Điều đáng sợ nhất cuộc đời này
2015-12-08 01:00
Tác giả:
Ruby Vân Anh
Điều gì đáng sợ nhất trên thế giới này?
Tôi muốn diễn tả nỗi sợ bắt đầu bằng một từ “Khuyết”.
Bạn sợ “khuyết” về vật chất. Đó cũng là một nỗi sợ.
Vì bạn sẽ không có nhà, không có xe. Không có những chuyến đi lãng mạn như trong mơ. Không có đủ tiền để mua tặng bạn gái một món quà. Tệ hơn là sau bữa cơm chẳng cảm thấy no. Và thật đáng sợ khi nhận ra những vấn đề về sức khỏe nhưng không thể đủ tài chính cho bạn níu kéo thêm sự sống.
Vì bạn sẽ mất đi một người bạn khi không thể cùng nhau có những dịp chung vui khi bạn “khuyết” tài chính. Bạn rất có thể sẽ mất người yêu vì cô ấy nghĩ rằng bạn “khuyết” vật chất thì sẽ “khuyết” cả tương lai.

Bạn sợ “khuyết” về thân thể. Đó cũng là một nỗi ám ảnh kéo dài.
Vì bạn không thể tự lo cho bản thân từ những điều đơn giản nhất. Nếu khuyết tật về mắt, bạn sẽ không thể nhìn thấy ánh sáng, sẽ chẳng bao giờ biết thế giới này nhiều màu sắc đến nhường nào. Nếu bạn khuyết tật đôi chân, bạn sẽ bớt đi nhiều chuyến song hành cùng những người bạn yêu thương đến nơi mà bạn muốn. Nếu bạn khuyết tật đôi tay, bạn không thể cầm nắm, chẳng thể đan những ngón tay vào nhau khi giá lạnh, chẳng thể trao những cái ôm để thể hiện sự trân trọng.
Vì bạn sẽ không có được niềm tin vào bản thân để cố gắng đạt được điều mình muốn. Bạn sẽ nghĩ rằng “khuyết tật” là chấm dứt mọi hi vọng.
Nhưng bạn biết không?
Vẫn có rất nhiều người nghèo trên thế giới này, họ đang sống bằng số tiền ít ỏi. Họ phải đếm từng miếng thịt để nhường nhau, đếm từng bữa ăn no và lo về những bữa đói. Họ ngủ ở những nơi bạn chưa khi nào muốn nghĩ tới – nhưng họ gọi đó là ngôi nhà. Họ vẫn đi khắp nơi bằng đôi chân, bằng những chiếc xe mà khi bạn nhìn vào có thể sẽ khóc thét. Nhưng họ vẫn sống được, qua mỗi một ngày để thấy ngày hôm nay tốt hơn hôm trước. Bế tắc của họ chắc chắn không phải “khuyết” về vật chất.
Bạn biết đấy!
Vẫn có những vận động viên bơi lội dù thiếu một tay. Vẫn có giải Paragame cho những người phải ngồi xe lăn, phải chống gậy. Vẫn có những buổi hòa nhạc mà những nghệ sĩ chơi đàn chỉ duy nhất bằng ngón tay út, bằng những ngón chân co quắp và cả bằng môi. Họ làm được những điều mà những người lành lặn chưa từng dám nghĩ. Vậy thì khuyết tật chỉ là điều không may mắn, chứ chẳng thể ngăn họ đến với cuộc sống này.
Vậy thì điều gì là đáng sợ nhất trên thế gian này.
Tôi vẫn nói về nỗi sợ ấy bắt đầu bằng từ “khuyết”. Đó chính là khuyết tật tâm hồn.
Ai bảo thiếu chân tay, ai bảo những người câm hay những người khiếm thị mới là khuyết tật. Người ta chỉ nhìn thấy những thiếu hụt bên ngoài để cho rằng đó là khiếm khuyết. Mà không biết rằng lỗ hổng lớn nhất của con người không gì bù đắp nổi chính là KHUYẾT TẬT TÂM HỒN.

Tôi gặp hai người đàn ông bị thiểu năng chia sẻ cho nhau bữa ăn. Tôi cảm nhận ở họ điều mà chính tôi còn hoài nghi trong cuộc sống: Tình bạn – Tình người. Có lẽ họ chẳng bao giờ phải ngồi bận tâm như tôi để xem thiếu tiền hay thiếu tình mới là đáng sợ. Họ cũng chẳng bao giờ phải suy nghĩ nên tốt với người này, không nên tốt với người kia. Họ chẳng đắn đo khi đem cho, cũng không quan tâm đến thứ mình nhận lại.
Không có nhiều người khuyết tật. Đa số chúng ta sinh ra may mắn lành lặn. Nhưng điều mà họ có thì đa số chúng ta vẫn mải miết kiếm tìm.
Nhìn cách hai người đàn ông gắp cho nhau ăn. Tôi thấy xấu hổ khi gọi họ là người khuyết tật. Bởi thứ quan trọng nhất, họ lại hoàn toàn lành lặn. Đó chính là một tâm hồn nguyên sơ không một chút tạp chất của cuộc đời.
Nhìn cách họ cười. Tôi mới thấy nụ cười là thứ thiếu thốn. Tiếng cười thì nghe thấy nhiều mà sao chẳng lưu được trong tâm trí. Trong khi nụ cười của họ, tôi muốn lưu mãi để tự răn mình.
Bạn có thấy xấu hổ không? Khi muốn giúp đỡ ai đó lại phải bận lòng suy nghĩ? Khi muốn làm phúc mà còn phải kén chọn cửa chùa? Bạn đã bao giờ thấy mình nhẫn tâm chưa, khi cho một đứa bé ăn xin mà sợ rằng mình gặp phải đứa tinh ranh lừa đảo?
Hai người đàn ông thiểu năng không như thế? Họ chia sẻ đồ ăn với nhau, họ giúp đỡ nhau, chờ đợi nhau vào mỗi sáng. Người này có sẽ nghĩ đến người kia không có. Và cứ thế mỗi ngày ở cạnh bên nhau.
Tôi nghĩ rằng, cuộc đời này sẽ còn “khuyết” quá nhiều. Mà chỉ khi bị “khuyết” người ta mới thấm nỗi đau của những người đã “khuyết”. Giống như khi bạn nghèo bạn sẽ cảm thấy cơ cực, khi bạn bị thương bạn mới thấu hiểu khó khăn của những người bị liệt.
Nhưng chắc chắn một điều, bạn sẽ chẳng cảm nhận được điều gì, nếu bạn “khuyết tật tâm hồn”. Đó mới là điều đáng sợ nhất thế gian.
© Ruby Vân Anh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống












