Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai sẽ thay anh nắm tay em đi hết mùa đông?

2018-12-19 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Em thích cái lạnh mùa đông xứ Huế nhưng em lại sợ cô đơn, sợ mình lạc lõng, sợ bật khóc khi những kỉ niệm xưa ùa. Vì em biết cái mùa đông xứ Huế nó lạnh và da diết buồn như thế nào. Em yếu đuối, em sợ lòng mình lại gục ngã và chênh vênh trước mùa đông xứ Huế. Sợ bóng hình anh lại hiện về trong tiềm thức, trong suy nghĩ của em và rồi ám ảnh em day dứt trong từng giấc ngủ mộng mị.

***

Huế đã vào đông rồi đúng không anh? Huế bây chừ có còn những cơn mưa phùn rả rích, dài lê thê, những cơn gió mùa làm tê cứng đôi bàn tay? Và có còn anh ở đó đợi bóng hình em? Đông này em xa Huế và xa luôn cả anh, xa những kỉ niệm mỗi khi nghĩ về làm tim em buốt nhói.

Em nhớ mùa đông xứ Huế, nhớ mùi khoai nướng thơm phức, nhớ những góc phố, nhớ từng con đường em qua. Và em nhớ anh. Em muốn đông về Huế để được hít thở cái tiết trời se lạnh đầu đông, ngồi quây quần bên những lò nướng rực than hồng và hít hà mùi khói cùng vị cay nồng của món ăn.

Anh biết không? Em thích cái lạnh mùa đông xứ Huế nhưng em lại sợ cô đơn, sợ mình lạc lõng, sợ bật khóc khi những kỉ niệm xưa ùa. Vì em biết cái mùa đông xứ Huế nó lạnh và da diết buồn như thế nào. Em yếu đuối, em sợ lòng mình lại gục ngã và chênh vênh trước mùa đông xứ Huế. Sợ bóng hình anh lại hiện về trong tiềm thức, trong suy nghĩ của em và rồi ám ảnh em day dứt trong từng giấc ngủ mộng mị. Đã bao lần bất giác nó hiện về trong giấc mơ, em giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya và òa khóc nức nở như một đứa trẻ. Anh có biết đó cũng là lí do em chọn rời xa Huế, chọn rời xa mảnh đất đã từng gắn bó cùng em suốt bảy năm trời, nơi thân thuộc với em đến từng ngõ ngách, từng con đường và là nơi mà một đứa mang đầy tâm trạng, thích sự tỉnh mịch, không ồn ào như em muốn sống và gắn bó.

Ai sẽ thay anh nắm tay em đi hết mùa đông xứ Huế?

Em muốn trốn chạy mọi thứ, muốn thay đổi chính mình và em đã chọn Sài Gòn - một nơi ồn ào và quá đỗi xa lạ đối với em. Nhiều khi em phải gồng mình với guồng quay cuộc sống. Em không cho phép bản thân mình có thời gian rảnh rỗi, em muốn mình thật bận rộn để cho những suy nghĩ về anh không có cơ hội lấn át lí trí khiến em đau lòng. Em không thích Sài Gòn náo nhiệt, nhưng dù sao nó cũng không làm em đau như chính nơi mang lại cho em niềm hạnh phúc và cũng chính nơi đó đẩy em vào tận cùng của nỗi đau và những giọt nước mắt. Lòng em ngổn ngang với trăm mối tơ vò. Cuộc sống nhiều khi khiến em như muốn gục ngã. Nhưng rồi em nhận ra, em đau để ai thấy, em yếu lòng để ai xem. Chỉ có chính em mới khiến em đứng dậy sau muôn vàn nỗi đau đó.

Em sẽ cố quên anh và tập quen với những ngày sống không có anh bên cạnh. Em sẽ bình thản và không phải giật mình thảng thốt khi bất chợt nghe ai đó gọi tới tên anh và em sẽ không cố trốn chạy mùa đông xứ Huế. Em sẽ về Huế vào mùa đông, dạo qua từng góc phố, từng quán quen nơi in dấu những bước chân của anh và em. Anh - mối tình đầu của em và những kỉ niệm về anh mãi mãi riêng mình em cất giấu.

Nhưng liệu ai sẽ là người đi cùng em? Thay anh nắm tay em đi qua từng góc phố Huế xưa cũ, nhâm nhi cùng em li cafe bên tách trà nóng và cùng em tạo nên bản tình ca mùa đông hạnh phúc?

© Trần Thị Quỳnh Giang – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Chẳng nơi đâu ấm bằng Tết nơi đất mẹ

Đã đi qua bao chặng đường đây đó, nếm đủ vị đắng cay ngọt bùi của đoạn trường dâu bể. Tôi chợt nhận ra rằng không đâu có cái Tết mang vị ngọt thanh lòng, ấm nồng như vùng đất mẹ thân thương.

Ban công nhà đối diện

Ban công nhà đối diện

Trong tình yêu không tồn tại khoảng cách, khoảng cách lớn nhất giữa con người là khoảng cách từ trái tim đến trái tim, trong căn ngõ nhỏ, trên ban công của hai nhà đối diện có hai đứa trẻ, số phận đã đưa chúng đến bên cạnh nhau, thời gian đã nhìn chúng lớn lên nhưng tình yêu và sự kiên trì đã đưa đôi trẻ về bên nhau.

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Tân Sơn Nhất - Nội Bài và khoảng cách 2000 cây số

Có những ngày mắc kẹt ở đây, tôi băng khoăn và suy nghĩ đủ điều. Nghĩ về chuyện sau này, nghĩ về chuyện tại sao mình ở đó và khi nào sẽ quay về.

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Một chuyện tình dang dở, một trái tim vỡ tan

Em chẳng hiểu vì điều gì mà chúng ta lại chọn xa nhau, hai đôi chân nay đã khác đường đi, em hiểu khi một ai đó bước đến bên đời mình là duyên, còn có ở lại hay không là do phận, chúng ta có duyên không phận nên mất nhau phải không anh?

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp sẽ 'đại cát đại lợi', tiền vào như nước nếu sở hữu loại cây cảnh này trong năm Nhâm Dần 2022

12 con giáp hãy "khắc cốt ghi tâm" những loại cây cảnh này nếu muốn 2022 "phúc lộc đầy nhà, may mắn đầy vườn" nhé.

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi

Quẳng gánh lo đi về với quê hương Về chốn cũ có ông bà cha mẹ Nghe gió thổi vào tâm hồn khe khẽ Chẳng nghĩ suy buông bỏ thứ không cần.

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Quê nhà ơi, thương nhớ mãi không nguôi

Nhớ khu vườn chắc bây giờ mai sắp nở vàng tươi Chợt tiếc nuối vì năm nay mình không được cùng nhặt lá Những ngày xưa, bây giờ nhìn lại lòng sao bồi hồi quá Quê nhà ơi, lòng này thương nhớ mãi không nguôi.

Xuân này con không về

Xuân này con không về

Con cô đơn muốn về với mẹ Nhưng không về vì Covid còn đây Con cầu nguyện xuân năm sau hết dịch Con sẽ về bên mẹ thân yêu.

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Tết này con chắc chắn về bên mẹ

Chúng con chắc chắn về bên mẹ. Dù chỉ là ít ngày thôi, để rồi lại vội vã ra đi mà để lại nỗi hụt hẫng chờ mong cho mẹ. Dù chúng con về cũng chẳng đỡ đần gì được mẹ, mà chỉ để lại cho mẹ nỗi lo toan. Nhưng chúng con vẫn sẽ về, vì chúng con chính là mùa xuân của mẹ. Cuộc sống vô thường, đời người chẳng biết thế nào, mẹ đã già và mùa xuân chỉ còn đếm từng mùa thôi mẹ nhỉ.

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa

Khi cô đơn quá lâu con người ta chẳng cần thêm một ai quan tâm nữa, họ chỉ muốn vậy một mình đi qua những ngày nắng ấm hay gió rét, một mình tận hưởng cuộc sống không có ai bước vào bên trong, không vì ai mà vui mà buồn.

back to top