Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khoảng trời bỏ quên

2013-02-20 14:21

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

1. Khung cửa sổ một ngày tháng 5

Tôi không biết mình đã ngủ bao lâu, là 10 phút, 1 tiếng hay đã mấy ngày. Tôi chỉ biết mình cứ mê mộng tỉnh –mơ, mơ-tỉnh giữa những cơn say. Tôi không biết mình đang nằm trên giường, trên nền nhà, hay là một cái xó xỉnh nào đó của xã hội này. Ừ thì tôi thích uống rượu, nó làm tôi không còn nhận biết cái gì xung quanh nữa,tôi thích cảm giác từng giọt rượu chảy vào cuống họng giòn tan, từng giọt rượu điên dại, nóng bỏng phá hủy từng chút từng chút một thân xác này…

Tác giả : Sưu tầm - Người đọc : Jun, Nắng - Kỹ Thuật : Jun

Ảnh minh họa

Tôi mở mắt, thứ đầu tiên chạm vào thị giác nhỏ hẹp đang nheo lại vì ánh sáng của tôi là một thứ gì đó, màu trắng, khiến tôi liên tưởng ngay đến phòng tang lễ… là cái chết của tôi ư? Tôi tưởng rằng mình đã chết sau một cơn say đến chóng mặt… Tôi bật cười vì cái suy nghĩ ngô nghê vớ vẩn đó, bật cười vì biết rằng mình vẫn sống, bật cười vì nhận ra tôi đang nằm trong căn phòng-màu-trắng của chính mình.

Tôi thích màu trắng, dù tôi có lẽ đang sa đọa xuống đáy của xã hội, tôi vẫn thích màu trắng; nó cho tôi cảm giác an toàn, vẹn nguyên, không lừa dối. Sau mỗi cuộc vui chơi thâu đêm suốt sáng với lũ bạn nhà giàu, tôi vẫn cố về đây, chẳng phải để ngủ, để nghỉ ngơi, mà để nhìn thấy mình trong tấm gương giữa căn phòng trắng ma mị, nhưng với tôi, nó bình yên.

Tôi để ánh mắt mình chơi vơi vào khoảng không vô định trước mặt, chợt thấy mình ở một ngày nào đó mấy năm trước, không buồn, không vui, không cảm xúc, cứ mơ hồ như thế này. Cứ nhắm mắt và mở mắt, lên giường và đi ngủ, lên bar và về phòng, châm thuốc rồi hút thuốc. À, nghĩ tới hút thuốc, tôi lại chẳng nhớ mình biết hút thuốc từ khi nào, chẳng phải tôi hút thuốc để thể hiện bản thân hay chứng tỏ cái gì. Chỉ đơn giản là thích, vậy thôi, dễ hiểu. Lúc đó, hình như hút thuốc để thách thức chính bản thân mình, giờ đây hút tôi hút thuốc để che giấu bản thân mình. Cuối cùng thì cái gì tôi cũng làm vì bản thân mình. Chẳng phải sống vì mình vậy đã là sống có trách nhiệm hay sao?

Có tia nắng chói chang nào đó lướt qua mặt tôi, tôi hơi khó chịu vì nó, tôi đưa mắt ra cửa sổ, cái cửa sổ có rèm nhưng chả bao giờ tôi kéo nó lại. Vì giữa những cơn say, tôi thấy mình thoát ra khỏi một tôi hiện tại. Tôi đưa mắt nhìn ra khung cửa sổ, từ phòng tôi nhìn ra, khung cảnh chỉ là một màu trắng, một màu trắng tinh khôi mờ ảo, không biết là sương hay là nắng, là mây hay là mưa. Nheo mắt lại một tí nữa, tôi nhận ra đó là nắng. Nắng của tháng 5. Giờ đã là tháng 5 rồi đấy. Thế mà tôi cứ nghĩ cứ tưởng, cứ vẩn vơ mãi rằng chỉ là tháng 10 hay tháng 11 gì đấy thôi. Hóa ra, đó là nắng tháng 5, lần đầu tiên trong suốt những năm qua, tôi thấy mình tỉnh táo sau những cơn say đến vậy. Tôi bất giác mỉm cười mơ hồ, chẳng vì gì cả, chỉ vì nắng rất đẹp, vậy thôi.

2.Tôi là San.

“Tôi có một cái tên rất đặc biệt. San. Và tôi thích cái tên của mình, nó làm bản thân tôi đặc biệt như chính nó vậy”.



Tôi đang lang thang giữa những con phố Hà Nội vào một ngày sáng sớm đầy nắng của tháng 5. Cái nắng tháng 5 chợt làm tôi chán ghét cuộc sống vui chơi thâu đêm suốt sáng, cái nắng tháng 5 như cười nhạo vào cuộc sống hiện tại đáng bị chỉ trích của tôi, cái nắng tháng 5 như vuốt ve những nỗi đau ẩn giấu. Tôi không thích, cũng không ghét nắng tháng 5, chỉ là nó làm tôi có cảm giác như hoang hoải, như bỏ quên, như nuối tiếc một điều gì, như bỏ lỡ một tuổi thanh xuân.

Hình như đây là lần đầu tiên tôi để bản thân mình lơi lỏng một chút trước ánh nắng tinh khôi buổi sớm, trước vẻ mơ hồ của những dãy phố vẫn đang ngái ngủ thưa thớt người qua. Lần đầu tiên tôi thấy mình nhẹ nhõm đến thế.

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

back to top