Dừng lại để an yên
2013-11-04 08:40
Tác giả:
Ruby Vân Anh
Sẽ có bao nhiêu người đang hối hả ngoài kia? Từ bác nông dân đi nhổ cỏ hành; từ những người phụ hồ, thợ xây đang hỉ hả ngồi uống ấm trà nóng để bắt đầu những khối gạch hình hài; bác gái nhà bên chắc đã gánh rau ra chợ bán, gánh hàng rau gọn gẽ tươi non kia là cả một sớm dầm mình trong sương lạnh, lúi húi bấm ngón chân xuống đất lạnh để hái từng ngọn rau non xanh. Và sẽ có từng ấy nụ cười rạng rỡ.
Mùa đông về trên ô cửa nhỏ, nom sắc trời đã nhạt đi. Nhưng em vẫn yêu mùa đông đến lạ. Mùa đông, em muốn nhìn những vòng khói nhả ra từ cái miệng nhỏ xinh của cô em gái, hai chị em thi nhau hít hà rùi lại thở ra, đôi bàn tay khum khum hứng lấy những hơi khói nhỏ.

Mùa đông, em muốn nhìn cô bé mặc đủ thứ áo quần dày bịch, người to như con gấu bông mà cô bé vẫn nhìn thấy trong tủ kính ở ngoài cửa hàng lưu niệm, để rồi đùa vui với chúng bạn, ngã lộn mấy vòng, đứng dậy phủi bụi trên quần áo, miệng vẫn cười toe vì không đau.
Mùa đông, em muốn xỏ chân vào đôi ủng vừa cứng vừa to của bố, bước đi nặng trịch theo mẹ ra ruộng hành, vừa đi vừa chỉ trỏ, huyên thuyên đủ thứ chuyện; em cũng cúi xuống như một bác nông dân, giật tung đám cỏ đáng ghét, lần nào chỗ cỏ em nhổ vẫn còn để lại rễ, mẹ lại cười và đi dọn lại.
Mùa đông, em thích phồng miệng thồi phù phù bếp củi, nấu nồi cơm ngon lành, còn tranh thủ nướng khoai.
Mùa đông, em muốn nắm chặt tay bố, bàn tay nhỏ của em nằm gọn trong bàn tay bố, được bố dắt đi thăm mộ trong tiết thanh minh, đôi mắt em cũng nhắm nghiền, chẳng nhớ em đã cầu nguyện gì lúc đó.
Mùa đông, em muốn cả nhà ngôi quây quần quanh nồi bánh chưng, hai chị em háo hức vớt chiếc bánh tự gói, chẳng nhớ nó là hình tròn, hình vuông hay méo mó thế nào, nhưng chiếc bánh ấy, hai cô nhóc đã buộc hết bao nhiêu nạt của mẹ.
Mùa đông, em muốn xoa xoa đôi bàn tay đỏ ửng vào nhau, rồi áp lên má. CHƯA BAO GIỜ, MÙA ĐÔNG CỦA ẤU THƠ MÀ EM THẤY LẠNH.
Mùa đông này khác lắm những mùa đông trước. Chiếc nệm em nằm êm hơn, chiếc chăn em đắp ấm hơn. Em không còn là cô bé như con gấu bông ngày xưa nữa, em bước đi nhẹ nhàng với chiếc khăn voan mỏng khẽ quàng, chiếc áo len đẹp hơn, chiếc giày xinh hơn; đôi bàn tay đeo chiếc găng điệu đà, không còn đỏ ửng lên vì rét; em kiêu hãnh với đất trời rằng em không lạnh, nhưng em biết, làn gió kia, hơi lạnh kia đang mỉm cười nhắc nhở: có thật rằng em không thấy lạnh không? PHẢI CHĂNG MỌI THỨ ĐỦ ĐẦY, NGƯỜI TA BỖNG QUÊN ĐI GIÁ TRỊ.
Cái lạnh tê tái của mùa đông không còn vây bám thịt da, nó len lỏi vào trong từng ngóc ngách. Những lúc ấy, em bình thản vùi mình trong chăn ấm. Tự ngẫm mọi thứ trôi qua, chậm rãi thôi, như lúc em ngồi đợi từng giọt cà phê tí tách. Em nhìn mọi thứ đang trôi qua bằng thước phim quay chậm, để cảm nhận thật sâu hơn cái lõi bên trong của một khối đời hình tròn đang lăn hối hả. Em để mình nhẹ trôi trong miền ký ức đang ùa về. Cứ như thế, lòng em ấm lại.
Đôi khi, người ta bỗng dừng lại, DỪNG LẠI ĐỂ AN YÊN.
• Gửi từ Ruby Vân Anh
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.













