Những ngày nắng bình yên
2021-10-05 01:25
Tác giả:
Một Chút Yêu
blogradio.vn - Trên hành lang dài của tầng ba, cô thấy Vũ và Vy đang nói chuyện. Ánh mắt rực rỡ mọi ngày của Vy nay e ấp cái yếu đuối, dịu dàng khiến bao chàng trai thề thốt muốn chìm đắm để được nâng niu, để được đắm mình trong đó. Thư cười thầm. Thì ra hai người đã xác nhận quan hệ rồi. Đúng thật là, anh hùng muôn đời đâu thể qua nổi ải mỹ nhân. Các cụ nói cấm có sai.
***
Khi hoàng tử đã phải lòng công chúa xinh đẹp, cô tự cho mình chút kiêu hãnh cuối cùng, là làm một người tốt, âm thầm mà chúc họ hạnh phúc. Là cô quá cao thượng hay đã chấp nhận thua cuộc?
Tiếng ho khan của mẹ làm trái tim Thư quặn thắt. Mẹ cô bị bệnh tim bẩm sinh, mấy năm nay sức khoẻ mỗi ngày một yếu, gần như chỉ quanh quẩn trong quán tạp hoá nho nhỏ của gia đình. Thời tiết dần dần trở lạnh khiến bệnh tình càng trầm trọng hơn. Thư thương mẹ nhưng không biết làm sao.
Nhà cô kinh tế cũng không khá khẩm gì, chỉ quanh quẩn bên mấy sào ruộng và quán tạp hoá ọp ẹp chất đầy muối mắm, xà phòng... Mấy năm mẹ ốm, chuyện hàng quán, ruộng vườn đều do một tay bố làm. Khó khăn làm bố trở nên âm trầm hơn. Cô hiểu và cũng thương ông nên chẳng bao giờ muốn trở thành gánh nặng cho hai người.
Mỗi đêm Thư hay bị đánh thức bởi tiếng ho tức tưởi của mẹ. Chỉ nghe thôi cũng thấy đau rát cả khuôn ngực. Cô có cảm giác như chính trái tim mình đang bị bóp nghẹt vậy. Bác sĩ từng bảo bố con Thư chuẩn bị tinh thần. Sau đó, cứ đêm đêm khi thức dạy đi vệ sinh, cô thấy bóng bố lặng lẽ hàng giờ bên cửa sổ. Thuốc, cũng hút nhiều hơn. Mắt, sâu đi vài phần. Cả người, tiều tuỵ hẳn.
“Mệt thì ngủ đi con”.
Mẹ khẽ khàng đặt trên bàn học cô một ly nước ấm, tay vuốt nhẹ lên mái tóc mềm của con gái. Thư không học nữa, quay lại vùi vào lòng mẹ, hai mắt đỏ hoe tham lam hít vào lồng ngực vị ngai ngái của thuốc bắc. Mới có mấy tháng đổ bệnh thôi mà mẹ gầy quá, bàn tay teo tóp đi rất nhiều khiến cô hoảng hốt, xót xa.
Trong trí nhớ của cô, mẹ hiền từ, ôn nhu, dịu dàng như một vị bồ tát sống. Mẹ sinh ra trong một gia đình đông con nên từ nhỏ đã vất vả. Nghe nhiều người kể lại, cô mới biết, ngày trước ông bà ngoại không cho mẹ lấy bố Thư, có lẽ vì gia đình nội cũng vất vả, chung quy cũng vì không muốn con gái mình chịu khổ. Thế nên khi mẹ ốm, ông bà ngoại vẫn thường hay thở dài, nói giá như ngày trước lấy chú nào đó bên kia sông thì bây giờ đâu đến nỗi. Cô nghe họ nói cũng chỉ biết im lặng, đôi lúc cũng thoáng nghĩ như vậy.
Dù vậy, cô biết ông bà và họ hàng bên ngoại vẫn luôn luôn yêu thương và chăm chút cho mẹ và hai chị em cô. Tiền thuốc thang trong mấy năm nay đều là do bên ngoại chu cấp. Bên nội cũng khó khăn nên cũng chẳng giúp được gì. Mẹ cũng chưa bao giờ mở miệng trách móc, hay than vãn nửa lời. Nhưng nghĩ đến một ngày không có mẹ ở bên, Thư thấy sợ hãi, chới với vô cùng.
Mẹ cô tựa cằm vào đầu Thư lặng lẽ, trầm ngâm nói.
“Sau này dù có vất vả đến đâu cũng đừng khiến mình mệt mỏi. Con phải sống thật kiên cường. Như thế mới hạnh phúc được”.
Mẹ đưa tay lau nước mắt trên má cô rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng. Tiếng bước chân trong đêm của người thật khẽ, là mẹ đang cố gắng để không đánh thức bố và cu Huy, hay là vì…
Thư không dám nghĩ nhiều nữa, cái ngày định mệnh mà tương lai đã tiên đoán trước cho gia đình cô.
Sáng hôm sau Thư đến trường muộn hơn mọi ngày. Khi trống đánh vào học cô cũng kịp chân bước vào lớp. Có lẽ vì đêm qua mãi vẫn không ngủ được nên cả người mệt mỏi không còn chút sức lực nào. Thằng Bình huých nhẹ vào cánh tay cô.
“Sao trông mệt mỏi thế?”.
Nó nhìn cô ái ngại, nói khẽ.
“Mắt sưng thế? Khóc à? Có chuyện gì vậy?”.
Thư lắc đầu chẳng trả lời, lấy sách trong cặp ra ôn bài. Tiết toán của thầy Phùng – một thầy giáo trẻ, chừng hăm sáu, hăm bảy tuổi, mới chuyển về trường cô năm nay. Tuy còn ít tuổi nhưng thầy có cách giảng bài khá hài hước, lại không quá áp đặt nên học sinh rất thoải mái. Cô cũng thích cách dạy của thầy và thường nghe rất chăm chú.
Trống hết tiết, cô quẳng bút vào hộp bút nằm nhoài lên bàn học ngủ bù. Tiết sau là thể dục, cô đã nhờ Bình xin phép thầy cho nghỉ vì quá mỏi. Chợp mắt được một lúc cô tỉnh dậy, vươn vai vặn người mấy cái. Khi cô quay lại phía sau, phát hiện Vũ cũng đang gục xuống bàn hắn mà ngủ. Thư giật mình tự hỏi. Sao cậu ta lại ở đây? Không phải là đang giờ thể dục sao? Chả lẽ cậu ta ốm?
Chỗ ngồi cậu ta cách chỗ Thư hai bàn, không quá xa nên cô có thể thấy rất rõ. Cô thực sự chua chát. Đến chuyện ngủ gục trên bàn thôi sao cũng phải hút hồn người ta như vậy? Hàng mi khép hờ hững trên khuôn mặt tuấn tú chết người kia như muốn nuốt trọn ánh nhìn của người khác. Nắng thu ấm áp len qua ô cửa, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cương nghị, tuấn tú của cậu. Cô bất giác mỉm cười.
Sau này mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, cái rộn rạo trong tim cứ dâng lên dâng tràn như những lớp sóng, réo rắt gọi cô mãi không thôi.
Khi cô nhẹ nhàng rời chỗ ngồi của mình ra nhà vệ sinh rửa mặt cũng là lúc tiếng trống hết tiết hai vang lên. Cô không muốn quay về lớp, chắc giờ này cậu ta cũng đã ngủ dậy.
Thư lẻn qua hành lang đông người rồi rảo bước lên thư viện. Bài tập cô Hà Anh giao cần bổ sung thêm dẫn chứng nên cô phải lên mượn mấy quyển sách tiện thể xem có thư hồi âm của Phong không.
Vận may của cô hôm nay không tệ. Phong đã chịu gửi thư hồi âm sau gần hai tháng mất tích. Cầm trên tay nét chữ mềm mại như phượng múa rồng bay quen thuộc ấy, cô sung sướng đến phát điên. Cô mân mê lá thư trong tay như báu vật rồi cất nó vào quyển sách mới mượn, ba chân bốn cẳng phi như bay về lớp.
Trên hành lang dài của tầng ba, cô thấy Vũ và Vy đang nói chuyện. Ánh mắt rực rỡ mọi ngày của Vy nay e ấp cái yếu đuối, dịu dàng khiến bao chàng trai thề thốt muốn chìm đắm để được nâng niu, để được đắm mình trong đó. Thư cười thầm. Thì ra hai người đã xác nhận quan hệ rồi. Đúng thật là, anh hùng muôn đời đâu thể qua nổi ải mỹ nhân. Các cụ nói cấm có sai.
Nhìn thấy cô, đôi mày Vũ khẽ nhíu lại. Cô lướt nhẹ qua họ rồi rảo bước vào lớp. Bên khung cửa nhỏ chỗ ngồi kia, cô thấy chiếc cặp hồng quen thuộc của Vy đã đặt đó từ khi nào.
© Một Chút Yêu - blogradio.vn
Xem thêm: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.










