Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con đường ngắn nhất

2025-12-08 21:00

Tác giả: Đào Thị Hà Thu


blogradio.vn - Chiều xuống, Lâm ngồi bên bến sông, nhìn những chuyến đò chậm chạp qua lại. Trong đầu anh vang lên câu nói của cha thuở nào: “Làm người, con có thể đi chậm, nhưng đừng đi tắt. Con đường ngắn nhất không phải là con đường đúng, nếu không gắn với đạo đức và cống hiến cho đời”. Giờ thì anh mới hiểu. Nhưng hiểu thì đã muộn. Một chuyến đò rời bến, lướt đi trong sương chiều. Lâm nhìn theo, thấy bóng mình chòng chành giữa mặt nước như con đò ấy, từng đi quá nhanh, để rồi lạc mất bờ bên kia.

***

 

Lâm sinh ra trong một gia đình bình thường ở một thị trấn miền núi nhỏ. Cha là thợ mộc, mẹ bán hàng ngoài chợ. Cuộc sống giản dị, không dư d nhưng yên bình. Học hết cấp ba, Lâm quyết định không thi đại học.

“Học để làm gì, ra trường cũng thất nghiệp thôi,” anh buông một câu nhẹ tênh khiến cha mẹ chỉ biết nhìn nhau thở dài.

Thế là Lâm theo bạn bè ra chđầu mối buôn hàng điện tử, sau chuyển sang kinh doanh vật liệu xây dựng. Tính anh lanh lợi, khéo miệng, biết cách lấy lòng người nên việc làm ăn khá thuận lợi. Chỉ sau vài năm, Lâm đã có của ăn của để, mua được nhà, sắm được xe, được nhiều người khen “giỏi xoay xở”.

Nhưng càng thành công, Lâm càng thấy thiếu một thứ tấm bằng đại học.

Mỗi lần gặp lại bạn học cũ, nghe họ gọi nhau “kỹ sư”, “cử nhân”, anh lại thấy chột dạ. Một buổi tối, sau khi ngồi với mấy người bạn làm trong ngành xây dựng, Lâm quyết định đăng ký học đại học tại chức ở Trường Giao thông Vận tải.

“Bằng cấp giờ cũng chỉ là hình thức thôi, quan trọng là có cái giấy để hợp thức hóa,” anh nói nửa đùa nửa thật với vợ.

Những năm đi học, Lâm hiếm khi có mặt ở lớp. Anh bận… “giao lưu”.

Những buổi học trở thành dịp để anh kết bạn, uống rượu và mở rộng quan hệ. Trong các cuộc nhậu, Lâm nhanh chóng thân thiết với vài người trong ngành, có cả những mối quen đđể giúp anh thuận lợi hơn sau này. Với anh, đó mới là “môn học quan trọng nhất”.

Ra trường, cầm tấm bằng tại chức trong tay, Lâm không phải lo chuyện việc làm như nhiều người khác. Nhờ những mối quan hệ đã khéo gây dựng, anh nhanh chóng được nhận vào một đơn vị quản lý xây dựng của tỉnh, công việc mà anh vẫn coi là “bước đệm” cho con đường tiến xa hơn.

Rồi chỉ sau vài năm, anh được bổ nhiệm làm giám đốc. Cả cơ quan bàn tán xôn xao: người phục, kẻ nghi. Nhưng Lâm chỉ cười:

“Ở đời, biết đường mà đi là tới thôi. Không cần giỏi, chỉ cần biết đúng người, đi đúng đường tắt là nhanh nhất.”

Ở cương vị mới, Lâm thay đổi hẳn. Từ chỗ vui vẻ, dễ gần, anh trở nên lạnh lùng, hách dịch. Trong các cuộc họp, anh thích ra vẻ bề trên, nói năng cộc lốc, thường xuyên mắng nhân viên trước đám đông.

 

Những người có chuyên môn thật sự, dám góp ý thì bị anh ghét bỏ, trù dập. Ai khéo nịnh, biết “đi cửa sau” thì được trọng dụng.

Dưới tay Lâm, không ít dán bđội vốn, chất lượng kém, nhưng anh vẫn “qua cửa” dễ dàng. Anh nắm rõ quy trình đấu thầu chỗ nào cần ký, chỗ nào cần “bôi trơn”.

Một phần trăm nhỏ trong mỗi công trình đđể anh xây thêm nhà, mua xe mới, cho con học trường quốc tế. Với anh, đó là “thành quả xứng đáng”.

Thỉnh thoảng, cũng có người nhắc khéo: “Anh làm thế này không ổn đâu. Thanh tra mà vào thì rắc rối lắm.”

Lâm chỉ cười khẩy: “Thanh tra cũng là người. Mà đã là người thì ai chẳng có chỗ mềm.”

Nhưng lưới trời lồng lộng.

Năm ấy, tỉnh có kế hoạch kiểm tra hàng loạt dự án xây dựng. Khi đoàn thanh tra đến làm việc, Lâm vẫn tự tin. Anh nghĩ mình “đã lo đủ cả rồi”.

Nhưng không ngờ, một hồ sơ cũ bị khui lại gói thầu có dấu hiệu thông thầu, sai phạm nghiêm trọng trong đấu thầu và quyết toán. Càng điều tra, càng lộ ra nhiều sai phạm khác.

Những ngày sau đó, cơ quan rộ lên tin đồn. Người từng nịnh anh giờ tránh mặt. Điện thoại reo suốt toàn số lạ của điều tra viên, thanh tra, báo chí.

Lâm mất ngủ, nhưng vẫn cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh. “Không sao đâu, chuyện nhỏ thôi,” anh nói, nhưng bàn tay run rẩy khi ký vào biên bản làm việc.

Rồi ngày đó cũng đến quyết định khởi tố được đọc giữa phòng họp.

Lâm đứng lặng, không tin nổi. Cả đời anh chạy vạy, khôn ngoan, nghĩ rằng đã nắm được mọi ngóc ngách quyền lực, nào ngờ mọi thứ sụp đổ trong phút chốc.

Phiên tòa diễn ra không lâu. Căn cứ vào chứng cứ, lời khai và thiệt hại, tòa tuyên án Lâm năm năm tù giam.

Trong khán phòng, nhiều gương mặt quen xuất hiện đồng nghiệp cũ, người từng bị anh mắng chửi, cả những kỹ sư trẻ từng xin nghỉ vì không chịu nổi cách điều hành của anh.

Không ai nói gì, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt lặng lẽ. Người thương hại, người dửng dưng, người chỉ thở dài:

“Cái gì đến cũng phải đến. Nhân quả không chừa một ai.”

Những ngày trong trại giam dài lê thê.

Lâm có nhiều thời gian để nghĩ. Anh nhớ lại từng giai đoạn trong đời, từ một thanh niên tỉnh lẻ có ước mơ, đến một “ông giám đốc” oai vệ.

Mỗi nấc thang anh đi qua đều có bàn tay ai đó đỡ, nhưng cũng là mỗi lần anh đánh mất một phần lương tâm. Anh nghĩ đến những nhân viên từng bị anh trù dập, đến những công trình dở dang mà anh ký vội chỉ để hưởng hoa hồng.

Anh bỗng thấy lạnh. Hóa ra, con đường anh chọn con đường “ngắn nhất” để có quyền, có tiền lại là con đường nhanh nhất đưa anh xuống vực.

Ngày mãn hạn tù, Lâm bước ra cổng trại, tóc đã bạc, dáng người gầy rộc.

Không còn ai đón. Vợ anh đã đưa con đi xa, bán nhà để trả nợ. Anh trở lại thị trấn nhỏ nơi ngày xưa từng bắt đầu buôn bán, nhưng mọi thứ đều đổi thay. Người ta nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ.

Chiều xuống, Lâm ngồi bên bến sông, nhìn những chuyến đò chậm chạp qua lại. Trong đầu anh vang lên câu nói của cha thuở nào: “Làm người, con có thđi chậm, nhưng đừng đi tắt. Con đường ngắn nhất không phải là con đường đúng, nếu không gắn với đạo đức và cống hiến cho đời”

Giờ thì anh mới hiểu. Nhưng hiểu thì đã muộn. Một chuyến đò rời bến, lướt đi trong sương chiều. Lâm nhìn theo, thấy bóng mình chòng chành giữa mặt nước như con đò ấy, từng đi quá nhanh, để rồi lạc mất bờ bên kia.

© Thu Hà - blogradio.vn

Đào Thị Hà Thu

tôi thích viết báo và truyện ngắn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một lần nhớ về Ngoại

Một lần nhớ về Ngoại

Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.

Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý

Cứ độc thân một cách tỏa sáng, rồi sẽ gặp được người như ý

Sống đúng thì mỗi giai đoạn đều sẽ trở thành một bản ngã tốt hơn của chính bạn. Trưởng thành không chỉ đơn giản là để thoát khỏi cảnh độc thân mà là khiến cho bản thân có thể trải nghiệm tất cả những việc gì có khả năng. Chỉ khi hiểu rằng cho dù hẹn hò, hay độc thân thì bạn vẫn sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp bạn mới có thể bắt đầu yêu thương ai đó. Tình yêu đôi khi là yêu bản thân nhiều đến mức lan toả đến người khác và họ sẽ bị thu hút bởi sự lạc quan này. Dù thế nào, cũng xin chúc bạn cứ độc thân một cách tỏa sáng và rồi đúng lúc gặp được người như ý.

9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm

9 thói quen nhỏ giúp bạn luôn chiếm "thế thượng phong" nơi công sở

Không cần phải là người giỏi nhất, chỉ cần là người "biết chuyện" nhất. Đôi khi, khoảng cách giữa một nhân viên mờ nhạt và một ngôi sao đang lên không nằm ở chỉ số IQ, mà nằm ở những tiểu tiết cực kỳ tinh tế này.

3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026

3 con giáp này hết khổ, 1 con giáp cẩn trọng kẻo nợ nần quấn thân khi bước sang năm Bính Ngọ 2026

Trong guồng quay của vận mệnh, có những người sẽ thấy bầu trời bỗng chốc sáng bừng sau cơn mưa, nhưng cũng có người cần chậm lại một nhịp để bảo vệ thành quả của mình. Hãy cùng xem "bản đồ tài lộc" năm tới gọi tên ai nhé!

Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc

Tình yêu đến hơi muộn nhưng cũng vừa kịp lúc

Không phải tình yêu nào cũng đẹp hết chỉ là hai người yêu nhau có kiên nhẫn và thật sự yêu nhau hay không để cùng nhau vượt qua khó khăn thử thách.

Hỏi cưới

Hỏi cưới

Em như lúa trổ đòng đòng, Thơm hương con gái, mát lòng người ta. Xuân về nắng rải hiên nhà, Em hong vạt áo, mặn mà nét duyên.

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

559 ngày đếm ngược khi lòng học cách buông

Sông Nại Hà còn trăm điều trắc trở, vậy mà Mạnh Bà vẫn đợi đời chờ bao năm, chỉ mong được gặp người trăm năm. Một khắc ngắn ngủi mà gieo cả bao đời. Vậy thì mình có đáng là chi? Bao năm tháng cũng không còn quan trọng, chỉ như gió thoảng qua. Người mình cần gặp có khi cũng đã gặp qua rồi, đợi ngày sau ta lại lần nữa lướt qua nhau.

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

Chúng tôi và thời đại của chúng ta

Cảm xúc của chúng tôi cũng bị công nghệ nắn chỉnh theo cách riêng của nó. Chỉ cần mất điện một chút là lòng đã bồn chồn; mất mạng một lát cũng thấy như cả thế giới bị tách khỏi mình; quên điện thoại ở đâu đó thì cả ngày bứt rứt như đánh rơi một phần linh hồn. Bất an ấy, thiếu thốn ấy, trống trải ấy – đôi khi mạnh mẽ hơn cả việc thiếu đi một người bạn đồng hành thực sự. Chúng tôi dường như quen với việc được bao bọc bởi tín hiệu, sóng mạng, thông báo… đến mức quên mất rằng sự kết nối thật sự giữa con người với con người phải đến từ trái tim, không phải từ những biểu tượng trên màn hình.

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?

Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.

back to top