Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dấu chân online 75: “Phơi nắng” người chết ở Hồng Ngài

2013-02-25 15:27

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Từ ngã 3 Cò Nòi, huyện Mai Sơn, chúng tôi ngược theo quốc lộ 6 khoảng vài km thì rẽ vào đường 37 khoảng 50 km nữa thì đến Bắc Yên. Hỏi vào xã Hồng Ngài ai cũng biết và nhiệt tình chỉ dẫn vì đó là vùng đất của "Vợ chồng A Phủ". Không những thế, ở đó còn tồn tại câu chuyện mai táng người chết đầy chất ma mị, rùng rợn và tốn kém.

Để vào Lung Tang, nơi cách trung tâm huyện lỵ cả ngày đường này không phải là dễ. Con đường dân sinh nhỏ tí đang trong thời gian thi công vắt ngược qua những quả đồi dựng đứng, đất đá lổng chổng khiến chiếc xe "cõng" chúng tôi liên tục "đình công". Nhiều đoạn trơn trượt, khiến chúng tôi ngã lăn lóc, chân tay xây xước nham nhở. Không những thế, vì đoạn đường khó đi, nhiều đoạn chúng tôi phải hết đẩy lại khiêng xe. Cái nắng giữa mùa hè như đổ lửa, con đường đất đỏ phủ một lớp bụi trên những gương mặt hốc hác của chúng tôi như muốn kéo dài sự thử thách.

Nguồn: Hoàng Vinh  - Người đọc: Jun - Kỹ thuật : Jun

photo by Alek Nguyễn Khắc Quân

Về chiều, khi hoàng hôn gần khuất bóng sau những dãy núi cao ngất, khi tiếng chim đã gần im bặt, bản Lung Tang nổi lên những mảng ửng hồng trên những nóc nhà và những ngọn đồi trơ trọi đất đỏ của người Mông như một bức tranh đẹp. Tìm đến nhà trưởng bản Lầu A Thìa để xin tá túc qua đêm, nhưng ông đi vắng, chúng tôi quay ra trường học thì chỉ có một cô giáo. Vất vả lắm chúng tôi mới xin ngủ nhờ được ở lán một đội công nhân làm ống dẫn nước sạch cạnh ngôi trường đó.

Bữa cơm đạm bạc được dọn ra, nghèo nàn với nắm rau rừng, một ít dưa chua, vài quả trứng, cộng với ít muối tiêu nhưng xem ra xôm lắm. Sau khi uống hết gần 3 lít rượu ngô, bốn anh công nhân, cộng với hai chàng trai dân bản tên Lầu A Lồng và Đinh Văn Của bắt đầu kể về tục mai táng người dân nơi đây.

Giữa đêm khuya tĩnh mịch, những công nhân dưới xuôi lên đây làm công trình và những người dân bản địa kể cho chúng tôi nghe hủ tục mai táng "không thể đụng hàng" với những vùng đất khác trên dải đất chữ S này.

Chẳng ai biết, hủ tục đưa người chết ra "phơi nắng" bắt nguồn từ khi nào, do ai khởi xướng, nhưng đến nay vẫn là nỗi ám ảnh cho những ai "lần đầu nghe thấy". Theo lời của những người dân nơi đây, tuy bây giờ cái sự "rùng rợn" đã bớt đi phần nào vì được sự tuyên truyền của chính quyền địa phương, nhưng cái việc đem xác chết ra "phơi nắng" vẫn còn chưa dứt...
Nói thật trong đời làm báo, tôi đã được đi nhiều nơi, gặp nhiều người Mông và biết nhiều phong tục của họ nhưng trong chuyến công tác về Tây Bắc lần này, mà điểm đến là xã Hồng Ngài, tôi không khỏi rùng mình khi nghe kể về chuyện an táng của dân bản địa nơi đây.

Theo lời kể, thì sau khi một người trong gia đình chết, người thân của họ vẫn coi như còn sống, nên mọi sinh hoạt vẫn diễn ra bình thường. Trong bữa ăn, mọi người vẫn đút cơm, bón nước vào miệng cho người chết... Kể cả sau nhiều ngày, thức ăn đã lên men, thậm chí ruồi nhặng bâu đen quanh mặt người chết, họ vẫn tiếp tục đút cơm vào miệng người quá cố kia.

Không những thế, với suy nghĩ người chết kia vẫn chẳng khác gì người sống, chỉ có điều không thể tự mình cử động, không thể tự mình ra ngắm mặt trời được nên mỗi khi ánh mặt trời ló rạng là họ lại khiêng người chết ra ngoài sân, đặt ngửa lên tấm ván đã chuẩn bị sẵn, đầu hướng về phía mặt trời mọc. Dù trời mưa to, hay nắng cháy thì cũng phải đến lúc nào ánh sáng tắt, người chết mới được khiêng vào trong nhà.

Tùy vào người chết có bao nhiêu con, người nhà sẽ đem "phơi nắng" người chết từng đó ngày. Tuy nhiên, việc chôn cất có nhiều kiêng kị và rất khó khăn. Đầu tiên để tìm được hướng tốt, người ta phải tìm nơi để mai táng người chết trên một ngọn đồi, nhìn xa xa phải lọt thỏm hai ngọn núi khác, hai chân phải đạp vào một ngọn núi tiếp theo. Ngọn núi tiếp theo kia không được thấp hơn ngọn núi dùng để mai táng người chết.


photo by Alek Nguyễn Khắc Quân

Việc chọn ngày tốt cũng tốn không ít thời gian. Vì thế mà có trường hợp người chết mấy tháng mới được mai táng. Việc để lâu ngày lại không được bảo quản nên chuyện người chết bị phân hủy, gây ô nhiễm rất kinh khủng.

Nơi rừng núi tĩnh mịch, hoang vu, thỉnh thoảng những cơn gió lạnh len lỏi qua khe cửa thổi vào sau gáy, những âm thanh vi vu được phát ra từ những đồi tre nứa, cùng với chi tiết được tả chân thực về tục mai táng nơi đây khiến chúng tôi sởn gai ốc, rùng mình. Một đêm thật khó ngủ trên bản Lung Tang này...

(...)


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top