Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu ở lại

2025-10-05 19:15

Tác giả: Đào Thị Hà Thu


blogradio.vn - Đêm ấy, Tân ngồi bên bờ sông mãi đến sáng. Không khóc, chỉ thấy lòng mình hoang hoải. Anh từng tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ, tình yêu sẽ thắng mọi khoảng cách. Nhưng hóa ra, có những điều... không thể níu giữ chỉ bằng tình cảm.

***

Trời tháng bảy miền trung du oi ả đến lạ. Từng làn gió lùa nhẹ qua hàng tre trước ngõ cũng chẳng xua nổi cái nắng đổ lửa. Xóm Chằm vẫn yên bình như bao ngày, chỉ khác là sáng nay, nhà ông Bằng có tiếng khóc rấm rứt chẳng dứt. Người làng thì thầm: thằng Tân - con ông - sắp đi Nhật xuất khẩu lao động. Bỏ lại sau lưng là ruộng đồng khô cằn… và một người con gái tên Thủy.

Thủy ngồi tựa vào gốc cau trước sân, mắt hoe đỏ, lặng im. Mẹ cô đã ra đồng từ sớm, để mặc con gái lặng thinh như một khúc gỗ đá. Từ ngày biết Tân trúng tuyển đơn hàng đi Nhật ba năm, Thủy như biến thành một người khác. Ba năm - nghe tưởng ngắn, nhưng với cô, dài như một kiếp người.

Tình yêu của họ bắt đầu từ năm cuối cấp ba. Những buổi tan học chung con đường đất đỏ, hai người lặng lẽ đi bên nhau, dưới tán keo rì rào. Không hứa hẹn ồn ào, chẳng cần thề non hẹn biển. Chỉ là những cái nắm tay vội, lần trốn mẹ hái trộm ổi sau vườn, hay những ngày mưa dầm tát nước giúp nhau trên ruộng đồng.

Người làng hay đùa: "Hai đứa chúng mày bao giờ cưới?" Tân chỉ cười, rồi thì thầm với Thủy:

- Anh sang Nhật vài năm, tích chút vốn rồi về cưới em. Làm lại cái nhà, mở tiệm nhỏ… Mình không phải khổ như bố mẹ nữa.

Thủy không trả lời, chỉ dựa đầu vào vai anh. Cô hiểu, giấc mơ của một thằng con trai quê nghèo luôn gắn liền với một nơi thật xa, nơi người ta có thể "đổi đời".

Hôm tiễn Tân đi, cả xóm ra đứng chật sân. Mẹ Tân khóc ngất, bố anh thì lặng lẽ gói ghém từng bộ quần áo. Còn Thủy, trốn sau bụi chuối, tay nắm chặt chiếc khăn tay cũ kỹ - món quà nhỏ Tân tặng từ mùa hè năm ngoái.

- Thủy ơi… Em không ra tiễn anh sao?

Giọng Tân khẽ, nhưng vang lên như tiếng gió quật vào tim cô. Cuối cùng, Thủy cũng bước ra. Cô nhìn anh, lần cuối. Vẫn là anh, vẫn đôi mắt cương nghị, nụ cười hiền lành, nhưng sau đó… là cả một quãng xa cách mịt mùng.

- Em chờ anh nhé! – Tân nói. Một lời hứa nhẹ tênh nhưng nặng tựa cả bầu trời.

Thủy không khóc, chỉ khẽ gật đầu. Cô sợ nếu bật khóc, mình sẽ chạy đến ôm anh, sẽ níu anh ở lại. Nhưng không thể. Ở làng quê này, yêu thôi là chưa đủ. Người ta cần tiền để cưới vợ, xây nhà, nuôi con. Cô hiểu điều đó hơn ai hết.

Nhật Bản - với Tân là một thế giới khác. Anh làm ở xưởng chế biến thực phẩm, tỉnh Gunma. Mỗi ngày bắt đầu lúc 4 giờ sáng, kết thúc sau 12 tiếng đứng liền. Những đồng tiền đầu tiên anh gửi về quê, nhắn mẹ giữ giùm, còn trích một ít cho Thủy đi học nghề tóc.

Mỗi cuối tuần, Tân gọi điện về. Thủy vẫn cười, vẫn kể đủ chuyện làng quê: chuyện con chó mới đẻ, chuyện bà Tư đầu xóm đi chùa về đòi bán cả xe máy... Nhưng anh cảm thấy, có gì đó dần thay đổi. Không phải từ lời nói, mà từ sự im lặng giữa những cuộc gọi.

Rồi một ngày, Thủy nhắn:

“Anh đừng gọi nữa, em mệt. Mọi chuyện để sau nhé.”

Mười tin nhắn sau đó không được hồi đáp. Tân vào Facebook - thấy Thủy đăng ảnh với một chàng trai lạ. Là Tuấn, con trai bác phó chủ tịch xã. Mẹ Tân sau đó nhắn:

“Con ạ, Thủy giờ được thằng Tuấn để ý, nhà nó khá. Ở quê, con gái không lấy chồng sớm… thiệt thòi lắm.”

Đêm ấy, Tân ngồi bên bờ sông mãi đến sáng. Không khóc, chỉ thấy lòng mình hoang hoải. Anh từng tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ, tình yêu sẽ thắng mọi khoảng cách. Nhưng hóa ra, có những điều... không thể níu giữ chỉ bằng tình cảm.

Hai năm sau, công ty phá sản, Tân về nước sớm hơn dự định. Xóm Chằm thay da đổi thịt, đường làng được đổ bê tông, nhà mái ngói đỏ san sát. Nhưng có một điều không đổi: Thủy không còn là của anh.

Cô đã lấy chồng. Không phải Tuấn, mà là một người làm trong khu công nghiệp. Nghe đâu cưới vội vì có bầu. Hôm Tân về, cũng là đám giỗ đầu của bố cô. Anh đứng ngoài cổng, lặng lẽ nhìn vào qua tấm rèm, thấy thấp thoáng bóng dáng quen thuộc. Vẫn là Thủy, nhưng giờ là một người vợ, một người mẹ.

Chiều hôm ấy, Thủy ra giếng làng rửa rau. Tân tình cờ gặp, tay cầm chai nước. Cả hai khựng lại, nhìn nhau, nhưng chẳng biết nói gì.

- Em khỏe không? – Tân cất giọng.

- Cũng tàm tạm. Còn anh?

- Vẫn thế. Giờ chắc ở lại làm ruộng thôi.

Một thoáng im lặng. Rồi Thủy khẽ nói:

- Hồi ấy, em chờ anh gần một năm. Nhưng rồi bố mất, mẹ bệnh, em không biết bấu víu vào ai. Em lấy chồng không vì yêu… chỉ vì thấy mình mỏi mệt quá rồi.

Tân cúi đầu. Anh không trách. Cô gái năm xưa giờ đã là người phụ nữ của gia đình. Còn anh – vẫn là kẻ mộng mơ ôm khư khư tình yêu cũ.

Một năm sau, Tân mở tiệm sửa xe cạnh chợ xã. Sống cùng mẹ, viết vài bài blog kể chuyện đời, chuyện đi Nhật. Có cô gái hay đến vá xe, giọng nói trong như nước suối đầu nguồn. Cô cười giòn, hỏi han ân cần.

Tân mỉm cười lại. Không hứa hẹn. Không vội vàng. Bởi anh hiểu, tình yêu – nếu còn duyên – sẽ đến vào lúc đúng người, đúng thời điểm.

Còn Thủy – người anh từng yêu bằng cả tuổi thanh xuân – thì tình yêu đó… đã ở lại cùng năm tháng cũ. Ở lại với những chiều học về dắt xe qua con đường đất đỏ, dưới hàng keo xanh rì rào tiếng gió.

© Đào Thị Hà Thu  - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Lời Tỏ Tình Dài Nhất Thế Gian | Blog Radio

 
 
 
 

Đào Thị Hà Thu

tôi thích viết báo và truyện ngắn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top