Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con mèo trên mái nhà

2013-02-25 10:16

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Đã tròn một năm kể từ ngày bà chủ đưa tôi về ngôi nhà nhỏ bé nằm sâu tróc góc đường Trần Quốc Thảo, nhưng hình như có vẻ chỉ mình tôi nhớ tới cái ngày trọng đại này, cái ngày mà tôi chính thức không còn là một chú mèo hoang lang thang sớm tối tìm miếng ăn nữa. Nhưng chẳng sao cả! Họ đã đối xử với tôi rất tốt trong thời gian qua, cho tôi một cái tên, MinMin, oách chưa, tốt tới mức thỉnh thoảng tôi nghĩ rằng ồ, trong mắt họ, có khi nào tôi còn quan trọng hơn cả một con mèo nữa? Trong nhà, ai tôi cũng yêu quí, nhưng yêu quí nhất vẫn là cô chủ nhỏ đang ngấp nghé tuổi 20. Cô chủ hay bế tôi lên giường ngủ chung, vuốt nhẹ đôi tai tôi tới mức tôi gần lịm dần trong khoan khoái và điều tuyệt vời nhất là, cô chủ luôn chuẩn bị một bịch cá khô “tẩm bổ” mỗi lúc cô vui vẻ. Cô chủ muôn năm! Cầu cho cô chủ vĩnh viễn vui vẻ tôi cũng được nhờ!!!

Tôi có một thú vui “tao nhã” rất khác đồng loại của mình, đó là phóng lên mái nhà bỏ hoang đối diện với tổ ấm bé nhỏ của mình, nhâm nhi bất cứ món mồi nào đó tôi “thu hoạch” được và ngắm nghía nơi tôi đã trú chân gần một năm trời. Nếu đó là một ngày nắng ấm thì quả là tuyệt vời để một chú mèo sưởi ấm, ngáp vặt và…lim dim. Tất nhiên, tôi rất ghét những cơn mưa tầm tã không hẹn trước. Kiểu như đang nắng chói chang oi ả lại từ đâu ra một trận mưa trái mùa ập đến. Và thế là, tôi không còn chỗ nào khác ngoài căn nhà của mình. Ừ thì không còn nơi nào để đi thì tốt nhất bạn cứ về nhà, dù bạn là người, là mèo hay…bất cứ động vật nào khác. Đó là lời khuyên sau năm năm rong ruổi, lang thang mòn móng các góc phố của tôi đấy các bạn ạ!

Tác giả : Sưu tầm - Người đọc : Jun  - Kỹ Thuật : Jun

Ảnh minh họa

Ngày… tháng… năm

Có cơn mưa trái mùa nào đó trong lòng ngôi nhà này!

Cô chủ bỏ bữa kêu mệt. Bà chủ pha sữa mang tận phòng mà cô chủ không chịu uống. Nén lòng tham ăn muốn liếm láp ly sữa của cô chủ rất ư bản năng, tôi bèn quạu cọ lăn lộn trong mớ chăn bông ấp áp biểu tình việc cô “tuyệt thực”. Nhưng bất lực. Cô cứ khóc, khóc mãi. Cô chỉ ủ ê trong nỗi sầu thảm của cô, không thèm đoái hoài tới tôi nữa. Nhưng tôi chẳng giận cô. Sau chục phút suy tính, tôi rón rén co vào lòng cô chủ, bỗng muốn được cô vuốt ve ghê gớm. Lần đầu tiên trong cuộc đời một chú mèo, tôi biết thế nào là vị mặn của nước mắt con người. Có thể gọi đó là khóc chung với cô chủ không? Có thể gọi đó là sẻ chia hay không?
Ngày… tháng… năm
Tôi cào cào vào chân ghế. Phản ứng của tôi mỗi khi tôi sợ hãi cực độ. Đang có một cuộc chiến diễn ra trên phòng khách. Rất khác cuộc chiến loài mèo chúng tôi. Bắt đầu vì miếng ăn và kết thúc trong niềm vui của kẻ chiến thắng - bằng máu, sức lực và… cả những nhúm lông. Đêm về dù rên rỉ đau đớn, tàn tạ cũng phè phởn đánh một giấc say sưa như ngấu nghiến mồi ngon.
Nhưng cuộc chiến này khác quá! Lạ lùng quá! Ông bà chủ trằn trọc. Cô chủ trằn trọc. Tôi cũng thức trắng!

Ngày… tháng… năm…

Cô chủ đi rồi! Bà chủ bận luôn tay việc nhà, mắt sưng húp như triền miên thiếu ngủ. Ông chủ ít nói, ít cười. Họ trở nên xa lạ với nhau, với cả tôi, với cả những gì đã là quen thuộc bất biến. Nỗi buồn lây lan nhanh chóng hơn cả dịch bệnh. Cả ngày tôi chẳng còn sức lực làm nổi việc gì. Cứ lăn lộn trên giường cô chủ cho lông lá rụng đầy, có thế cô mới mau chóng trở về dọn dẹp. Cô chủ xưa nay ưa sạch sẽ cơ mà! Kế sách tuyệt vời thế này cũng phá sản cơ đấy! Hóa ra lại là bà chủ một tay dọn dẹp tất thảy. Được vài lần tôi đâm ngán ngẩm ngồi gặm nhấm cái sự thất bại bét nhè của mình nhưng cứ cứng đầu với niềm tin mù quáng rằng, cô chủ trước sau sẽ trở về mà cả gan phớt lờ dáng vẻ ngày càng tiều tụy của bà chủ. Cho đến hôm tôi trông thấy bà chủ vừa ho sặc sụa vừa lấy tay xoa xoa lưng, tôi mới biết tôi ngu si thế nào. Tôi giận bản thân kinh khủng! Thế là tôi tự trừng phạt mình. Tôi săn bắt chuột bất kể đêm ngày. Tôi nhịn ăn, nhịn uống. Tôi bớt ngủ nướng.

Chả thấy nhẹ nhõm là bao!

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top