Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đồng cỏ may ( Phần 2 )

2013-08-28 16:49

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Jun

Vy sững người nhìn sang Việt, thì ra… thì ra ba mẹ anh đã mất? Vậy mà lâu nay sao Vy không hay biết. Trước giờ Vy chỉ biết Việt sống trong một căn hộ nhỏ trên tầng 6 của tòa chung cư. Nhiều lần Vy đã tới đó và dường như chưa một lần thấy ba mẹ Việt. Vy từng hỏi nhưng Việt luôn trốn tránh câu trả lời nên Vy cũng không tò mò thêm nữa. Là anh cố giấu, hay do Vy đã quá vô tâm?

Một giọt nước mắt trên má mẹ hai lăn xuống. Vy đứng lặng nhìn người phụ nữ trước mắt mình, mẹ hai của Vy đã không còn là cô gái trẻ ngày nào, năm tháng đã in những nét già dặn trên gương mặt và suy nghĩ của mẹ hai bây giờ đã không còn khiến Vy có thể coi thường. Đáng lẽ ra Vy phải vui khi nghe được điều đó chứ, Vy đã chờ đợi từ rất lâu rồi mà. Sao giây phút ấy, Vy lại thấy hụt hẫng và xót xa đến vậy.

- Vy, sao em khóc vậy? – giọng nói hốt hoảng của Việt như làm Vy bừng tỉnh.

- Em - Vy định thần lại, ngơ ngác nhìn Việt.

- Em không sao chứ? - Việt hỏi dồn và đưa một xấp khăn giấy cho Vy.

- Không sao ạ, chắc em vừa ăn nhầm phải ớt thôi - Vy cười gượng giải thích, ánh mắt vô tình nhìn sang bàn ăn phía đối diện, gia đình đó đã ăn tối xong và ra về tự bao giờ.



Những mảnh kí ức buồn ngấm sâu vào tâm hồn Vy. Việt chau mày khó hiểu rồi giãn ra, anh rót cho Vy một ly trà ấm.

Việt chở Vy về khi trời đã tối hẳn, không khí đường phố nhộn nhịp nhưng lòng Vy lại chợt tĩnh lặng vô cùng.Trước khi chia tay trước cổng nhà, Việt nhìn Vy, đôi mắt chân thành có chút trắc ẩn: “Tha thứ cho người khác cũng chính là tha thứ cho chính mình, đau tự khắc sẽ buông”. Câu nói nhẹ nhàng ấy nhưng sao khiến Vy phải trăn trở và suy nghĩ nhiều đến vậy. Nhưng còn một lời tự nhủ thầm rất nhỏ của ai đó mà Vy đã không kịp nghe: “Cỏ may, anh sẽ không ích kỉ giữ em lại cho riêng mình, anh nhất định sẽ đưa em trở về nơi em cần trở về, đó là gia đình”.

Chiều muộn, Vy kết thúc buổi học ở trường trong tâm trạng nặng nề. Ba bảo hôm nay mẹ hai và cu Bin sẽ về Nha Trang – quê hương của mẹ, thành phố biển với vẻ đẹp đằm thắm, duyên dáng của người con gái mà một thời ba Vy đã say mê. Dù rất hận, dù chưa một lần thừa nhận người phụ nữ ấy là một thành viên trong gia đình. Nhưng suốt hai năm qua, Vy đã quen với những bữa cơm mẹ hai nấu, quen với sự chăm sóc ân cần không hề thiên vị mà Vy vẫn coi thường vì coi đó chỉ là sự bù đắp giả tạo. Nhưng sâu thẳm đáy lòng, Vy hiểu mẹ hai là người tốt, lỗi lầm đó chỉ là sự lầm lỡ của tuổi trẻ mà thôi. Giọt nước mắt của mẹ hai tối hôm đó thực sự đã làm trái tim hận thù tưởng chừng như kiên định của Vy khẽ xao động. Sự mâu thuẫn cứ giằng xé trái tim Vy, Vy muốn tha thứ, muốn lắm, nhưng còn nỗi đau mà mẹ Vy đã phải chịu đựng?

Vy ra khỏi cổng trường, bước chân nặng trĩu. Tà áo dài trắng như nhuộm màu nắng, mái tóc hạt dẻ buông dài theo chiều gió. Hình như Vy thấy Việt thấp thoáng đứng bên kia đường, chiếc áo sơ mi xanh lẫn vào dòng người, anh vẫn vậy, cái dáng vẻ thân thuộc và xa xôi.

- Sao anh lại đến đây? – Vy hỏi khi vừa chạy đến cạnh Việt, cô cúi đầu thở dốc.

Việt chỉ im lặng rồi trao cho Vy chiếc mũ bảo hiểm màu hồng.



- Định chở em đi ăn chè đấy hả, thích quá, tối nay ba phải ra sân bay tiễn mẹ hai, em đang không muốn ở nhà một mình đây – Vy cố tỏ ra vui vẻ để che dấu những nỗi niềm trong lòng, nhưng nụ cười trên môi Vy chợt ngưng lại, ánh mắt hoài nghi khi nhận ra thái độ là lạ của Việt.

- Lên xe đi, anh đưa em đến một nơi – Việt lúc nào cũng trầm lặng và bí ẩn như vậy.

- Đi đâu ạ?

- Rồi em sẽ biết thôi - Vy hơi bất ngờ nhưng rồi mỉm cười và gật đầu hẹ, ở bên Việt, Vy luôn có cảm giác an toàn.

Chiếc xe lao nhanh qua con phố đông người, tiếng gió lành lạnh rít qua vai khiến Vy nhắm tịt mắt. Việt chở Vy rẽ vào con đường bê tông trắng quen thuộc dẫn ra cánh đồng cỏ may. Bầu trời chiều thu ảm đạm, những đám mây dày giăng mắc trên bầu trời, hơi sương ẩm ướt như nhuốm màu buồn trầm mặc. Việt dừng xe bên vệ đường, tháo chiếc mũ bảo hiểm ra cho Vy và cầm tay Vy dẫn lối theo một con đường nhỏ giữa cánh đồng cỏ may rộng lớn. Vy nhận ra cái lạnh cuối thu đã báo hiệu mùa cỏ may ngậm hạt, màu tím của mùa hoa từng nở rộ đầu thu đã nhạt dần rồi trở nên bạc trắng, làn gió nhẹ thổi qua cuốn theo hạt cỏ may tung bay giữa không trung. Chúng đang bay đi gieo rắc sự sống cho những miền hoang dại, những sự sống mới lại hồi sinh.

Tác giả :  Tạ Băng Ân

Được thể hiện qua giọng đọc : Jun, Nhím Xù

Kỹ thuật : Jun


Click nghe truyện teen Cảm động nhất : Sài Gòn nắng, và nhớ lắm

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

back to top