Giữa chênh vênh, tôi yêu anh nhiều hơn những gì có thể
2014-12-24 01:05
Tác giả:
Ruby Vân Anh
Tầng 8…
Đó không phải nơi cao nhất của thành phố này. Nhưng là tầng cao nhất của tòa nhà mà chúng tôi đã dừng chân.
Hình như đó là một quán cà phê. Tôi thấy có tấm biển chỉ dẫn trong thang máy. Ngồi từ tầng cao nhất của tòa nhà. Tôi luôn thấy đó là một không gian thú vị. Mưa cũng hắt vào những ô cửa kính ấy đầu tiên trước khi trượt dài và rơi thấm đất. Nắng cũng hắt xiên từng vệt. Từ tầng cao nhất của tòa nhà, người ta thường nhâm nhi cà phê và đón gió. Mỗi người có một lý do. Riêng với tôi, đó là một cảm giác không cách nào giải thích. Tôi thấy yên bình khi nhìn ra phía xa từ một nơi cao nhất.
Tầng 8…
Tôi đã không bước lên đó trong mấy ngày đến tòa nhà này. Tôi không muốn ai nhìn thấy tôi trở nên khác lạ, ngồi trầm tư và nhìn ra phía xa. Thời gian ngắn ngủi quá, không đủ để tôi có thể nán lại lâu hơn với cảm xúc của mình. Tôi không gặp nhiều người lạ trong thang máy như tôi nghĩ. Đó là cách họ lên tầng 8 để thưởng thức cà phê. Ngoài những người bạn, tôi không nhìn thấy một khuôn mặt khác. Tôi không thắc mắc. Chợt cười vì có thể không có nhiều người có cảm giác giống như tôi.
Nhưng…
Tầng 8…

Không phải là một quán cà phê.
Tôi đã bước lên đó vào buổi tối cuối cùng ở đây. Không gian chỉ còn là những khoảng trống. Tôi đưa tay vẽ lên trên mặt bàn, hình trái tim hiện rõ trong lớp bụi phủ kín. Những chiếc ghế được xếp lên nhau đặt ở từng góc. Tôi tìm một góc khuất, kéo tấm rèm và nhìn ra phía ngoài qua lớp kính. Tôi đã đứng một mình trong bóng tối. Tôi nhìn mọi thứ xung quanh bằng chính những ánh sáng phát ra từ chúng. Thứ ánh sáng lấp lánh mà xa vời của những ngôi sao. Thứ ánh sáng vàng nhạt đến nao lòng của những bóng đen cao áp. Ánh sáng hắt ra từ những ô cửa sổ. Tôi im lặng. Nhưng xung quanh tôi cuộc sống vẫn tiếp diễn. Có thể là đang hối hả như những chiếc xe máy nối nhau dưới đường. Có thể chậm rãi như một người già đang đi bộ dưỡng sinh. Có thể là sum vầy. Có thể là đơn lẻ. Tôi nhìn thấy tất cả. Nhưng chắc chăn không ai nhìn thấy tôi.
Buổi tối, chỉ duy nhất tầng 8 không có ánh đèn. Duy nhất có một dáng hình đang đứng lặng, bàn tay tự siết lấy vai, lặng lẽ. Duy nhất có tiếng động là hơi thở. Tôi ở đó. Một mình. Tôi nghĩ về anh. Anh không ở quá xa tôi. Thật ra là rất gần. Gần về khoảng cách. Phải có những lúc xa anh một chút, một chút thôi để nhận ra những điều mà khi ở rất gần nhau, ngay cạnh nhau, tôi không dám nghĩ đến. Tôi đứng đó để nghĩ đến sự chia ly. Nếu một ngày anh rời bỏ tôi đi. Hoặc chính tôi là người phũ phàng đánh rơi mọi yêu thương anh đã dành cho tôi trước đó. Sự chia ly nào cũng đau khổ. Không phải chỉ đau với người ở lại. Mà đau với cả người đã bước ra đi. Tôi không dám nghĩ đến điều này khi nắm chặt tay anh. Mặc dù tôi đã luôn sợ hãi. Chỉ khi tôi lặng lẽ một mình, thực sự là một mình, đối diện với tất cả những gấp cuồng và an nhiên phía trước. Tôi nghĩ đến chia ly để nhận ra tôi đã hạnh phúc thế nào, đã trân trọng biết bao những khoảnh khắc mà tôi đã có.
Không ai dễ dàng đi thăng bằng trên một sợi dây ngoài những diễn viên trong rạp xiếc đã trải qua bao ngày khổ luyện. Nếu không có những bão giông, sẽ chẳng ai nhận ra ẩn sâu trong mỗi con người là sự chịu đựng, sự mạnh mẽ hay yếu đuối. Nếu không có nỗi đau, sẽ chẳng ai nhận ra những điều đã qua đều là hạnh phúc. Tôi để ý những người đi trên dây, họ luôn dang rộng đôi tay để lấy sự thăng bằng. Tôi hiểu, đừng bao giờ bó buộc bản thân. Bởi đó chính là trở ngại lớn nhất khiến chúng ta không thể tìm được cân bằng trong cuộc sống vốn nhiều sóng gió.
Tôi thích ở một nơi cao nhất. Để cảm nhận chênh vênh. Sự chênh vênh, có thể vô cùng đáng sợ. Nhẹ xoay người cũng khiến ta rơi vào vực xoáy. Nhưng chênh vênh, là lúc ta biết cách nắm, buông mà như thường ta chỉ luôn cố giữ. Đi qua chênh vênh, sẽ chẳng còn điều gì nữa khiến ta không thể bằng lòng. Chúng ta có một thói quen là cố tìm nơi nào đó được gọi là “bình yên” để trốn tránh những khổ đau, hoang hoải. Nhưng không nơi nào có thể bình yên bởi những hoang hoải, khổ đau luôn ở ngay sau mỗi nhịp chân đang gấp cuồng hoảng sợ. Phải đối diện với nó, phải biết cách buông bỏ. Nếu thế, đừng sợ chênh vênh.
Tôi gửi đi dòng tin nhắn.
“Em đang ở trên tầng 8”
“Anh bay lên đó với em nhé!”
Tôi không muốn ở đó một mình thêm nữa. Không phải vì bỗng nhiên thấy sợ sự chênh vênh. Không phải vì khi chợt cảm thấy cô đơn tôi mới cần đến anh. Tôi muốn anh ở đó, để tôi thấy anh chênh vênh. Tình yêu đẹp nhất không phải là những khoảnh khắc lãng mạn và dịu ngọt bên nhau. Đối với tôi, đó là khi tôi và anh cùng thấy sự chênh vênh mà vẫn muốn bên nhau để thấy cân bằng trên những chênh vênh ấy.
Tầng 8…
Đó không phải là một nơi hẹn hò lý tưởng. Không còn quán cà phê như biển chỉ dẫn ở thang máy. Trước đó, có lẽ cũng không mấy người thích tới đây. Nên không gian này mới bị lãng quên như thế! Tôi vẫn muốn coi đây là một cuộc hẹn. Và đó đã là một buổi tối rất đẹp. Không có những chùm đèn lung linh. Không có ánh nến. Không có vị rượu vang. Không có tiếng nhạc du dương. Anh đứng bên cạnh tôi và nhìn ra phía xa qua ô kính. Những khoảng sáng hắt lại, vừa đủ để tôi nhìn thấy một khuôn mặt đang lặng lẽ. Tôi siết chặt tay anh. Không một nỗi sợ nào đủ phá vỡ cái siết chặt tay tôi của anh lúc đó. Tôi đã không còn sợ nữa. Khi đối diện với khoảng không lặng im, tôi hiểu, tôi cần gom từng khoảnh khắc để tạo nên hạnh phúc chứ không phải đi tìm một thứ hạnh phúc mang tên mãi mãi không hề có ở trên đời.
“Tại sao lại nói đàn ông có nhiều lựa chọn. Bất công quá! Phụ nữ cũng thế mà”.
Một cái tát nhẹ lên má tôi. Tôi không đau nhưng tôi bất ngờ. Giây phút đó, một vệt sáng lướt qua khuôn mặt anh. Có lẽ đó là ánh sáng từ khu biểu diễn ngoài trời gần đó. Tôi nhìn rõ khuôn mặt của anh. Một cảm xúc tôi chưa từng thấy trước đó. Tôi muốn nói với anh nhiều điều từ chính câu nói đó. Nhưng rồi tôi lại chọn sự lặng im. Tôi không giận dỗi bởi cái tát của anh. Bởi tôi nhận ra, tôi đã lỡ chạm vào điều mà anh đã cố lấp đi. Có ai đó đã từng coi anh là một lựa chọn. Hoặc chính anh cũng đã từng đứng trước những lựa chọn mà để tuột mất chính mình. Dù thế nào, đó cũng là một cơn đau. Tôi không đủ sức. Không một ai đủ sức làm giảm cơn đau đó ngoài chính anh tự xoa dịu nó. Những yêu thương sau cùng, cũng là nảy mầm từ vết cắt. Cơn đau không phải là sẹo, không thể xóa bằng bất cứ cách nào. Nhưng có thể để êm ái đâm chồi từ đó. Tôi buông tay anh nhưng đứng gần hơn. Im lặng chỉ là cách để che giấu cảm xúc bằng lời. Anh đã chênh vênh vào một phút giây nào đó khi đứng cạnh tôi. Chỉ có điều sự chênh vênh của tôi và anh có thể không cùng một nhịp. Anh vòng tay ôm tôi từ phía sau. Chúng ta không chỉ sợ hãi trong đơn lẻ mà vẫn hoang mang ngay cả khi ở cạnh bên nhau. Tôi và anh, cùng đứng trên chênh vênh để thấy yêu khoảnh khắc còn có thể nghe thấy tiếng thở của nhau rất gần như vậy.
Tôi muốn yêu thương của tôi bung tràn từ cơn đau của anh. Và yêu thương của anh khiến tôi đi qua những chênh vênh. Đó là cách tình yêu giữ được thăng bằng giữa những xoay vần của thử thách.
“Anh không phải là lựa chọn. Anh là điều duy nhất. Cuộc sống có thể có nhiều điều cho em lựa chọn. Nhưng tình yêu thì không. Không nên và không thể”.
“Em sến quá đi”
“Em nói thế để tăng thêm phần kịch tính”
“Lại còn thế nữa. Đơn giản thôi chứ!”
“Thế thì em sẽ im lặng”.
Tôi quay người về phía anh.
“Anh cúi xuống đi”
“Để làm gì”
“Em đang phải kiễng chân rồi”.
Anh cười. Tôi nhắm mắt lại. Tôi không nghĩ đến điều gì nữa cả. Anh đang ôm tôi thật chặt. Tôi và anh đứng trên tầng cao nhất của một tòa nhà. Khoảnh khắc này, tôi siết chặt anh để cân bằng trên những chênh vênh. Chỉ thế thôi.

Tầng 8...
Đó là buổi tối duy nhất tôi và anh ở đó.
“Anh muốn lên tầng 8”.
Anh nháy mắt cười với tôi khi rời khỏi thành phố này vào buổi sáng ngày hôm sau.
Tầng 8...
Đó không phải là nơi cao nhất của thành phố. Nhưng là tầng cao nhất của một tòa nhà.
Đó không phải là một nơi hẹn hò lý tưởng. Nhưng là nơi tôi đã có một buổi tối thật đẹp bên anh.
Đó không phải là một quán cà phê khi tôi và anh ở đó. Cũng có thể đã trở thành một pub nhỏ hay một điểm hẹn đông người.
Tôi và anh...
Sẽ đi đến những thành phố khác. Sẽ còn đứng trên những tầng cao nhất của một tòa nhà. Hoặc đứng một mình. Hoặc là bên cạnh nhau.
Sẽ có những lúc u sầu. Sẽ có nhiều niềm vui để cùng chia sẻ. Sẽ có những điều tưởng chừng như không thể cách ngăn, thì cùng có không ít lần bão giông nhấn chìm yêu thương trong vô vọng.
Sẽ có nhớ mong. Sẽ có hờn trách. Sẽ có những lúc dối lòng ngoảnh mặt quay đi. Sẽ có những lúc trở về sau bao ngày đi lạc.
Sẽ có cả điều đau đớn nhất. Đó là thật sự chia xa.
Nhưng...
Hạnh phúc là gom nhặt từng khoảnh khắc. Không phải là một thảm hoa hồng vô tận.
Tôi và anh...
Đứng trên chênh vênh. Tình yêu trong cuộc đời này. Hãy đặt nó vào chênh vênh. Để biết cùng nắm tay giữ lấy cân bằng trong những ngày dài đang đợi.
Tầng 8...
Nơi cao nhất của một tòa nhà.
Đó là nơi tôi nhận ra, giữa chênh vênh, tôi đã yêu anh nhiều hơn những gì có thể.
- Ruby Vân Anh
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.












