Những ngày nắng bình yên
2021-10-05 01:25
Tác giả:
Một Chút Yêu
blogradio.vn - Trên hành lang dài của tầng ba, cô thấy Vũ và Vy đang nói chuyện. Ánh mắt rực rỡ mọi ngày của Vy nay e ấp cái yếu đuối, dịu dàng khiến bao chàng trai thề thốt muốn chìm đắm để được nâng niu, để được đắm mình trong đó. Thư cười thầm. Thì ra hai người đã xác nhận quan hệ rồi. Đúng thật là, anh hùng muôn đời đâu thể qua nổi ải mỹ nhân. Các cụ nói cấm có sai.
***
Khi hoàng tử đã phải lòng công chúa xinh đẹp, cô tự cho mình chút kiêu hãnh cuối cùng, là làm một người tốt, âm thầm mà chúc họ hạnh phúc. Là cô quá cao thượng hay đã chấp nhận thua cuộc?
Tiếng ho khan của mẹ làm trái tim Thư quặn thắt. Mẹ cô bị bệnh tim bẩm sinh, mấy năm nay sức khoẻ mỗi ngày một yếu, gần như chỉ quanh quẩn trong quán tạp hoá nho nhỏ của gia đình. Thời tiết dần dần trở lạnh khiến bệnh tình càng trầm trọng hơn. Thư thương mẹ nhưng không biết làm sao.
Nhà cô kinh tế cũng không khá khẩm gì, chỉ quanh quẩn bên mấy sào ruộng và quán tạp hoá ọp ẹp chất đầy muối mắm, xà phòng... Mấy năm mẹ ốm, chuyện hàng quán, ruộng vườn đều do một tay bố làm. Khó khăn làm bố trở nên âm trầm hơn. Cô hiểu và cũng thương ông nên chẳng bao giờ muốn trở thành gánh nặng cho hai người.
Mỗi đêm Thư hay bị đánh thức bởi tiếng ho tức tưởi của mẹ. Chỉ nghe thôi cũng thấy đau rát cả khuôn ngực. Cô có cảm giác như chính trái tim mình đang bị bóp nghẹt vậy. Bác sĩ từng bảo bố con Thư chuẩn bị tinh thần. Sau đó, cứ đêm đêm khi thức dạy đi vệ sinh, cô thấy bóng bố lặng lẽ hàng giờ bên cửa sổ. Thuốc, cũng hút nhiều hơn. Mắt, sâu đi vài phần. Cả người, tiều tuỵ hẳn.
“Mệt thì ngủ đi con”.
Mẹ khẽ khàng đặt trên bàn học cô một ly nước ấm, tay vuốt nhẹ lên mái tóc mềm của con gái. Thư không học nữa, quay lại vùi vào lòng mẹ, hai mắt đỏ hoe tham lam hít vào lồng ngực vị ngai ngái của thuốc bắc. Mới có mấy tháng đổ bệnh thôi mà mẹ gầy quá, bàn tay teo tóp đi rất nhiều khiến cô hoảng hốt, xót xa.
Trong trí nhớ của cô, mẹ hiền từ, ôn nhu, dịu dàng như một vị bồ tát sống. Mẹ sinh ra trong một gia đình đông con nên từ nhỏ đã vất vả. Nghe nhiều người kể lại, cô mới biết, ngày trước ông bà ngoại không cho mẹ lấy bố Thư, có lẽ vì gia đình nội cũng vất vả, chung quy cũng vì không muốn con gái mình chịu khổ. Thế nên khi mẹ ốm, ông bà ngoại vẫn thường hay thở dài, nói giá như ngày trước lấy chú nào đó bên kia sông thì bây giờ đâu đến nỗi. Cô nghe họ nói cũng chỉ biết im lặng, đôi lúc cũng thoáng nghĩ như vậy.
Dù vậy, cô biết ông bà và họ hàng bên ngoại vẫn luôn luôn yêu thương và chăm chút cho mẹ và hai chị em cô. Tiền thuốc thang trong mấy năm nay đều là do bên ngoại chu cấp. Bên nội cũng khó khăn nên cũng chẳng giúp được gì. Mẹ cũng chưa bao giờ mở miệng trách móc, hay than vãn nửa lời. Nhưng nghĩ đến một ngày không có mẹ ở bên, Thư thấy sợ hãi, chới với vô cùng.
Mẹ cô tựa cằm vào đầu Thư lặng lẽ, trầm ngâm nói.
“Sau này dù có vất vả đến đâu cũng đừng khiến mình mệt mỏi. Con phải sống thật kiên cường. Như thế mới hạnh phúc được”.
Mẹ đưa tay lau nước mắt trên má cô rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng. Tiếng bước chân trong đêm của người thật khẽ, là mẹ đang cố gắng để không đánh thức bố và cu Huy, hay là vì…
Thư không dám nghĩ nhiều nữa, cái ngày định mệnh mà tương lai đã tiên đoán trước cho gia đình cô.
Sáng hôm sau Thư đến trường muộn hơn mọi ngày. Khi trống đánh vào học cô cũng kịp chân bước vào lớp. Có lẽ vì đêm qua mãi vẫn không ngủ được nên cả người mệt mỏi không còn chút sức lực nào. Thằng Bình huých nhẹ vào cánh tay cô.
“Sao trông mệt mỏi thế?”.
Nó nhìn cô ái ngại, nói khẽ.
“Mắt sưng thế? Khóc à? Có chuyện gì vậy?”.
Thư lắc đầu chẳng trả lời, lấy sách trong cặp ra ôn bài. Tiết toán của thầy Phùng – một thầy giáo trẻ, chừng hăm sáu, hăm bảy tuổi, mới chuyển về trường cô năm nay. Tuy còn ít tuổi nhưng thầy có cách giảng bài khá hài hước, lại không quá áp đặt nên học sinh rất thoải mái. Cô cũng thích cách dạy của thầy và thường nghe rất chăm chú.
Trống hết tiết, cô quẳng bút vào hộp bút nằm nhoài lên bàn học ngủ bù. Tiết sau là thể dục, cô đã nhờ Bình xin phép thầy cho nghỉ vì quá mỏi. Chợp mắt được một lúc cô tỉnh dậy, vươn vai vặn người mấy cái. Khi cô quay lại phía sau, phát hiện Vũ cũng đang gục xuống bàn hắn mà ngủ. Thư giật mình tự hỏi. Sao cậu ta lại ở đây? Không phải là đang giờ thể dục sao? Chả lẽ cậu ta ốm?
Chỗ ngồi cậu ta cách chỗ Thư hai bàn, không quá xa nên cô có thể thấy rất rõ. Cô thực sự chua chát. Đến chuyện ngủ gục trên bàn thôi sao cũng phải hút hồn người ta như vậy? Hàng mi khép hờ hững trên khuôn mặt tuấn tú chết người kia như muốn nuốt trọn ánh nhìn của người khác. Nắng thu ấm áp len qua ô cửa, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cương nghị, tuấn tú của cậu. Cô bất giác mỉm cười.
Sau này mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, cái rộn rạo trong tim cứ dâng lên dâng tràn như những lớp sóng, réo rắt gọi cô mãi không thôi.
Khi cô nhẹ nhàng rời chỗ ngồi của mình ra nhà vệ sinh rửa mặt cũng là lúc tiếng trống hết tiết hai vang lên. Cô không muốn quay về lớp, chắc giờ này cậu ta cũng đã ngủ dậy.
Thư lẻn qua hành lang đông người rồi rảo bước lên thư viện. Bài tập cô Hà Anh giao cần bổ sung thêm dẫn chứng nên cô phải lên mượn mấy quyển sách tiện thể xem có thư hồi âm của Phong không.
Vận may của cô hôm nay không tệ. Phong đã chịu gửi thư hồi âm sau gần hai tháng mất tích. Cầm trên tay nét chữ mềm mại như phượng múa rồng bay quen thuộc ấy, cô sung sướng đến phát điên. Cô mân mê lá thư trong tay như báu vật rồi cất nó vào quyển sách mới mượn, ba chân bốn cẳng phi như bay về lớp.
Trên hành lang dài của tầng ba, cô thấy Vũ và Vy đang nói chuyện. Ánh mắt rực rỡ mọi ngày của Vy nay e ấp cái yếu đuối, dịu dàng khiến bao chàng trai thề thốt muốn chìm đắm để được nâng niu, để được đắm mình trong đó. Thư cười thầm. Thì ra hai người đã xác nhận quan hệ rồi. Đúng thật là, anh hùng muôn đời đâu thể qua nổi ải mỹ nhân. Các cụ nói cấm có sai.
Nhìn thấy cô, đôi mày Vũ khẽ nhíu lại. Cô lướt nhẹ qua họ rồi rảo bước vào lớp. Bên khung cửa nhỏ chỗ ngồi kia, cô thấy chiếc cặp hồng quen thuộc của Vy đã đặt đó từ khi nào.
© Một Chút Yêu - blogradio.vn
Xem thêm: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.










