Cảm ơn vì thanh xuân của tớ đã từng có cậu
2023-07-20 01:05
Tác giả:
Trần Thị Quỳnh Giang
blogradio.vn - Cảm ơn vì thanh xuân của tớ đã từng có cậu. Cảm ơn vì những năm tháng thanh xuân rực rỡ của tuổi trẻ, cậu đã đến bên tớ như một lẽ định mệnh mà cuộc đời đã sắp đặt sẵn cho tớ và cho cậu.
***
Cảm ơn vì thanh xuân của tớ đã từng có cậu. Cảm ơn vì những năm tháng thanh xuân rực rỡ của tuổi trẻ, cậu đã đến bên tớ như một lẽ định mệnh mà cuộc đời đã sắp đặt sẵn cho tớ và cho cậu.
Từ khi quen cậu, tớ đã từng có một quãng thời gian đầy tuyệt đẹp, có cả hạnh phúc xen lẫn nỗi buồn. Tớ cảm ơn cậu vì những lần tớ ốm, cậu quên cả bản thân mình, vội vã chạy bất kể nắng mưa để mua thuốc cho tớ. Tớ cảm ơn cậu vì những lần tớ giận dỗi, cậu luôn là người kiên nhẫn ngồi đó để cho tớ trút bỏ những cơn giận đang trào dâng cuồn cuộn trong người, rồi vội vàng ôm lấy tớ để an ủi, vỗ về và động viên. Tớ cảm ơn cậu vì luôn nhẫn nại, chịu đựng tính bướng bỉnh, khó chiều của tớ. Cảm ơn cậu vì sự nhẹ nhàng mà cậu luôn dành cho tớ trong bất cứ hoàn cảnh nào.
Nhưng có lẽ, ông trời chỉ sắp đặt cho tớ và cậu gặp nhau trong khoảng thời gian thanh xuân ngắn ngủi mà lại không cho tớ và cậu được đồng hành cùng nhau trong những năm tháng về sau của cuộc đời.
Tớ xin lỗi cậu vì những lần tớ vô tình làm cậu khóc. Tớ xin lỗi vì những lần giận dỗi tớ trút lên cậu những lời nói khó nghe. Tớ xin lỗi vì chưa một lần công khai cậu với mọi người. Tớ xin lỗi vì tớ không trân trọng những phút giây bên cậu để một ngày cậu vụt mất khỏi tầm tay của tớ, để người con gái khác có cơ hội đồng hành cùng cậu.
Khi chọn kết thúc, cậu biết tớ đau tới cỡ nào không? Tớ đã khóc rất nhiều. Tim tớ nhiều lúc như bị ai đó bóp nghẹt. Tớ đã phải mất một khoảng thời gian rất dài về sau để có thể loại bỏ hình bóng thân thuộc của cậu ra khỏi tâm trí tớ. Nhưng bất giác thỉnh thoảng hình bóng cậu lại ùa về khi tớ vô tình nhìn thấy những điều thân thuộc từng gắn bó giữa tớ và cậu. Những lúc như vậy bao hồi ức cứ thế lại làm tớ nhói đau.
Cậu biết không? Giờ tớ làm gì cũng chỉ một mình. Cậu thừa biết tớ là một đứa hay đau ốm thường xuyên. Những lần tớ đi làm về mệt, nhấc không nổi chân cũng phải tự một mình lo liệu. Thay vì được cậu mua thuốc, hỏi han, vỗ về tớ như trước kia, tớ giờ lại tự gạt đi những giọt nước mắt mệt mỏi để tự mình chăm sóc lấy chính mình.
Những lần công việc mệt nhọc, tớ bị căng thẳng, áp lực chẳng biết tâm sự, kể lể với ai. Thay vì mọi lần sẽ có cậu ngồi ngay cạnh tớ, lắng nghe tớ nói rồi khẽ ôm tớ vào lòng động viên, an ủi. Rồi cả những lần lang thang ngoài phố, thay vì được ngồi sau lưng cậu, vòng tay ôm lấy eo cậu, hít hà mùi cơ thể cậu, thi thoảng được co rúm như bé con sau lưng cậu khi trời bất giác đổ cơn mưa. Thì giờ tớ lại một mình. Tớ tự chạy xe, tự mặc áo mưa khi mưa đến, tự lau đi những giọt nước mắt còn hoen trên khóe mi. Tớ tủi thân vô cùng.
Nhưng từ khi cậu đi, tớ thấy tớ mạnh mẽ, cứng rắn hơn nhiều rồi cậu ạ. Tớ không còn phụ thuộc vào bất cứ một ai nữa. Tớ tự ăn, tự uống, tự mua thuốc cho mình, tự mình gồng lên mạnh mẽ trước những bão giông cuộc sống. Có một điều mà trước nay tớ chưa bao giờ làm đó là mỗi lần tớ ốm tớ can đảm tự đi vào bệnh viện một mình luôn đó. Cậu thấy tớ mạnh mẽ chưa?
Nhiều lúc tớ giận cậu lắm vì cậu đi mà chẳng báo tớ. Chẳng nói với tớ lấy một lời nào. Cậu cứ âm thầm, lặng lẽ, tự rút lui ra khỏi cuộc đời tớ làm tớ ngỡ ngàng, đớn đau. Nhưng nhận ra vì một phần sai cũng do tớ nên tớ sau này không còn hờn trách, oán hận cậu, không sống nhiều trong những hoài niệm của quá khứ nữa.
Tớ biết có lẽ sau này tớ chắc chẳng gặp được một người nào giống cậu đâu. Chắc chẳng ai nhẹ nhàng, cam chịu như cậu đã từng đối xử với tớ. Chắc cũng chẳng có ai quan tâm tớ khi tớ ốm đau như cậu. Chắc chẳng ai hỏi tớ ăn gì? Uống gì? Rồi có mệt mỏi không? Chắc chẳng có ai chúc tớ ngủ ngon vào mỗi tối như cậu. Chắc chẳng có ai khùng điên như cậu nhắn tin nói chuyện với tớ từ đêm đến sáng. Chắc chẳng ai đủ kiên nhẫn để canh từng giờ rồi gọi hỏi tớ khỏe chưa, bớt sốt chưa trong những lần tớ ốm? Rồi chắc cũng chẳng ai chiều chuộng cái tính ương bướng của tớ như cậu. Nhưng biết sao được cậu nhỉ? Cuộc sống mà. Có lẽ chúng ta có duyên nhưng không có phận.
Có lẽ ông trời cũng cho cậu và cho tớ được gặp nhau để cho tớ và cho cậu có những bài học sâu sắc và biết trân trọng hơn với những người đến sau. Cảm ơn cậu vì đã từng là một phần thanh xuân của tớ. Tớ hứa với cậu giờ tớ sẽ sống mạnh mẽ hơn. Tớ không ôm ấp những kỉ niệm đã thuộc về quá khứ nữa. Chúc cho cậu và cho tớ luôn mãi hạnh phúc, an nhiên trong cuộc sống với những năm tháng về sau. Luôn bình an nhé.
© Trần Thị Quỳnh Giang - blogradio.vn
Xem thêm: Nắng Nhuộm Màu Hạnh Phúc
Phản hồi của độc giả
Xem thêm

Tình khó phai
Em biết anh luôn là người yêu em và nghĩ cho em nhiều nhất. Nhưng anh à, em cần nên biết mọi chuyện đầu tiên chứ không phải giờ đây em là người sau cùng mới biết được.

Khi con muốn được yêu thương nhưng lại sợ mất gia đình
Không có gì đau lòng hơn việc chính những người ta yêu thương nhất lại không thể dang tay ôm lấy ta.

Khi mặt trời mỉm cười
Tôi thấy yêu làm sao mặt trời lúc đó, tôi thấy yêu làm sao những buổi sớm mai thật lắng đọng thật nhiều cảm xúc và những nguồn huyết mạch của cuộc sống cứ cuộn trào mãi trong tôi.

Người ơi
Em thích gọi anh là người ơi, chỉ là một tiếng gọi thật ngắn thật nhanh mà chứa đựng trong đó biết bao ân tình biết bao da diết của những tháng năm mình được quen nhau, mình được yêu nhau thật trọn vẹn.

Kí ức muốn lãng quên
Kí ức về cậu có lẽ là kí ức đời này tớ muốn quên nhất, cậu cũng có lẽ là người tớ muốn quên nhất...

Xem cuộc đối thoại chua chát của 2 mẹ con trong Khi Cuộc Đời Cho Bạn Quả Quýt, tôi thề sẽ không bao giờ nói "Mẹ sống vì con"
Đứa trẻ lớn lên trong “sự hy sinh của mẹ” sẽ không học được cách hỏi mình: “Mình muốn gì?”, mà chỉ biết hỏi: “Mình nên làm gì để cha mẹ vui?”

Yên đơn phương
Em đã cố kìm nén không khóc trước mọi người. Chắc chỉ có mỗi mình anh không nhận ra tình cảm của em dành cho anh mà thôi.

Mùa xuân sau cơn giông
Nước mắt ông Tét bất giác trào ra. Ông quay lưng bước đi, nỗi đau và cảm giác tủi hổ đè nặng lên trái tim. "Tết này, mình phải làm gì đó… phải làm gì đó cho con Kiệu," ông tự nhủ, nhưng lòng vẫn trĩu nặng bởi những nỗi buồn chưa tìm được lối ra.

Ta chưa từng đơn côi
Nỗi nhớ cồn cào nơi biển lặng Hình bóng ai gửi vào vầng trăng Để bao đêm vì sao sáng mãi Vì gần trăng nguyện toả bao đời.

Muốn gặp anh
Thật sự cảm ơn anh vì đã đến gặp em, để em có thể nói ra những lời đã cất giấu bao năm nay để có thể bước tiếp hành trình cuộc đời không có anh. Nhưng... liệu điều đó có thật sự dễ dàng?