Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta sau này chỉ dành một góc để nhớ về nhau

2021-12-27 01:35

Tác giả: MINH DAO


blogradio.vn - Giờ đây khi bị cách biệt bởi không gian, mạng xã hội phát triển, chúng tôi vẫn nắm bắt được cuộc sống của nhau và chỉ dừng lại ở đó. Mỗi người đã có cuộc sống của riêng mình, chúng tôi chỉ dành một góc trong trái tim để nhớ về nhau, vào những ngày rằm tháng bảy, sẽ có người nhắn tin cho tôi rằng “Trăng hôm nay thật đẹp, chúc mừng sinh nhật cô gái của hôm nay".

***

Chúng ta có nhau trong thời khắc tươi đẹp nhất của tuổi thanh xuân, gặp nhau do duyên số. Chúng ta có nhau trong thời khắc tươi đẹp nhất của tuổi thanh xuân, gặp nhau do duyên số, ở bên nhau cần duyên nợ. Có lẽ duyên đã tới nhưng còn thiếu nợ, tình cảm ngày đó chỉ còn hồi ức đẹp của thời gian, của tuổi trẻ, của anh và tôi .

Tôi có một cái tên khá con trai là Nguyễn Hải Minh, cấp hai cấp ba vì cái tên này mỗi mùa tập quân sự tôi thường được vào nhóm “hậu cần” đảm nhiệm việc bê sung đạn cho các bóng hồng trong lớp, tên gắn với vận, ngày nhập học đại học có lẽ là kỉ niệm khó quên, mở ra bốn năm Đại học đầy rực rỡ.

Có giấy báo trúng tuyển xong thì chị tôi lấy chồng nên tôi chỉ làm thủ tục đăng ký nhập học và xin vào ký túc xá rồi lại bắt  xe ngược về quê. Tuần sinh hoạt chào mừng tân sinh viên năm nhất tôi không tham gia được buổi nào, gần sát ngày nhập học tức một ngày trước khi kỳ học bắt đầu tôi mới khệ nệ vác đống đồ từ quê lên, bạn có thể tưởng tượng một cô gái ôm ba cái vali to đùng từ tầng một lên tầng bảy là cảm giác gì rồi đấy. 

Tôi bắt chuyến tàu đêm ra Hà Nội nên gần năm giờ sáng tôi đã có mặt ở trường, kí túc xá đã mở cửa nhưng chỉ có lác đác vài ba sinh viên đi tập thể dục buổi sáng,còn lại tất cả còn đang say giấc nồng. Khu ký túc xá tôi ở là khu nhà sinh viên mới xây được ưu ái cho sinh viên năm nhất ở, tiện nghi bậc nhất của nhất của các trường đại học khu vực phía bắc năm đó, tất nhiên không thể so với kí túc xá của các trường dân lập hay các khu liên kết với nước ngoài. Mỗi phòng chỉ có bốn người, vệ sinh khép kín, tôi là dân tỉnh xa điểm số thi thuộc top đầu nên được ưu tiên ở. 

san_-_bong

Tôi mất ba mươi phút đồng hồ để bê ba cái vali lên tầng bảy, vừa bê vừa oán trách quản lý nghĩ gì mà lại xếp một lũ con gái ở tận tầng bảy, thang máy thì không có, ngày nào cũng leo chục lượt bảy tầng này có mà to chân. Lên đến cầu thang giữa tầng sáu với tầng bảy tôi đã gặp một anh sinh viên đi tập thể dục, người ta nhìn tôi như sinh vật lạ, tôi cũng nhìn người ta như quái vật, mới năm giờ sáng đã xuất hiện ở kí túc xá nữ không phải ăn trộm thì cũng là biến thái. 

Thật sự quản lý ký túc xá ở đây rất nghiêm, có lẽ đây là khu ký túc xá mới nên không có đồ đạc nào ở hành lang để tôi nhận ra sự nhầm lẫn tai hại của mình. Tôi vẫn tự tin khệ nệ bê một đống đồ của tôi để trước cửa phòng còn tự nhủ với mình rằng ta là người lịch sự đợi tầm hơn sáu giờ mới gõ cửa phòng. Quả thật sau ba hồi gõ cửa dài với một tiếng vọng ai đó, cửa phòng bật mở nhanh như một cơn gió. 

Trong sự nóng nực hết mức của một ngày hè, ở tầng cao nhất của tòa nhà chào đón tôi là hình ảnh không thể mát hơn, Anh mở cửa cho tôi tay còn cầm nguyên khăn mặt và tôi thề cái khăn mặt là thứ nhiều vải nhất trên người của Anh lúc đó. Các phòng bên cạnh cũng có lác đác người ra khỏi phòng, họ chứng kiến toàn bộ màn “chào hỏi” của chúng tôi khi ấy và tôi bất đắc dĩ trở thành hiện tượng của khu ký túc xá nam năm đó. 

Chúng tôi quen nhau trong một tình huống hài hước như thế, cô gái có cái tên rất con trai được xếp vào ở với ba thanh niên trên cô một khóa. Và tất nhiên tôi không thể ở đó, sau một hồi bối rối, muôn vàn sự xấu hổ với những tràng cười như nắc nẻ,tôi đi gặp cô quản lý kí túc và được xếp vào một phòng ở tầng ba. Hỏi ra mới biết do tôi nhập học khá sớm nên trường ưu tiên xếp vào các phòng thiếu người, do phòng đó có một anh mới ra trường, cô nhìn tên mới xếp tôi vào phòng đó.

xoa_-dau

Tôi trở thành “cô bạn cùng phòng” trong mắt đám con trai của nhà E. Ba anh bạn của tôi cũng có biệt danh Đen, Vàng, Nâu theo màu của chiếc vali họ xách giúp tôi xuống tầng. Sau này chúng tôi vẫn cười rất nhiều về cái biệt danh ấy. Đen là hội trưởng hội sinh viên ngày đó, sự máu lửa trong tính cách của anh ấy rất cuốn hút người đối diện và cũng làm lu mờ người bên cạnh. Anh là người chủ động làm quen đầu tiên, sau này anh cũng là người tôi kính phục nhất trong môi trường Đại học. Khi chúng tôi còn mới bước ra từ sách vở thì anh đã có hoài bão, có ước mơ xác định được con đường anh muốn đi, anh làm nhiều, đi nhiều, trải nghiệm nhiều. Đen có vốn hiểu biết rộng lớn, tôi thích nghe anh kể chuyện, mỗi một hành trình anh đi là một câu chuyện mà tôi nghĩ nếu viết thành sách thì anh là một cuốn sách dày, rất dày. 

Nâu là người đẹp trai nhất nhóm, đằng sau vẻ đẹp trai pha  chút trẻ con là một tính cách có phần bất cần đời, thi thoảng anh trai anh vẫn kể chiến tích bỏ nhà đi bụi thời cấp ba của Nâu, đạp xe từ Diễn Châu về Hà Tĩnh nhà ông bà ngoại, quãng đường nghe đâu gần một trăm cây số. 

Vàng là người hiền nhất, anh không thích biệt danh này , nghe giống chú chó của lão Hạc, anh không cho ai gọi anh bằng cái tên đó, anh biết chơi ghita, là con nhà nòi bố mẹ đều làm họa sĩ. 

Chúng tôi thành lập nhóm bốn người, chúng tôi cùng khoa, cùng làm tình nguyện, chúng tôi cùng làm thêm trong một quán cà phê, cùng thích chơi một game online, có quá nhiều điểm chung khiến chúng tôi trở thành một đội không thể tách rời.  Chúng tôi đồng hành cùng nhau qua những mùa hè tình nguyện, những bữa cơm nấu trộm trong khu kí túc hay những chuyến du lịch bụi trên con xe cà tàng. Sinh viên nghèo trong túi chỉ vài trăm nghìn chỉ có vé tháng xe bus là miễn phí, chúng tôi đã khám phá mọi ngóc ngách của Hà Nội theo cách ấy.

hoc_-_tro_5

Tình cảm giữa chúng tôi cứ thế nảy nở qua năm tháng. Tôi sinh ra vào mùa hè, tôi đón sinh nhật năm nhất trong khu tình nguyện tại làng trẻ em SOS ở ven đô. Chúng tôi tổ chức một buổi sinh nhật chung cho tất cả trẻ em sinh tháng tám trong làng, trên thảm có trước nhà sinh hoạt chung chúng tôi thuê một tấm bạt lớn, một chiếc bánh gato thổi chung, cứ mỗi một người sinh nhật bước lên chúng tôi thay một cây nến mới theo tuổi và hát bài hát mừng sinh nhật.

Tối đó chúng tôi đã hát không biết bao nhiêu lần, chiếc mũ sinh nhật được thay phiên nhau đội chung, chiếc bánh gato nhỏ chúng tôi phải chia thành các miếng thật bé để chia đều cho trẻ con trong làng. 

Sinh nhật cứ ngỡ trôi qua bình dị như thế, trong thời khắc chuông đồng hồ 12 giờ, anh gọi tôi ra ngoài trời, mọi người đã ngủ. Tôi sinh ra vào  tháng 8 dương lịch và cứ sau mười chín năm ngày sinh nhật âm lại trùng với ngày sinh nhật dương, ngày sinh là ngày rằm tháng 7, anh trăng sáng cả một vùng, Anh xách ghita lên và hát mừng sinh nhật tôi một lần nữa. Đó là sinh nhật tuổi 19 đẹp nhất mà tôi từng có. 

Giữa tình bạn và tình yêu, anh chọn tình bạn, còn tôi tôi không chọn gì cả và chúng tôi xa nhau. Tình cảm vốn dĩ phức tạp, không thể nói ai xứng với ai, ai hơn ai, đó là sự cảm mến từ sâu trong trái tim, bạn không thể giải thích tại sao lại thế bạn chỉ có thể biết rằng chỉ có thể là người đó và không thể là một ai khác ngoài kia. 

Gác lại hai mùa hè tình nguyện, sinh viên năm ba dần rút khỏi đội nhường chỗ cho người trẻ, chúng tôi lại phấn đấu cho sự nghiệp học hành, thời gian gặp nhau chỉ gói gọn trong nhưng bữa cơm trưa ở căng tin trường học. Tôi mạnh dạn tỏ tình trong một buổi chiều tự học trong khu giảng đường.

Anh không nghĩ tôi thích anh vì nghĩ rằng tôi thân với Nâu hơn, tôi với Nâu là cạ game trên mạng, trong tình cảm Nâu có phần rõ ràng, yêu là yêu thích là thích, đã thích ai luôn thể hiện ra ngoài, tôi vẫn nhớ hình ảnh anh khi đó mặt đỏ hơn ráng chiều nói một tiếng ừ rồi quay mặt vào tường cười tủm tỉm.

23

Chúng tôi vẫn bên nhau từ đấy. Chúng tôi vẫn là nhóm bốn người, vẫn chiếm cứ một cái bàn vuông trong góc của căng tin, có khác là giờ tôi và anh đăng ký học trùng nhau, sáng anh đợi tôi đi học, giữa những tiết trống chúng tôi ngồi trong phòng học trống hay buổi tối chúng tôi cùng đi bộ trong sân trường, anh kiên nhẫn đi cùng tôi mua những món đồ trang trí nhỏ mà con gái hay thích, tôi cùng anh đi mặc cả quần áo ở chợ sinh viên. 

Tình yêu của chúng tôi chưa bao giờ công khai cả, và rồi Nâu tỏ tình với tôi trong dịp sinh nhật cuối cùng trước khi tôi ra trường, anh cũng ở đó nhưng anh yên lặng, tôi từ chối tình cảm của Nâu nhưng giữa anh và tôi hình thành một khoảng cách, một nốt trầm kéo dài mãi, tôi nghĩ thế. 

Tốt nghiệp đánh đấu sự chia ly của tình bạn, sau một đêm chúng tôi phải trở thành người lớn, bắt đầu bon chen vào dòng đời tấp nập. Anh và tôi chưa bao giờ chính thức nói câu chia tay, tôi cũng không cảm thấy giận dữ hay tủi thân, có lẽ tính cách tôi là thế, trong suy nghĩ của tôi mọi thứ là duyên phận, tôi cần phải bình thản mà đón nhận. 

Giờ đây khi bị cách biệt bởi không gian, mạng xã hội phát triển, chúng tôi vẫn nắm bắt được cuộc sống của nhau và chỉ dừng lại ở đó. Mỗi người đã có cuộc sống của riêng mình, chúng tôi chỉ dành một góc trong trái tim để nhớ về nhau, vào những ngày rằm tháng bảy, sẽ có người nhắn tin cho tôi rằng “Trăng hôm nay thật đẹp, chúc mừng sinh nhật cô gái của hôm nay".

© MINH DAO - blogradio.vn

Xem thêm: Cho em thêm niềm tin để chờ đợi được không anh | Radio Tình Yêu

 

MINH DAO

Khi tôi nghĩ là tôi có thế, nghĩa là tôi có thể

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

back to top