Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi anh: mối quan hệ không thể gọi tên! ( Thì thầm 251 )

2013-04-26 15:18

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Tôi bảo với người "Ngay cả lúc ôm chặt anh như thế này, em vẫn cảm thấy nhớ anh da diết". Người chỉ cười, hôn nhẹ lên trán tôi! Tình cảm ấy làm cả hai chúng tôi ngây ngất. Nhưng đâu phải tình yêu nào cũng đúng!

Tôi có một anh bạn trên 2 tuổi, dù rất ít khi gặp và nói chuyện với nhau nhưng lại có cảm giác thân quen và tin tưởng đến lạ. Hồi mới gặp anh, tôi còn nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ bắt chuyện hay kết thân, vì anh lúc nào cũng trâm ngâm, chỉ chăm chú làm việc của mình mà ít khi để ý đến mọi người. Mà thực tế thì chúng tôi cũng làm gì thân nhau.

Tính ra trong hơn 1 năm qua, số lần gặp gỡ của chúng tôi chỉ tính trên đầu ngón tay. Còn chủ yếu là gặp ở chỗ làm của anh, tôi làm việc của tôi, anh làm việc của anh, thỉnh thoảng nói chuyện đôi ba câu bâng quơ. Ấy vậy mà anh lại cho tôi cái cảm giác tin tưởng đến tuyệt đối.Tôi kể anh nghe mọi thứ mà tôi cất giấu, mọi cảm giác tôi đang cảm thấy, và anh thì luôn luôn ở sau tôi. Lắm lúc tôi buồn phiền, anh phải xin nghỉ làm để đưa tôi đi dạo lòng vòng thành phố, và nghe tôi thao thao bất tuyệt hàng giờ liền. Tôi vẫn dựa đầu vào vai anh mỗi lúc ngồi sau xe anh, và cứ thế im lặng cho đến khi anh chịu lên tiếng. Lúc mệt, tôi bắt anh ngồi duỗi chân, và cứ thế gối đầu lên ngủ ngon lành. Anh chẳng bao giờ phàn nàn về tôi bất cứ thứ gì, dù tôi có phiền phức, trẻ con, ương ngạnh, hay đa cảm đến mức nào. Anh lúc nào cũng dịu dàng, nhỏ nhẹ, và luôn lắng nghe.



Đã có lúc tôi tự hỏi, tại sao tôi và anh lại không yêu nhau? Nếu yêu người đàn ông đó, có lẽ tôi sẽ an tâm hơn rất nhiều. Nhưng rồi mối quan hệ của chúng tôi vẫn vậy, chẳng có một từ nào để diễn tả! Sáng nay anh gọi. Những buồn phiền, mệt mỏi vây kín giọng nói anh. Anh chẳng kể gì thêm, và tôi cũng chẳng biết làm gì thêm. Tôi là người có thể an ủi người xa lạ đến khi làm họ cười vui vẻ. Nhưng với người quan trọng với mình, tôi lại chỉ biết im lặng. Tôi đã nghĩ, nếu lúc đó anh bảo rằng cần có tôi bên cạnh, tôi sẽ ngay lập tức đến với anh, và ôm hết những mệt mỏi mà anh đang phải gánh chịu. Và tôi biết kể cả sau này, bất cứ lúc nào anh cần, tôi cũng sẽ đến!

Tôi cứ nghĩ mãi về những cuộc gặp trong đời, về những mối quan hệ không thể gọi tên như thế! Lí do gì để những kẻ đi bên lề cuộc đời của nhau như chúng tôi vẫn đối xử tốt với nhau, lo lắng cho nhau mỗi ngày? Giữa chúng tôi có lẽ chỉ là một sợi chỉ mỏng manh kết nối, nhưng lại quá ư bền chặt! Tại sao dù buông lỏng mối quan hệ, chúng vẫn không hề rời xa? Trong khi có những người muốn kéo lại gần thì cứ xa ngoái?

Tình cảm giữa tôi và người đã rất chóng vánh ngay từ khi mới gặp. Tôi đã tự dặn lòng, sẽ không được có tình cảm gì khác ngoài tình bạn, bởi chúng tôi rõ ràng không phải là của nhau. Ấy thế mà thứ tình cảm ấy lớn lên quá nhanh trong lòng tôi, đến nỗi nó làm tôi nghẹt thở. Hạnh phúc đến nghẹt thở, nhớ nhung đến nghẹt thở, và đau khổ đến nghẹt thở.



Tôi bảo với người "Ngay cả lúc ôm chặt anh như thế này, em vẫn cảm thấy nhớ anh da diết". Người chỉ cười, hôn nhẹ lên trán tôi! Tình cảm ấy làm cả hai chúng tôi ngây ngất. Nhưng đâu phải tình yêu nào cũng đúng! Tình cảm giữa chúng tôi là thứ tình yêu sai lầm, đáng lẽ không nên đến. Thế giới của hai người không thuộc về nhau. Có những tình yêu phải xây dựng dựa trên lí trí, trách nhiệm, chính kiến. Người chọn nó!

Vì thế, tôi đã để người đi, nhanh như cách người từng đến. Trả người về với gió xa vời, để người không còn phải dằn vặt về một mối tình không có điểm đến, không phải gọi tên tôi mỗi lúc say, và mượn rượu để nói lời yêu! Tình bạn - có lẽ cũng trở nên quá xa xỉ với chúng tôi.

Tôi từng hờn trách ai đó tại sao không dám đối diện với tình cảm của mình, cứ phải đi ngược lại với nó, để rồi hôm nay tôi hiểu hơn về lí do để mọi thứ phải dừng lại. Bởi tôi - suy cho cùng vẫn chỉ là cô gái yếu đuối, chông chênh. Cảm giác coi một người như cả thế giới của mình, để rồi một ngày mất đi cả thế giới ấy, thật không phải ai cũng chấp nhận được. Người ta đi chung đường thì dễ, xa cách nhau mãi mãi cũng dễ, mà đâu dễ để những vết thương lòng không để lại sẹo, và trí nhớ không đầy dần lên vì ngày hôm qua.

Thà cứ là một ai đó "không thể
gọi tên", còn hơn có nhau một lần để mất nhau mãi mãi. Người ta nương tựa vào nhau lúc cô đơn, ai biết ngày sau nắng tàn, còn lại ai bên mình? So với việc đến bên người để ru ngủ người bằng những hạnh phúc màu mè, thế rồi sau đó đành bất lực ra đi vì chỉ mang lại gánh nặng cho người, tôi nghĩ duy trì mọi thứ ở một mức độ vừa đủ như thế này, có lẽ sẽ dễ chịu hơn!

Phải! Tôi hèn nhát! Tôi không đủ tự tin để trở
nên quá quan trọng với ai đó! Thôi thì cứ thế này nhé, làm một kẻ lãng du cô độc trên con đường của mình!

Ai đó, hãy cười lên nhé! Người sẽ hạnh phúc nhiều hơn nữa vì không có tôi!

Ai đó, hãy mạnh mẽ lên nhé! Vì chúng ta vẫn giữ lấy nhau trong cuộc đời!

Gửi từ thính giả Mai Ly : email diary10pm@

Thì thầm số 251 được thể hiện qua giọng đọc Bum Bum và Nhóm sản xuất Dalink Studio


Lắng nghe truyện ngắn hay Lấy vợ sát thủ 
(...)

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top