Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em có thể buông tay rồi

2021-06-30 01:30

Tác giả: Bích Lạc


blogradio.vn - Em sợ rằng anh hết yêu em rồi, sợ rằng anh lại tin câu “Chia tay đi” em buột miệng nói ra là thật. Vậy mà chỉ một lúc sau, anh trở về với hai túi đầy ắp đồ ăn vặt. Anh bảo “Sợ em cãi nhau mệt quá nói năng nhăng cuội, em ăn đi còn có sức mà cãi thắng anh”.

***

"Kiếp trước phải quay đầu nhìn nhau năm trăm lần, kiếp này mới có duyên gặp gỡ trong phút chốc." Nếu có thể thực sự thay đổi ở kiếp trước, em dù chỉ một lần cũng nhất quyết không muốn ngoảnh đầu lại để nhìn thấy anh.

Anh cũng biết mà. Em vốn rất ghét những cơn mưa, những cơn mưa bất chợt. Nó đổ xuống, làm cho con đường trở nên ướt át, khiến cả người ướt sũng chẳng kịp tìm chỗ trú, mọi thứ đều trở thành bất tiện. Nhưng anh thật sự đáng trách anh biết không? Tại sao lại phải nói lời chia tay vào sinh nhật em chứ? Hôm ấy, mặc kệ nắng nóng chiếu thẳng đỉnh đầu, em vẫn ương ngạnh đứng đó đợi anh. Vậy mà mưa đổ rồi, lại là cậu ấy đứng cạnh, che ô cho em suốt nhiều tiếng đồng hồ. Cậu ấy hỏi em, rốt cuộc em còn muốn đợi đến bao giờ. Em còn tự tin mà trả lời rằng, chỉ một chút nữa thôi, anh nhìn em như vậy sẽ thấy đau lòng mà trở về bên em. Nhưng em đã nhầm rồi. Hoá ra em không thực sự hiểu anh đến thế. Mặc cho em đứng đợi dưới mưa rồi ngất đi vì cảm lạnh, anh cũng không một lần xuất hiện.

Những ngày không còn anh bên cạnh, em rất hay tỉnh giấc lúc nửa đêm, rồi lại co mình vào góc giường ngồi khóc. Đối với em khi đó, những lúc tỉnh táo càng giống một cơn ác mộng nhiều hơn. Những hình ảnh ngày còn bên nhau cứ vậy thi nhau ùa về trong tâm trí. Anh nhớ không, lần đầu tiên chúng mình gặp nhau, là anh đá bóng trúng đầu em đó. Em nhớ nguyên vẻ mặt hốt hoảng của anh khi chạy lại, cả cách anh dịu dàng nhìn em rồi hỏi “Có đau lắm không?”. Lúc ấy em đã biết, cuộc đời này em thật sự chỉ có thể yêu một người, chính là anh. Rồi em quyết tâm theo đuổi anh.

Kỷ niệm một năm bên nhau, chúng mình chính thức công khai rồi. Anh còn mua rất nhiều đồ đôi làm quà kỷ niệm. Chiếc nhẫn có khắc chữ “My sunshine”, thật sự em không có cách nào tháo ra được anh có biết không? Rồi lần đầu tiên hai đứa cãi nhau. Anh chẳng nói chẳng rằng, đóng sầm cửa rồi bỏ đi. Lúc đó, em đã khóc nhiều lắm đấy. Em sợ rằng anh hết yêu em rồi, sợ rằng anh lại tin câu “Chia tay đi” em buột miệng nói ra là thật. Vậy mà chỉ một lúc sau, anh trở về với hai túi đầy ắp đồ ăn vặt. Anh bảo “Sợ em cãi nhau mệt quá nói năng nhăng cuội, em ăn đi còn có sức mà cãi thắng anh”. Em chỉ biết ngồi đó, vừa khóc vừa cười. Khóc vì thấy có lỗi với anh khi chỉ vì giận quá mà lỡ nói ra câu ấy. Cười vì khoảnh khắc đó em thật sự cảm nhận được hạnh phúc.

Bên nhau ba năm, anh chưa từng bỏ lại em một mình. Nhưng sao ngày hôm ấy, anh lại lạnh lùng quay lưng đi như vậy? Đến cả lúc anh nói chia tay, anh vẫn không quên dặn em không được đi chân không trong nhà, không được để tóc ướt đi ngủ, không được tắm khuya, không được nhịn ăn, và không được nhớ anh. Anh à, anh đã bước vào cuộc sống của em, làm mọi thứ đều trở thành thói quen. Rồi anh nói rời khỏi là rời khỏi. Anh muốn em phải buông tay thế nào đây?

Bốn năm, cậu ấy đã theo đuổi em bốn năm, em cũng đã chờ đợi bốn năm rồi. Em không phải đợi anh, chỉ là đợi đến ngày em không còn yêu anh nữa. Đến hôm nay, em cũng đã gom đủ dũng khí để đến gặp anh. Cỏ xanh cũng đã mọc rậm rạp, cũng đến lúc em phải chấp nhận rồi anh à. Chấp nhận sự thật rằng anh đã không thể quay về bên em được nữa. Cậu ấy kể em nghe, ngày hôm ấy là anh nhờ cậu ấy hãy ở bên, thay anh chăm sóc thật tốt cho em. Cũng là anh đến gặp bố mẹ, quỳ gối xin lỗi vì không thể đi cùng em đến cuối con đường. Tại sao ai cũng biết, chỉ mình em là không? Anh có từng nghĩ cho em chưa, rằng em sẽ đau đớn đến thế nào khi không được bên cạnh anh lúc anh đau ốm, vật lộn chống lại căn bệnh hiểm ác kia? Anh đã mệt mỏi đấu tranh như vậy, thế mà đến cuối cùng em cũng không thể ôm anh vào lòng. Em đã trách anh nhiều lắm, trách anh ích kỷ, trách anh sao lại không tin tưởng em, trách anh tại sao không giữ em lại bên mình. Mãi sau này em mới hiểu, so với tình yêu của anh, thì tình yêu của em lại quá hèn mọn. Cứ níu giữ mãi không buông, người ích kỷ mới chính là em.

Nhưng anh à, có lẽ ánh nhìn dịu dàng anh dành cho em lần đầu gặp gỡ ấy sẽ mãi là chấp niệm trong em một đời này. Vậy nên, anh ở nơi đó hãy luôn mỉm cười thật tươi nhé. Em sẽ không nhớ anh nữa, cũng sẽ nhận lời cầu hôn của cậu ấy. Em sẽ cố gắng sống thật hạnh phúc, sẽ cố gắng hạnh phúc cả phần của anh nữa, anh à. Em có thể buông tay rồi.

© Bích Lạc - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Em đi tìm hạnh phúc, tôi đi tìm cơn mưa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Sao em không thể buông bỏ được thứ tình cảm này Em biết bản thân mình thương anh Không nỡ để anh một mình với thế giới phức tạp ngoài kia Một thế giới không tươi đẹp như trong cổ tích

Đội trưởng ba

Đội trưởng ba

Một đôi tay, một cái đầu và cả một trái tim của một người đội trưởng, mà suốt đời cô biết cô sẽ luôn gọi ba một cách thân thương một cách yêu thương như thế, là đội trưởng ba.

Cõi lòng buồn tênh

Cõi lòng buồn tênh

Người xưa có nhớ không em Ngày xưa anh nhớ buổi chiều nắng say Hồn đẹp xinh, tựa làn mây Khối tình không trọn mộng nào chua cay

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Nhưng khi nghĩ đến từ nay, nụ cười má lúm đồng tiền ấy của cô sẽ dành riêng cho một người đặc biệt thì tim cậu lại quặng thắt. Có hay chăng những điều mà chúng ta không thể nói ra sẽ luôn biến thành một nỗi đau?

Review sách “Quản Lý Nghiệp - Khai mở thành công cá nhân & thịnh vượng tài chính dưới góc nhìn Phật Giáo”

Review sách “Quản Lý Nghiệp - Khai mở thành công cá nhân & thịnh vượng tài chính dưới góc nhìn Phật Giáo”

Đọc “Quản lý Nghiệp” để tìm hiểu & ứng dụng 8 quy luật của “Quản lý Nghiệp”. Và bạn sẽ nhận ra, những gì mà bạn tạo ra cũng sẽ quay lại với bạn, trong cuộc sống & công việc của bạn.

Kỷ niệm xưa

Kỷ niệm xưa

Ngồi buồn nhớ kỷ niệm xưa Anh nhìn chốn cũ lơ thơ cõi lòng Sông đã cạn, tình hư không Sao em không nghĩ duyên nồng năm xưa

Một miền kí ức

Một miền kí ức

Tớ đã biết trước điều đó, nhưng mỗi ngày bước vào lớp học, nhìn thấy cậu, tim tớ lại hẫng một nhịp. Tớ chẳng thể ngăn mình quay sang nhìn cậu, mặt cho tớ và cậu ngồi cách nhau hai dãy bàn.

back to top