Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giữa chúng ta, là tình yêu hay là tình bạn?

2021-10-17 01:30

Tác giả: Thành Trung


blogradio.vn - Hai phút nói ra tâm tư. Mười giây để tỏ tình, dù rằng không văn thơ, không ngọt ngào, nhưng mà, tôi đã nói ra những lời thật lòng mình: “tôi muốn cùng cậu đi xa nhất có thể, và bên nhau lâu nhất có thể.”  Nhưng, cậu đã không đồng ý.

***

Một câu hỏi mà tôi đã tự hỏi chính mình mà cho tới bây giờ tôi vẫn chưa thể đưa ra được đáp án, có lẽ câu hỏi này tôi phải nhờ tới một người nữa mới có thể trả lời được.

''Giữa chúng ta là tình yêu hay là tình bạn'', ngày mà tôi tự mình đưa ra câu hỏi này, cũng là lúc mà tôi muốn nghe được câu trả lời từ cậu, nhưng tôi lại chưa có đủ sự tự tin và dũng cảm để nói ra, nên đành phải im lặng và che dấu đi cái tình cảm ấy. Vậy ra, tình yêu đầu của tôi là một tình yêu đơn phương. Yêu đơn phương có gì sai chứ? Kệ, vẫn yêu thôi.

Tôi biết rằng tình yêu này chỉ là một thứ tình cảm chỉ có một mình tôi hiểu, một mình tôi biết và chỉ có một mình tôi cảm nhận được. Tình yêu đơn phương, nó cũng là một tình yêu đẹp, vì nó làm cho tôi biết chờ đợi, biết nhớ nhung và biết cảm nhận những niềm vui từ những điều bé nhỏ ở trong đó, một khi đã yêu ai đó rồi, thì hãy chắc chắn rằng chúng ta cũng đã yêu những tính cách, hành động, hay là nụ cười của người ấy.

Yêu đơn phương. Là một thứ tình yêu kì lạ nhất trên đời, nó làm cho tôi muốn điên đảo, và nóng rực cả hai bàn tay khi vừa nhìn thấy có một ai đó nói chuyện hay chỉ cần bước đến gần người ấy. Nó cũng giống như việc bạn phải diễn một bộ phim mà nhân vật chính trong đó có tính cách và lời nói không phải là bạn ngoài đời, nhưng bạn vẫn phải làm tốt cái vai đó, hay là giống như việc bạn cố để dành một miếng thịt ngon đến sau cùng, rồi tự dưng vô tình làm rơi mất lúc nào mà bản thân không hay biết.

Tôi đã có lúc tự trách bản thân mình, sao không làm cho nó đi lại gần hơn, mà lại làm cho nó càng ngày càng đi xa, tự trách mình 'sao mà khờ thế', trách mình sao cứ mãi u mê mà không chịu tỉnh dậy.

Yêu đơn phương, nó giống như một người đang nghe nhạc có gắn headphone vậy, với người đang nghe thì nó rất hay và cảm nhận được những cảm xúc trong bài hát đó, nhưng với người ở bên ngoài, họ dường như không quan tâm, cũng chẳng muốn để ý đến.

Có lúc, tôi đã từng tin rằng, tình cảm của tôi, đến một ngày nào đó nó có thể sẽ đủ lớn, để tôi không phải sợ mất đi, và phải nghĩ đến việc, mình sẽ bảo vệ tình cảm này ra sao.

Hai phút nói ra tâm tư. Mười giây để tỏ tình, dù rằng không văn thơ, không ngọt ngào, nhưng mà, tôi đã nói ra những lời thật lòng mình: “tôi muốn cùng cậu đi xa nhất có thể, và bên nhau lâu nhất có thể.”  Nhưng, cậu đã không đồng ý. Khi nghe xong câu trả lời từ cậu, mà trong lòng tôi bỗng nhiên có một nỗi buồn tới chiếm ngự. Không ngờ phải không. Chính tôi cũng không ngờ nữa… nhưng mà tôi đã tự nói với lòng mình, dù kết quả có ra sao, thì tôi vẫn sẽ chấp nhận, tôn trọng. Tôi chợt nghĩ không phải cậu ấy không nhận tình cảm của mình là do mình quá vô cảm, quá trẻ con, mà chính là vì, cậu ấy chưa thể đón nhận tình cảm vào lúc này, cũng giống như tôi bây giờ không thể cam tâm dứt bỏ tình cảm này vậy.

Vậy là, cái câu hỏi, giữa chúng ta là tình yêu hay là tình bạn ấy, tôi vẫn chưa thể trả lời được, dù tôi đã được biết chín mươi phần trăm đáp án ấy là gì. Nếu đó là tình yêu, bây giờ cũng không phải nữa rồi, vậy còn tình bạn, bây giờ thì tình bạn như ngày xưa chắc cũng không thể nào quay về được, vì giờ đây tôi không còn can đảm để bước lại gần cậu và nói chuyện cùng cậu như lúc trước nữa. Vậy ra. Bây giờ. Giữa chúng ta là gì đây? Là người xa lạ hay sao? Không đâu, mình vẫn là bạn nhé.

© Thành Trung - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:   

 

Blog Radio 459: Hay là mình thử yêu nhau đi!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chữa lành hay chắp vá?

Chữa lành hay chắp vá?

Làm mọi điều để quên đi, nhưng khi ngồi lại, họ vẫn thật đau đớn và đáng thương. Rồi vết sẹo trong tim sẽ ở lại đó cho đến khi con tim kia ngừng đập, và trái tim ấy cũng thật buồn khi luôn dè chừng, không thể mở ra lần nữa mà không nghi ngờ hay lo sợ.

Tuổi 16 khó quên

Tuổi 16 khó quên

Chúng tôi hàn huyên tâm sự suốt một đêm dài, đến gần sáng mới bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Đến khoảng 9h sáng tôi mới thức dậy, tôi thấy mình đang ôm Huy, nhìn gần mới thấy rõ, cậu ấy... đẹp... trai quá.

Về anh ơi

Về anh ơi

Hay là mình về đi! Về những ngày anh em ta còn nhỏ Để anh em mình cùng được bên cạnh mẹ

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Mẹ cha chuẩn bị thùng to, thùng nhỏ cho con mang theo hương vị quê nhà, trong hành trang của con còn có tình yêu thương của gia đình mình, con mang theo ước mơ của mẹ cha, mang theo khao khát và mong chờ vào năm mới sung túc.

Ngày đến trường

Ngày đến trường

Tạm biệt nhau để có ngày ta gặp lại Bạn của tôi người bạn thuở xuân xanh Ngày xưa đó phượng hồng áo trắng Ghế nhà trường năm tháng bên nhau.

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Bóng tối có đáng sợ đến mức nào cũng không đáng sợ bằng việc chấp nhận ở trong bóng tối mà không kịp đợi ánh sáng đến.

Nỗi lòng

Nỗi lòng

Ba nó, một người đàn ông nay đã chễm chệ ở cái tuổi vang danh sự nghiệp, tay vẫn đang cầm chén cơm vừa nhận từ người vợ mà ông đích thân đi xin cưới khi còn là cậu thanh niên 18 tuổi không gia đình, không sự nghiệp, không có lấy một tiếng thơm. Giọng ông có hơi chút khàng khàng, khiến bã vai của nó run run vì giật mình.

Tình yêu ấy ngây thơ

Tình yêu ấy ngây thơ

Tớ cũng có một tình yêu tuổi học trò như bao người. Chỉ là nó có chút đau khổ. Có chút day dứt và cay đắng.

Đôi ta

Đôi ta

Hạnh phúc từ đây, màu nắng ấm An lòng duyên thắm, vẹn tình chung.

VIẾT CHO EM

VIẾT CHO EM

Viết cho em, tôi viết cho em Viết tình ta, bài thơ mùa hạ Có ngàn hoa dưới trời tươi nắng Có tình ta còn đôi chút xa…

back to top