Con đường ngắn nhất
2025-12-08 21:00
Tác giả:
Đào Thị Hà Thu
blogradio.vn - Chiều xuống, Lâm ngồi bên bến sông, nhìn những chuyến đò chậm chạp qua lại. Trong đầu anh vang lên câu nói của cha thuở nào: “Làm người, con có thể đi chậm, nhưng đừng đi tắt. Con đường ngắn nhất không phải là con đường đúng, nếu không gắn với đạo đức và cống hiến cho đời”. Giờ thì anh mới hiểu. Nhưng hiểu thì đã muộn. Một chuyến đò rời bến, lướt đi trong sương chiều. Lâm nhìn theo, thấy bóng mình chòng chành giữa mặt nước như con đò ấy, từng đi quá nhanh, để rồi lạc mất bờ bên kia.
***
Lâm sinh ra trong một gia đình bình thường ở một thị trấn miền núi nhỏ. Cha là thợ mộc, mẹ bán hàng ngoài chợ. Cuộc sống giản dị, không dư dả nhưng yên bình. Học hết cấp ba, Lâm quyết định không thi đại học.
“Học để làm gì, ra trường cũng thất nghiệp thôi,” anh buông một câu nhẹ tênh khiến cha mẹ chỉ biết nhìn nhau thở dài.
Thế là Lâm theo bạn bè ra chợ đầu mối buôn hàng điện tử, sau chuyển sang kinh doanh vật liệu xây dựng. Tính anh lanh lợi, khéo miệng, biết cách lấy lòng người nên việc làm ăn khá thuận lợi. Chỉ sau vài năm, Lâm đã có của ăn của để, mua được nhà, sắm được xe, được nhiều người khen “giỏi xoay xở”.
Nhưng càng thành công, Lâm càng thấy thiếu một thứ tấm bằng đại học.
Mỗi lần gặp lại bạn học cũ, nghe họ gọi nhau “kỹ sư”, “cử nhân”, anh lại thấy chột dạ. Một buổi tối, sau khi ngồi với mấy người bạn làm trong ngành xây dựng, Lâm quyết định đăng ký học đại học tại chức ở Trường Giao thông Vận tải.
“Bằng cấp giờ cũng chỉ là hình thức thôi, quan trọng là có cái giấy để hợp thức hóa,” anh nói nửa đùa nửa thật với vợ.
Những năm đi học, Lâm hiếm khi có mặt ở lớp. Anh bận… “giao lưu”.
Những buổi học trở thành dịp để anh kết bạn, uống rượu và mở rộng quan hệ. Trong các cuộc nhậu, Lâm nhanh chóng thân thiết với vài người trong ngành, có cả những mối quen đủ để giúp anh thuận lợi hơn sau này. Với anh, đó mới là “môn học quan trọng nhất”.
Ra trường, cầm tấm bằng tại chức trong tay, Lâm không phải lo chuyện việc làm như nhiều người khác. Nhờ những mối quan hệ đã khéo gây dựng, anh nhanh chóng được nhận vào một đơn vị quản lý xây dựng của tỉnh, công việc mà anh vẫn coi là “bước đệm” cho con đường tiến xa hơn.
Rồi chỉ sau vài năm, anh được bổ nhiệm làm giám đốc. Cả cơ quan bàn tán xôn xao: người phục, kẻ nghi. Nhưng Lâm chỉ cười:
“Ở đời, biết đường mà đi là tới thôi. Không cần giỏi, chỉ cần biết đúng người, đi đúng đường tắt là nhanh nhất.”
Ở cương vị mới, Lâm thay đổi hẳn. Từ chỗ vui vẻ, dễ gần, anh trở nên lạnh lùng, hách dịch. Trong các cuộc họp, anh thích ra vẻ bề trên, nói năng cộc lốc, thường xuyên mắng nhân viên trước đám đông.

Những người có chuyên môn thật sự, dám góp ý thì bị anh ghét bỏ, trù dập. Ai khéo nịnh, biết “đi cửa sau” thì được trọng dụng.
Dưới tay Lâm, không ít dự án bị đội vốn, chất lượng kém, nhưng anh vẫn “qua cửa” dễ dàng. Anh nắm rõ quy trình đấu thầu chỗ nào cần ký, chỗ nào cần “bôi trơn”.
Một phần trăm nhỏ trong mỗi công trình đủ để anh xây thêm nhà, mua xe mới, cho con học trường quốc tế. Với anh, đó là “thành quả xứng đáng”.
Thỉnh thoảng, cũng có người nhắc khéo: “Anh làm thế này không ổn đâu. Thanh tra mà vào thì rắc rối lắm.”
Lâm chỉ cười khẩy: “Thanh tra cũng là người. Mà đã là người thì ai chẳng có chỗ mềm.”
Nhưng lưới trời lồng lộng.
Năm ấy, tỉnh có kế hoạch kiểm tra hàng loạt dự án xây dựng. Khi đoàn thanh tra đến làm việc, Lâm vẫn tự tin. Anh nghĩ mình “đã lo đủ cả rồi”.
Nhưng không ngờ, một hồ sơ cũ bị khui lại gói thầu có dấu hiệu thông thầu, sai phạm nghiêm trọng trong đấu thầu và quyết toán. Càng điều tra, càng lộ ra nhiều sai phạm khác.
Những ngày sau đó, cơ quan rộ lên tin đồn. Người từng nịnh anh giờ tránh mặt. Điện thoại reo suốt toàn số lạ của điều tra viên, thanh tra, báo chí.
Lâm mất ngủ, nhưng vẫn cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh. “Không sao đâu, chuyện nhỏ thôi,” anh nói, nhưng bàn tay run rẩy khi ký vào biên bản làm việc.
Rồi ngày đó cũng đến quyết định khởi tố được đọc giữa phòng họp.
Lâm đứng lặng, không tin nổi. Cả đời anh chạy vạy, khôn ngoan, nghĩ rằng đã nắm được mọi ngóc ngách quyền lực, nào ngờ mọi thứ sụp đổ trong phút chốc.
Phiên tòa diễn ra không lâu. Căn cứ vào chứng cứ, lời khai và thiệt hại, tòa tuyên án Lâm năm năm tù giam.
Trong khán phòng, nhiều gương mặt quen xuất hiện đồng nghiệp cũ, người từng bị anh mắng chửi, cả những kỹ sư trẻ từng xin nghỉ vì không chịu nổi cách điều hành của anh.
Không ai nói gì, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt lặng lẽ. Người thương hại, người dửng dưng, người chỉ thở dài:
“Cái gì đến cũng phải đến. Nhân quả không chừa một ai.”
Những ngày trong trại giam dài lê thê.
Lâm có nhiều thời gian để nghĩ. Anh nhớ lại từng giai đoạn trong đời, từ một thanh niên tỉnh lẻ có ước mơ, đến một “ông giám đốc” oai vệ.
Mỗi nấc thang anh đi qua đều có bàn tay ai đó đỡ, nhưng cũng là mỗi lần anh đánh mất một phần lương tâm. Anh nghĩ đến những nhân viên từng bị anh trù dập, đến những công trình dở dang mà anh ký vội chỉ để hưởng hoa hồng.
Anh bỗng thấy lạnh. Hóa ra, con đường anh chọn con đường “ngắn nhất” để có quyền, có tiền lại là con đường nhanh nhất đưa anh xuống vực.
Ngày mãn hạn tù, Lâm bước ra cổng trại, tóc đã bạc, dáng người gầy rộc.
Không còn ai đón. Vợ anh đã đưa con đi xa, bán nhà để trả nợ. Anh trở lại thị trấn nhỏ nơi ngày xưa từng bắt đầu buôn bán, nhưng mọi thứ đều đổi thay. Người ta nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ.
Chiều xuống, Lâm ngồi bên bến sông, nhìn những chuyến đò chậm chạp qua lại. Trong đầu anh vang lên câu nói của cha thuở nào: “Làm người, con có thể đi chậm, nhưng đừng đi tắt. Con đường ngắn nhất không phải là con đường đúng, nếu không gắn với đạo đức và cống hiến cho đời”
Giờ thì anh mới hiểu. Nhưng hiểu thì đã muộn. Một chuyến đò rời bến, lướt đi trong sương chiều. Lâm nhìn theo, thấy bóng mình chòng chành giữa mặt nước như con đò ấy, từng đi quá nhanh, để rồi lạc mất bờ bên kia.
© Thu Hà - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.










