Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cậu bạn tôi

2022-04-14 01:20

Tác giả: khuê nguyễn


blogradio.vn - Tôi mơ ước rất nhiều thứ, một số điều nói ra mẹ tôi bảo viển vông. Đó là mong ước cho tôi, cho gia đình thân yêu của tôi, cho những người mà tôi quý mến. Riêng Nhân, tôi rất mong được thấy điều kì diệu xuất hiện, giống một bộ phim hoạt hình về một cô bé tật nguyền nhờ bạn mà biết đi (ở Thuỵ Sĩ thì phải). Đó là một bộ phim rất cảm động mà chúng tôi đã cùng xem và cùng nhau yên lặng rất lâu, rất lâu. Trong những phút yên lặng ấy, Nhân nghĩ gì nhỉ? Tôi băn khoăn mãi mà không thể trả lời.

***

Như tất cả những đứa trẻ ở khắp nơi trên thế giới vẫn thường tìm bạn cùng trang lứa để chơi, tôi và Nhân là bạn. Nhân bị tật ở chân, nó không đi được mặc dù cơ thể cân đối và khuôn mặt linh lợi. Tôi vẫn thường chơi với Nhân những buổi sáng nắng, những buổi chiều mưa, những tối trăng sáng, khi bố mẹ chúng tôi đi vắng hoặc khi họ bắc chõng hóng mát và trò chuyện ngoài sân.

Có lẽ lúc tôi và Nhân cùng cười khanh khách mỗi khi người lớn "ú oà..." thì chúng tôi không khác nhau là mấy. Bố mẹ tôi thường bế con sang chơi nhà nhau, chúng tôi lê la khắp xó xỉnh hai nhà. Rồi tôi biết đi, biết chạy, còn Nhân thì vẫn ngồi, vẫn phải lê la. Nhân không biết đi nhưng cái đầu của nó thì đi nhanh hơn tôi. Nó hay khóc, buồn tủi vì tật của mình. Vì thế mẹ thường bảo tôi thỉnh thoảng sang chơi nhà Nhân cho cô chú và bạn đỡ buồn.

Nhưng mẹ không dặn thì tôi vẫn sang Nhân. Muốn bù đắp cho thiệt thòi của con, với những cố gắng có thể, bố mẹ Nhân mua một cái đầu kĩ thuật số rẻ tiền của Tàu cho con xem thoải mái những chương trình trên tivi. Tôi rất thích kênh 26 - hoạt hình cả ngày trên cái ti vi ấy.

Hầu như ngày nào tôi và Nhân cũng thầm thì còn bởi lẽ Nhân là một tay cừ. Chơi bi ư? Không kém ai đâu nhé. Tay bắn bi của Nhân rất khéo, xa và mạnh, có khi vỡ bi của tôi. Chơi ở chỗ khác tôi thường được đếm xem mình lời bao nhiêu nhưng về chơi với Nhân thì không bao giờ tôi thắng. Thắng được của tôi bao nhiêu Nhân dồn lại đưa cả cho tôi vào lúc đầu hè mỗi năm vì đấy là mùa lê la bi đáo ăn quan mà không sợ rét, và nhất là không sợ bố mẹ mắng vì bẩn quần áo.

ban_-toi_3

Tình bạn của bố mẹ tôi và bố mẹ Nhân cũng giúp chúng tôi dễ gần nhau. Sống trong một khu tập thể công nhân không phải là không phức tạp. Dân quê tứ xứ lên đây thì bán anh em xa mua láng giềng gần, có từng nhóm nhà và tự nhiên hình thành từng nhóm trẻ chơi. Buồn nhất là khi một đứa sảy chân sảy tay mà ngã dập mũi, xước da,... Một lần anh Kiên đùa quá khiến Tân ngã bươu trán, bố mẹ Tân không nói gì nhưng cứ ngấm nguýt khiến anh Kiên bị đánh một trận ra trò. Nói thế thôi chứ bố mẹ không hoàn toàn điều chỉnh được chúng tôi. Mỗi khi đá bóng, hơn chục đứa tôi vô tư xưng tụng nhau như những người tài giỏi nhất: Có anh Kiên giỏi bắt gôn ư? Là Van đờ Kiên đấy. Tiền đạo giỏi chứ gì? Ronal Quân chứ còn ai nữa.

Chơi với nhau vui thế nên vào năm học, cái năm tôi vào lớp 1, Nhân cứ ngơ ngẩn. Chuẩn bị khai giảng, chúng tôi phải đi học hè làm quen với chữ cái. Hai tuần ấy Nhân cứ trông ra ngóng vào, còn tôi với bạn cũ và bao nhiêu bạn mới không hề nghĩ ngợi gì, vui vẻ đến trường rồi hồn nhiên kể cho Nhân nghe những chuyện hấp dẫn ở đó. 

Những chuyện tôi kể không biết khiến Nhân nghĩ gì, chỉ biết là bố mẹ Nhân buồn lắm. Điều này đâu phải tự tôi biết, là bố mẹ tôi nói với nhau lúc ăn cơm tôi nghe được thôi. Tôi vô tư phấn khởi chuẩn bị cho ngày đầu đi học. Lúc ấy tôi chỉ thấy nhà trường hấp dẫn vì có cái sân rộng và có nhiều bạn, sẽ tha hồ mà chơi nhiều trò, thích thú phải biết.

Rồi cả khu xôn xao vì tin Nhân sẽ đi học. Ở một tỉnh miền núi, người dân vốn không coi trọng việc học hành, rồi thì ít học sinh, thiếu giáo viên... đủ thứ lý do cho một đứa trẻ nghỉ học, thế mà Nhân…

Nhiều người thêm ra bớt vào. Bố mẹ tôi thì ủng hộ Nhân lắm “Nó thông minh, sáng dạ, đi học có khi bằng mấy những đứa lành lặn", "Chỉ cần vượt qua mặc cảm thì sẽ học tốt đấy". Đúng là Nhân sáng dạ thật, bình thường, nghe mẹ tôi kể chuyện đọc thơ là nó vanh vách ngay trong khi tôi còn gãi đầu gãi tai cố nhớ. Đi học, nó học chữ cái, đánh vần đơn giản, còn làm tính thì tôi hơn nó. Lại thêm một lí do nữa để gần gũi, bổ sung cho nhau.

toi

Chẳng có mặc cảm, đều đều đến trường đã qua ba năm. Là ba năm bố mẹ chúng tôi sớm tối đưa đón con. Nghỉ hè năm lớp ba, tôi được bố mẹ sắm cho một chiếc xe mini đã cũ. Tôi thấy mình oách lắm, có hẳn một chiếc xe đạp. Tôi có tài sản lớn, bố mẹ gọi là xe đạp của Tuân. Nghe câu xe đạp của Tuân sao mà êm ái thế. 

Chờ mãi rồi cũng đến lúc tôi được đi học bằng xe đạp. Hàng ngày, Nhân được bố cõng ra xe đèo đến trường, theo sau là tôi với hai cái cặp nặng trịch trong giỏ. Đến nơi Nhân được cõng vào ghế, và tôi được hai bố mẹ giao cho một việc cao cả là quanh quẩn bên Nhân giúp bạn khi cần. Thực ra cả buổi tôi chỉ giúp Nhân có một lần đi vệ sinh thôi mà bố mẹ Nhân cứ xuýt xoa ầm ĩ lắm lúc làm tôi phát ngượng. 

Một hôm bố Nhân đến muộn, mấy đứa thường nán lại đi cùng nảy ra một ý, tôi cao nhất, lại đi xe đạp lâu nhất thử đèo Nhân xem sao. Còn tôi thì nghĩ thỉnh thoảng, tôi vẫn đèo đứa em họ được mà. Thế là, dựng xe vào chỗ sát bậc thềm nhất, hì hục xúm vào nhấc Nhân lên xe. Cũng ổn. Lên xe bắt đầu đạp tôi mới bắt đầu run. 

Mọi khi chiếc xe rất dễ điều khiển, tay lái nhẹ và ngon. Lúc này tôi càng ghì chặt ghi đông càng thấy nó cứng ngắc, chệnh choạng. May là đoạn đầu khó khăn ấy tôi đi trong sân trường, lúc ra đường đã thấy quen hơn. Nhớ ra rằng khi càng cố lên gân lên cốt để làm việc gì đó thì càng dễ bị hỏng, tôi thoải mái hơn và đạp xe cũng dễ dàng hơn.

Thêm một đoạn nữa ngoài đường thì gặp mẹ tôi hớt hải đến, gia đình Nhân có việc đột xuất, cô chú phải về quê ngay. Mẹ rất tâm lý khi đi cùng chúng tôi, có lẽ vì mẹ thấy tôi đi cũng tương đối tốt, hay cũng có lẽ vì lúc ấy trong đầu mẹ đã nảy ra cái ý định rồi tôi sẽ là người đưa Nhân đến trường. Tuy nhiên ngay hôm sau thì tôi chưa đèo nó ngay, mẹ còn kèm vài hôm để chứng thực rằng tôi có thể đảm đương được việc đó đã. Sau đó chính mẹ đã thuyết phục chú Dân, cô Huế để tôi đèo Nhân đi học hàng ngày. Họ lại được dịp xuýt xoa khiến tôi sượng cả mặt. 

ban_-toi_2

Thực ra, tôi cũng thích đèo Nhân đi học, không phải vì lời cảm ơn của cô chú ấy, không hẳn vì bố mẹ tôi, chủ yếu lúc ấy tôi thấy được làm việc đó thật là hãnh diện với lũ bạn cùng đi. Chả gì tôi cũng có trách nhiệm trước một người bạn cần đến tôi cơ mà. Hơn nữa, Nhân rất quý tôi, và tôi cũng vậy, rất mến nó. Cả tôi và nó đều biết rõ điều đó.

Sau năm năm cùng đi như thế, tôi, Nhân và hội bạn đều coi đó là chuyện tất nhiên. Thỉnh thoảng tôi ốm hoặc bận nghỉ thì thằng Dũng, cái Mai thay nhau đèo Nhân. Khi người ta làm quen một việc gì thì người ta không thấy nó khó.

Tôi mơ ước rất nhiều thứ, một số điều nói ra mẹ tôi bảo viển vông. Đó là mong ước cho tôi, cho gia đình thân yêu của tôi, cho những người mà tôi quý mến. Riêng Nhân, tôi rất mong được thấy điều kì diệu xuất hiện, giống một bộ phim hoạt hình về một cô bé tật nguyền nhờ bạn mà biết đi (ở Thuỵ Sĩ thì phải). Đó là một bộ phim rất cảm động mà chúng tôi đã cùng xem và cùng nhau yên lặng rất lâu, rất lâu. Trong những phút yên lặng ấy, Nhân nghĩ gì nhỉ? Tôi băn khoăn mãi mà không thể trả lời. 

© khuê nguyễn - blogradio.vn

Xem thêm: Cô đơn cũng là một loại bình yên | Radio Tâm Sự

khuê nguyễn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top