Cha và con
2025-10-28 10:50
Tác giả:
Bà tám siêu cấp
blogradio.vn - Con còn nhớ mỗi khi tới ngày lãnh lương là ba đều mua thật nhiều kem vị bạc hà và socola để vào ngăn đá tủ lạnh cho con. Bởi ba biết rằng khi đi học về con sẽ mở cái tủ lạnh đầu tiên. Và khi con bị điểm thấp, người đầu tiên con tìm là ba và ôm ba để ba an ủi con. Nhưng giờ thì chẳng con nữa rồi. Dẫu con có mệt mỏi hay buồn thì chỉ còn mẹ mà thôi.
***
Cũng gần mười năm rồi kể từ khi ba rời bỏ con và mẹ. Con vẫn không sao quên được cái ngày mà tận mắt chứng kiến ba mất. Cái hình ảnh ấy luôn trong đầu con bao năm qua ba à. Chưa bao giờ con cảm thấy con bất lực chẳng thể làm được gì cả. Vậy mà con chỉ đứng đó khóc và nhìn người ba đầy máu. Ngày đưa tiễn ba đi, con chẳng thể nói được.

Dù mẹ luôn trấn an con là ba mất không phải vì con. Nhưng ba ơi, thật ra nếu lúc ấy con không giận dỗi và chạy ra đường thì mọi chuyện đâu xảy ra được. Chỉ vì lời bạn bè trêu chọc về đôi chân không lành lặn của ba mà con lỡ đánh nhau với bạn. Rồi cô chủ nhiệm mời ba lên trường gặp mặt. Thế là, sau khi về nhà con và ba đã cãi nhau kịch liệt nên ba không kìm chế được đánh con một cái tát. Từ nhỏ tới giờ, ba chưa từng đánh con dù là bất cứ chuyện gì con gây đi nữa. Con đâu ngờ khi con vừa rời khỏi nhà thì con không quan sát kĩ nên không nhìn thấy xe tải chạy tới. Vậy nên, ba lao tức đẩy con ra. Do tài xế đang chạy nhanh không kịp thắng nên tông phải ba.
Con luôn tự trách bản thân con và hối hận rất nhiều. Giờ con biết dù cho con có sửa chữa sai lầm nhưng ba vẫn không thể quay lại được nữa. Chính con đã không biết trân trọng những giây phút quý giá có ba bên cạnh. Chỉ vì bị bạn bè trêu chọc mà con đã không ba nữa rồi. Thật ra, từ nhỏ khi ba sinh ra tới lúc 6 tháng tuổi thì ba không may bị sốt bại liệt, nhưng bà nội không biết nên không đưa đi điều trị kịp thời. Bởi vậy đôi chân của ba bị tật, nên người ta thường gọi ba là thằng què. Vậy mà, con lại ngu ngốc và cảm thấy mặc cảm về ba. Nhưng con biết ba làm rất nhiều chuyện vì con và mẹ. Ngay cả, ba luôn dành đồ ăn ngon cho con và mẹ. Còn bản thân ba chưa từng mua gì ngon cho ba ăn và có bộ đồ mới gì hết. Ba luôn cố gắng kiếm thật nhiều tiền để lo cho mẹ và con có cuộc sống tốt hơn. Con còn nhớ mỗi khi tới ngày lãnh lương là ba đều mua thật nhiều kem vị bạc hà và socola để vào ngăn đá tủ lạnh cho con. Bởi ba biết rằng khi đi học về con sẽ mở cái tủ lạnh đầu tiên. Và khi con bị điểm thấp, người đầu tiên con tìm là ba và ôm ba để ba an ủi con. Nhưng giờ thì chẳng con nữa rồi. Dẫu con có mệt mỏi hay buồn thì chỉ còn mẹ mà thôi.
Con từng nghĩ liệu rằng ba ở nơi xa ấy có tha lỗi cho con chưa và sống có tốt không? Còn con chẳng hề ổn tí nào cả ba ơi. Bởi cuộc sống này không đơn giản như con đã nghĩ. Con quyết định rời Sài Gòn hoa lệ để quay về quê với mẹ. Bởi biết giờ là lúc mẹ cần con nhất. Con không muốn phải lại mất đi người thân yêu nhất nữa. Thế nên, ba hãy yên tâm, vì giờ có con sẽ thay ba lo cho mẹ.
© Bà tám siêu cấp - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cảm Ơn Hạnh Phúc, Vụn Vỡ Của Ngày Hôm Qua | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

















