì tội gì mình lại để cuộc đời mình chết nhỉ?”

“Giỏi đấy. Quà cho bà nè. Nãy tôi chạy đi ngang thấy nó hay hay nên mua tặng bà, không ngờ đúng dịp thế cơ chứ!”

“Tôi khui luôn nha”.

co_-_don_2

Chưa kịp để cậu bạn trả lời, cô đã xé xong lớp giấy gói ngoài một cách không thương tiếc. 

“Lật đật à?’. Cô tròn mắt nhìn cậu bạn thân.

“Lật đật không bao giờ gục ngã, dù đứng trước sóng gió hay bị xô đẩy thế nào thì sau khi chông chênh nó vẫn tự đứng lên. Bà cũng vậy nhé”. Hòa vừa gật gù, vừa nói.

Ôm món quà vừa được tặng, cô đứng dậy dõng dạc gọi “Cô ơi. Tính tiền bàn con nhé” trước con mắt ngỡ ngàng của Hòa.

“Ơ! Chưa uống xong mà”.

Hòa đưa chai bia đang uống dở của mình lên hỏi, nhưng chưa kịp nhận được câu trả lời cô đã tính xong tiền bia và thong thả rời quán nhanh như cơn gió.

“Hôm nay không muốn say sỉn à? Sao bà toàn làm chuyện khó hiểu vậy? Biết thế tối qua tôi chẳng khuyên nhủ gì cả để bà như pho tượng vậy tôi sẽ dễ hiểu hơn”.

Hòa vừa lẩm bầm, vừa chạy theo để kịp những sải bước nhanh của đứa bạn thân.

“Tôi đang thương bản thân mình đấy thôi. Uống say mai lại thức trễ, có khi lại không được đón bình minh. Hay mai hai đứa mình đi Vũng Tàu đi, đi ra Mũi Nghinh Phong ấy đón bình minh, hứng nắng gió cho đã rồi về”.

Cô nói như thể sợ người đối diện sẽ giành hết phần nói của mình.

ebn_-_nhau_5

“Mai hai đứa còn đi làm mà Vũng Tàu gì?”.

Hòa ngạc nhiên nhìn cô.

“Nghỉ một ngày thôi. Tôi muốn mai ngắm bình minh ở đấy. Mà đi một mình chán lắm, đi chung nha”.

Cô vờ xuống nước năn nỉ.

“Ừ! Thì đi, sao lắm chuyện thế không biết”.

Hòa bất lực trước cô gái đang đứng trước mặt mình.

“Hòa này, tôi đã bình thường với mọi chuyện cũ, nếu giờ người đó có hỏi cuộc sống của tui như thế nào thì câu trả lời sẽ là “Cuộc sống em rất tốt” rồi tôi sẽ kể cho họ nghe những điều tích cực nhất về tui. Để họ biết dù không có họ, tôi vẫn ổn mà không còn buồn nữa chứ nhỉ?”.

Cô nhẹ nhàng nhìn vào cơn sóng biển đang vỗ rì rào mà nói, giọng nói nhẹ như cơn gió sớm nay.

“Thế còn chuyện mới thì sao?”.

Hòa gật gù như đồng ý với cô rồi hỏi.

“Chuyện mới gì?.

Cô quay sang nhìn người đang ngồi cạnh mình.

“Cậu đã có thể đón nhận một người mới đến bên đời mình chưa?”.

Hòa nhìn cô với ánh mắt chân thành nhưng thực sự nghiêm túc.

“Ừ!”.

Chỉ một tiếng nhẹ nhàng vậy thôi nhưng tay cô đã nắm chặt lấy bàn tay người cạnh bên, cô tựa đầu lên vai cậu nhìn bình minh đang lên. Hôm nay, bình minh rất đẹp. Ngày mới đang bắt đầu cùng với một tình yêu mới, thật đẹp và bình yên.

© Như Ý PT - blogradio.vn

Xem thêm: Cho em thêm niềm tin để chờ đợi được không anh | Radio Tình Yêu

Như Ý PT

Nếu có thể, hãy nói lời yêu thương với những người thân yêu của bạn... Bởi sau những năm tháng của cuộc đời, bạn không biết được mình còn được bao lần gặp được họ.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều, họa mi à

Lại sắp vào tháng 12 rồi đấy, cuối mùa cúc rồi. Năm nay, cúc nở đẹp lắm Họa Mi à. Anh có ghé bà cụ ở ngã tư đường để mua vài bó cắm ở phòng. Đông năm nay lạnh như mọi năm, đôi lúc lại lất phất mưa phùn nữa. Nhớ nụ cười tỏa nắng ấm áp của em thật nhiều.

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn vì đã cho tôi những phút giây ấm áp

Cảm ơn tháng 12 vì đã cho tôi những buổi sáng tốt lành, được ngắm nhìn người thân và những người tôi thương yêu tươi cười vui vẻ. Cảm ơn đã mang đến cho tôi nhiều niềm vui và không ít thử thách. Cảm ơn vì đã cho tôi một mùa đông thật ấm áp.

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em?

Phải chăng tôi đã yêu em Yêu như cách tôi thấy em trên nền đồng xanh ngắt

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu

Có một khoảng trời tôi rất yêu Khoảng trời tôi nhìn qua khung cửa sổ Chở che tôi suốt mười hai năm học Khoảng trời trong vắt màu xanh ngọc Đẹp như tuổi thiên thần của tôi.

Thương về miền Trung

Thương về miền Trung

Con người miền Trung nơi đây thật thà chất phát, yêu thương lẫn nhau và nhiệt tình với du khách gần xa.

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Những ngày đông lạnh năm 17 tuổi

Đông đã về. Gió vẫn thổi xuyên qua những mảnh tôn trước hiên nhà. Nhớ lại ánh nhìn đầu tiên tôi gặp, nhớ lại khoảng thời gian trước đây tôi và cậu chơi thân với nhau, tôi lại ước gì lúc đó đừng ngước lên nhìn ánh mắt ấy. Giá như không nhìn thì trong tôi đã không đầy sự phức tạp như thế này. Nhưng mỗi khi nhắc tới hai chữ “giá như” thì có lẽ đã quá muộn rồi. Năm 17 tuổi, tôi chưa thích ai nhiều đến thế. Còn cậu chưa biết ai thích cậu nhiều đến vậy?

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

‘Con người hỡi ôi’- Hoài nhớ những điều nhỏ nhặt

W.G.Sebald, nhà văn Đức nổi tiếng chuyên viết về ký ức, chiêm nghiệm rằng “ký ức nằm ngủ trong chúng ta hằng tháng, hằng năm trời, lặng lẽ sinh sôi, cho đến khi thức dậy bởi một chuyện vặt nào đó”.

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Nỗi khổ chỉ những người bị đổ mồ hôi tay mới hiểu

Tôi đã từng hẹn hò một anh chàng vào mùa đông và chia tay vào mùa hè, chỉ vì tôi không muốn anh ấy nắm bàn tay ướt mồ hôi của tôi.

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Mùa hè năm ấy em gặp anh

Đã 6 năm trôi qua, tôi vẫn bồi hồi khi nhớ lại mùa hè năm ấy. Tôi của 6 năm trước chỉ là cô bé 13 tuổi còn anh cũng chỉ vừa bước vào Đại học. Tôi lúc ấy không có giữ số điện thoại cũng một bức hình của anh, tất cả những gì về anh chỉ nằm trong ký ức của tôi.

Anh sẽ đi cùng em

Anh sẽ đi cùng em

Nếu em đang muốn khóc Thì hãy báo cho anh Anh không phải dỗ dành, Giúp cho em cười được. Điều anh cần làm trước Là sẽ khóc cùng em

back to top