Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em phải lựa chọn ? ( Thì thầm 232 )

2013-02-19 20:05

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

“ Cuối cùng rồi mình vẫn thế, khóc chi em cho phai má hồng được gì…”.

Mỗi lần nghe bài này là em lại khóc, thấy chạnh lòng anh ạ. Em thấy tiếc nuối, thấy dằn vặt, thấy đau khổ và hơn hết là thấy sợ hãi. Tình cảm anh dành cho em hơn 2 năm qua không thay đổi, em hiểu và em cũng cảm nhận được điều đó. Nhưng đến bây giờ, anh nói anh không thể chờ em được nữa, anh muốn em có sự lựa chọn.


Hơn 2 năm qua, em đã quá quen với việc có anh bên cạnh, mặc dù không công khai nhưng chúng ta ngầm hiểu vẫn là người yêu của nhau. Sự quan tâm, chăm sóc anh dành cho em hàng ngày qua từng tin nhắn, từng hành động, em không bao giờ quên. Những cuộc điện thoại thâu đêm, những tin nhắn ngọt ngào tình cảm đến những lần cãi vã to tiếng, vẫn in rõ trong ký ức của em. Lúc có anh bên cạnh, em cứ nghĩ đó là chuyện bình thường, cứ nghĩ tình yêu anh dành cho em là lớn lắm nên em chưa bao giờ nghĩ đến ngày hôm nay.

Anh nói, anh muốn ổn định, muốn lập gia đình và muốn cưới em. Như người con gái khác khi được nghe người yêu nói câu này chắc sẽ hạnh phúc lắm, nhưng em thì có vui, có hạnh phúc nhưng lo sợ và phân vân hơn nhiều. Em phân vân không phải vì tình yêu em dành cho anh không lớn, mà vì em sợ. Chúng ta giống như hai đường thẳng song song, nếu có gặp nhau ở một điểm thì cũng sẽ tự tách ra rồi chạy trên hai con đường riêng. Chúng ta quá chênh lệch anh à.

Thì thầm 232  được thực hiện bởi BumBum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa

Em - với trình độ đại học còn anh chỉ là một người làm việc bình thường không bằng cấp, không học hành địa vị, thậm chí anh còn chưa học hết trung học. Điều mà anh có chỉ là tình yêu anh dành cho em. Khi chúng ta đến với nhau, em không hề nghĩ đến vấn đề này, nhưng khi tính đến hôn nhân, thì đó lại là chuyện không thể bỏ qua. Gia đình em chắc chắn sẽ phản đối. Sự phản đối ấy gay gắt như thế nào chắc anh cũng biết. Rồi còn đồng nghiệp, bạn bè em sẽ nhìn em với con mắt như thế nào? Em sợ tất cả sự soi mói, đồn đại và hơn hết là sợ làm bố mẹ và người thân tổn thương.

Từ trước đến giờ, em luôn là niềm tự hào của gia đình và dòng họ, mọi người kỳ vọng vào em rất nhiều. Bố mẹ em không mong chồng em phải là người cao sang quyền quý nhưng cần có học hành và công việc ổn định. Nếu người ấy là anh, thì em đã phản bội lại kỳ vọng của tất cả mọi người. Đó là điều khiến em suy nghĩ rất nhiều.

Em yêu anh, yêu anh nhiều như anh yêu em vậy. Khi anh nói rằng chúng ta phải dừng lại, anh không thể tiếp tục một tình yêu không kết quả, anh phải tìm một người vợ tôn trọng anh và không coi thường anh. Tim em như bị xát muối. Em đau lòng lắm. Em phải làm sao bây giờ hả anh? Ngày nào em cũng khóc, em không thể ngủ được. Nhớ về anh, về kỷ niệm của chúng ta, em lại khóc nhiều hơn. Nhưng làm sao để em phản bội lại gia đình và những người xung quanh? Những suy nghĩ mâu thuẫn này khiến em nghẹt thở và như muốn nổ tung lên. Em cần một lối thoát nhưng không biết lối ra là đâu nữa?

Lời anh nói “ em ơi, em ơi , anh vẫn biêt rằng,con chim quý phải ở lầu son ,nên anh không trách là em bội bạc mà anh đây, anh chỉ trách em, trách em, sao em không nói thật lòng mình, sao em gian dối để làm gì”… cứ dày vò em mãi. Liệu có bao giờ hai đường thẳng song song sẽ gặp nhau ở nơi gặp gỡ của trái tim không anh?

  • Gửi từ thính giả La Mai Mai email: maimaila_baoxa@
Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền đc sử dụng trong chương trình tại forum nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đừng Hứa Hãy Nắm Lấy Tay Em | Blog Radio 886

Đừng Hứa Hãy Nắm Lấy Tay Em | Blog Radio 886

Khi còn trẻ ta ấp ủ hy vọng tìm được mẫu người mình muốn. Khi trưởng thành chỉ hy vọng tìm được người hiểu mình.

Trưởng Thành Rồi Đừng Mãi Mông Lung (Blog Radio 885)

Trưởng Thành Rồi Đừng Mãi Mông Lung (Blog Radio 885)

Lớn rồi đừng động tí là bỏ cuộc là quay đầu. Cuộc đời bạn giờ đây không phải như đứa trẻ, ngúng nguẩy quay mặt đi vẫn có người dỗ dành chăm lo. Quay đi nhiều khi không còn đường trở về nữa.

Khi bình yên, người ta thường quên lời thề trong giông bão (Blog Radio 884)

Khi bình yên, người ta thường quên lời thề trong giông bão (Blog Radio 884)

Phụ nữ ạ. Đừng yêu lại người cũ, đừng yêu lần thứ hai. Đôi khi trở lại không phải là tình yêu, chỉ là vương vấn cảm giác. Đừng nhầm lẫn giữa yêu và cảm giác. Đời luôn có ngoại lệ mà ngoại lệ thường hiếm hoi và ít ỏi. Có những đồ cũ là bảo vật, cũng có những thứ chỉ là đồ bỏ đi.”

Kiên Nhẫn Nhé, Đừng Để Sự Vội Vàng Làm Bạn Mất Phương Hướng (Blog Radio 883)

Kiên Nhẫn Nhé, Đừng Để Sự Vội Vàng Làm Bạn Mất Phương Hướng (Blog Radio 883)

“Hãy cứ yên tâm và bình tĩnh thôi. Có người đi nhanh, có người đi chậm, vì mỗi người có một lộ trình riêng. Bạn không cần nhìn vào lộ trình của người khác để tự ti về mình. Bởi vốn dĩ xuất phát điểm và đích đến của cậu với họ đã khác nhau rồi mà”.

Hãy Can Đảm Kết Hôn Khi Bạn Sẵn Sàng (Blog Radio 882)

Hãy Can Đảm Kết Hôn Khi Bạn Sẵn Sàng (Blog Radio 882)

Và rồi khi tuổi 30 thì lại quá xa mà cái giai đoạn tuổi 18 đã qua từ rất lâu rồi ấy, chúng ta lại bắt đầu bước vào cái giai đoạn hối thúc lập gia đình từ các bậc phụ huynh.

Đừng Chỉ Ngồi Nhìn Em Khóc (Blog Radio 881)

Đừng Chỉ Ngồi Nhìn Em Khóc (Blog Radio 881)

Tôi luôn thấy phiền lòng, vì cô gái năm đó, trong mắt mọi người, có một cuộc sống hoàn hảo, nhưng hóa ra tất cả chỉ là vỏ bọc cho sự yếu đuối của cô ấy.

Ngọt Ngào Sau Những Gian Nan (Blog Radio 880)

Ngọt Ngào Sau Những Gian Nan (Blog Radio 880)

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê, nơi có những cánh đồng lúa trải dài, những con sông uốn mình bên cạnh lũy tre làng. Tuy sinh ra và lớn lên ở một nơi nghèo khó, nhưng tuổi thơ tôi lại ngập tràn sự hạnh phúc, những kỉ niệm mà tôi tin chắc rằng không phải ai cũng may mắn có được.

Làm Vợ Anh Được Không? (Blog Radio 879)

Làm Vợ Anh Được Không? (Blog Radio 879)

Ngay trong đêm hôm đó, tôi bắt chuyến tàu sớm nhất trở về quê. Tôi không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, bầu không khí ngột ngạt như thể đang bóp nát tôi. Tôi tắt điện thoại, tắt mọi trạng thái hoạt động trên mạng xã hội rồi lên tàu. Sau một đêm, tôi cũng về tới nhà mình. Suy cho cùng, dù gia đình tôi có thất bại đến mấy thì đó cũng là nơi duy nhất bao dung, che chở cho tôi vào những lúc như thế này.

Mình Bên Nhau Khi Mùa Cúc Họa Mi Nở (Blog Radio 878)

Mình Bên Nhau Khi Mùa Cúc Họa Mi Nở (Blog Radio 878)

Thanh xuân – Khoảng thời gian tưởng chừng như mãi mãi, nhưng thực tế lại trôi qua nhanh chóng, để lại trong lòng ta những hồi ức ngọt ngào nhưng cũng đầy những niềm đau và tiếc nuối về những thứ đã mất đi và không bao giờ trở lại.

Hãy Là Chính Mình Đừng Sống Cuộc Đời Người Khác (Blog Radio 877)

Hãy Là Chính Mình Đừng Sống Cuộc Đời Người Khác (Blog Radio 877)

Như những đứa trẻ mới lớn mang trong mình niềm háo hức về cuộc đời, mỗi chúng ta cũng luôn đem theo trong tim muôn ngàn ước mơ về những chuyến hành trình mới mẻ.

back to top