Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu ở lại

2025-10-05 19:15

Tác giả: Đào Thị Hà Thu


blogradio.vn - Đêm ấy, Tân ngồi bên bờ sông mãi đến sáng. Không khóc, chỉ thấy lòng mình hoang hoải. Anh từng tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ, tình yêu sẽ thắng mọi khoảng cách. Nhưng hóa ra, có những điều... không thể níu giữ chỉ bằng tình cảm.

***

Trời tháng bảy miền trung du oi ả đến lạ. Từng làn gió lùa nhẹ qua hàng tre trước ngõ cũng chẳng xua nổi cái nắng đổ lửa. Xóm Chằm vẫn yên bình như bao ngày, chỉ khác là sáng nay, nhà ông Bằng có tiếng khóc rấm rứt chẳng dứt. Người làng thì thầm: thằng Tân - con ông - sắp đi Nhật xuất khẩu lao động. Bỏ lại sau lưng là ruộng đồng khô cằn… và một người con gái tên Thủy.

Thủy ngồi tựa vào gốc cau trước sân, mắt hoe đỏ, lặng im. Mẹ cô đã ra đồng từ sớm, để mặc con gái lặng thinh như một khúc gỗ đá. Từ ngày biết Tân trúng tuyển đơn hàng đi Nhật ba năm, Thủy như biến thành một người khác. Ba năm - nghe tưởng ngắn, nhưng với cô, dài như một kiếp người.

Tình yêu của họ bắt đầu từ năm cuối cấp ba. Những buổi tan học chung con đường đất đỏ, hai người lặng lẽ đi bên nhau, dưới tán keo rì rào. Không hứa hẹn ồn ào, chẳng cần thề non hẹn biển. Chỉ là những cái nắm tay vội, lần trốn mẹ hái trộm ổi sau vườn, hay những ngày mưa dầm tát nước giúp nhau trên ruộng đồng.

Người làng hay đùa: "Hai đứa chúng mày bao giờ cưới?" Tân chỉ cười, rồi thì thầm với Thủy:

- Anh sang Nhật vài năm, tích chút vốn rồi về cưới em. Làm lại cái nhà, mở tiệm nhỏ… Mình không phải khổ như bố mẹ nữa.

Thủy không trả lời, chỉ dựa đầu vào vai anh. Cô hiểu, giấc mơ của một thằng con trai quê nghèo luôn gắn liền với một nơi thật xa, nơi người ta có thể "đổi đời".

Hôm tiễn Tân đi, cả xóm ra đứng chật sân. Mẹ Tân khóc ngất, bố anh thì lặng lẽ gói ghém từng bộ quần áo. Còn Thủy, trốn sau bụi chuối, tay nắm chặt chiếc khăn tay cũ kỹ - món quà nhỏ Tân tặng từ mùa hè năm ngoái.

- Thủy ơi… Em không ra tiễn anh sao?

Giọng Tân khẽ, nhưng vang lên như tiếng gió quật vào tim cô. Cuối cùng, Thủy cũng bước ra. Cô nhìn anh, lần cuối. Vẫn là anh, vẫn đôi mắt cương nghị, nụ cười hiền lành, nhưng sau đó… là cả một quãng xa cách mịt mùng.

- Em chờ anh nhé! – Tân nói. Một lời hứa nhẹ tênh nhưng nặng tựa cả bầu trời.

Thủy không khóc, chỉ khẽ gật đầu. Cô sợ nếu bật khóc, mình sẽ chạy đến ôm anh, sẽ níu anh ở lại. Nhưng không thể. Ở làng quê này, yêu thôi là chưa đủ. Người ta cần tiền để cưới vợ, xây nhà, nuôi con. Cô hiểu điều đó hơn ai hết.

Nhật Bản - với Tân là một thế giới khác. Anh làm ở xưởng chế biến thực phẩm, tỉnh Gunma. Mỗi ngày bắt đầu lúc 4 giờ sáng, kết thúc sau 12 tiếng đứng liền. Những đồng tiền đầu tiên anh gửi về quê, nhắn mẹ giữ giùm, còn trích một ít cho Thủy đi học nghề tóc.

Mỗi cuối tuần, Tân gọi điện về. Thủy vẫn cười, vẫn kể đủ chuyện làng quê: chuyện con chó mới đẻ, chuyện bà Tư đầu xóm đi chùa về đòi bán cả xe máy... Nhưng anh cảm thấy, có gì đó dần thay đổi. Không phải từ lời nói, mà từ sự im lặng giữa những cuộc gọi.

Rồi một ngày, Thủy nhắn:

“Anh đừng gọi nữa, em mệt. Mọi chuyện để sau nhé.”

Mười tin nhắn sau đó không được hồi đáp. Tân vào Facebook - thấy Thủy đăng ảnh với một chàng trai lạ. Là Tuấn, con trai bác phó chủ tịch xã. Mẹ Tân sau đó nhắn:

“Con ạ, Thủy giờ được thằng Tuấn để ý, nhà nó khá. Ở quê, con gái không lấy chồng sớm… thiệt thòi lắm.”

Đêm ấy, Tân ngồi bên bờ sông mãi đến sáng. Không khóc, chỉ thấy lòng mình hoang hoải. Anh từng tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ, tình yêu sẽ thắng mọi khoảng cách. Nhưng hóa ra, có những điều... không thể níu giữ chỉ bằng tình cảm.

Hai năm sau, công ty phá sản, Tân về nước sớm hơn dự định. Xóm Chằm thay da đổi thịt, đường làng được đổ bê tông, nhà mái ngói đỏ san sát. Nhưng có một điều không đổi: Thủy không còn là của anh.

Cô đã lấy chồng. Không phải Tuấn, mà là một người làm trong khu công nghiệp. Nghe đâu cưới vội vì có bầu. Hôm Tân về, cũng là đám giỗ đầu của bố cô. Anh đứng ngoài cổng, lặng lẽ nhìn vào qua tấm rèm, thấy thấp thoáng bóng dáng quen thuộc. Vẫn là Thủy, nhưng giờ là một người vợ, một người mẹ.

Chiều hôm ấy, Thủy ra giếng làng rửa rau. Tân tình cờ gặp, tay cầm chai nước. Cả hai khựng lại, nhìn nhau, nhưng chẳng biết nói gì.

- Em khỏe không? – Tân cất giọng.

- Cũng tàm tạm. Còn anh?

- Vẫn thế. Giờ chắc ở lại làm ruộng thôi.

Một thoáng im lặng. Rồi Thủy khẽ nói:

- Hồi ấy, em chờ anh gần một năm. Nhưng rồi bố mất, mẹ bệnh, em không biết bấu víu vào ai. Em lấy chồng không vì yêu… chỉ vì thấy mình mỏi mệt quá rồi.

Tân cúi đầu. Anh không trách. Cô gái năm xưa giờ đã là người phụ nữ của gia đình. Còn anh – vẫn là kẻ mộng mơ ôm khư khư tình yêu cũ.

Một năm sau, Tân mở tiệm sửa xe cạnh chợ xã. Sống cùng mẹ, viết vài bài blog kể chuyện đời, chuyện đi Nhật. Có cô gái hay đến vá xe, giọng nói trong như nước suối đầu nguồn. Cô cười giòn, hỏi han ân cần.

Tân mỉm cười lại. Không hứa hẹn. Không vội vàng. Bởi anh hiểu, tình yêu – nếu còn duyên – sẽ đến vào lúc đúng người, đúng thời điểm.

Còn Thủy – người anh từng yêu bằng cả tuổi thanh xuân – thì tình yêu đó… đã ở lại cùng năm tháng cũ. Ở lại với những chiều học về dắt xe qua con đường đất đỏ, dưới hàng keo xanh rì rào tiếng gió.

© Đào Thị Hà Thu  - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Lời Tỏ Tình Dài Nhất Thế Gian | Blog Radio

 
 
 
 

Đào Thị Hà Thu

tôi thích viết báo và truyện ngắn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Yêu một người, là biết mình phải để họ đi

Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.

Lưng chừng mùa nắng cũ

Lưng chừng mùa nắng cũ

“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.

back to top