Phát thanh xúc cảm của bạn !

Niềm thương nơi xứ Huế

2015-05-24 01:00

Tác giả: Phan Thị Kim Thảo


blogradio.vn - Như một cơn mưa nhỏ nhưng âm thầm làm ướt mặt đường quen. Những chia sẻ, những câu chuyện của anh ngày càng trở nên quen thuộc. Và những chiều mưa rơi, tôi lại ước ao được ngồi nhâm nhi một tách cafe nóng cùng với ai đó, ngồi bên nhau và lặng im. Và trong giấy phút đó tôi đã nghĩ đến anh.

***

Gửi ai đó Tôi thầm thương!

Sài Gòn một chiều mưa!

Đường thưa người, quán xá cũng buồn hiu. Nhìn những hạt mưa rơi rơi xuống mái hiên, tôi chợt nhớ về Huế của tôi. Mảnh đất là nơi cho những cơn mưa cùng bao nỗi niềm như trút dài như vô tận.

Sinh ra và lớn lên ở Huế, mảnh đất Cố Đô muôn đời trầm lắng, cùng những người con luôn mang trong mình dòng máu thơ ca nhẹ nhàng. Là người con ruột thịt của xứ Huế, chỉ cần nghe mưa đã phảng phất một bầu xúc cảm, chỉ cần một tách cafe đắng đã ngấm vào lòng dư vị của thời gian và suy tư về kiếp người.

Khi xa Huế, mỗi khi trời đổ mưa là dòng cảm xúc nhớ thương lại ùa về. Tôi thấy trống trải trong tâm hồn. Nhớ Huế cùng những cơn mưa, cùng những màu sắc dịu dàng, cùng tà áo dài tím bay trong chiều biếc. Những cảm xúc ấy cứ nối dài để tôi trải lòng cùng những dòng chữ đong đầy. Hôm nay, tôi lại ngắm mưa và nghĩ đến Huế thương mến, nơi có người tôi thầm thương trộm nhớ.

Tôi thương thầm một anh chàng người Huế. Khi đó, tôi chỉ là cô sinh viên năm 2 đi làm thêm để trải nghiệm cuộc sống và tự lập cho bản thân. Tôi phục vụ cho một phòng trà khá có tiếng ở Huế. Tôi còn nhớ hôm đó anh đi cùng một người bạn đến phòng trà tôi làm để uống cafe và thưởng thức những giai điệu trữ tình qua sự thể hiện của các ca sĩ có tiếng của Huế.



Anh không hề để ý đến tôi, còn người bạn đi cùng anh lại chủ động tặng hoa và xin tôi số điện thoại làm quen. Sau này, khi viết câu chuyện "Tôi, Tách cafe ít sữa và Em" thì nhân vật “Tôi” mang dáng dấp của bạn ấy nhưng nội tâm và cảm xúc lại mang dáng dấp của anh chàng ít nói ấy.

Tôi chỉ gặp anh đúng hai lần, đó là vào ngày cuối cùng của năm cũ và ngày đầu tiên của năm mới. Sáng hôm đó khách rất đông nhưng tôi vẫn nhận ra anh, nhưng tôi lại quan tâm đến bạn của anh nhiều hơn anh. Anh vội vàng uống hết ly cafe đen đá. Rồi cũng lại vội vàng mang ba lô chào Huế vào Sài Gòn. Anh bảo mấy hôm sau anh phải sang Mỹ sống cùng gia đình và tiếp tục theo đuổi ngành Y mà anh yêu thích.

Còn bạn anh, vài hôm sau hẹn gặp tôi. Là một chàng trai Kiến trúc sư thực thụ hơn tôi 12 tuổi, hôm đó tôi đã thấy rất vui. Nhưng rồi những cuộc hẹn cũng lãng đãng nhanh chóng vụt qua và trở vào quên lãng, bạn anh với bộn bề công việc còn tôi thì quá ư lười biếng để nhớ đến một ai đó quá lâu khi mà giữa những bộn bề này còn quá nhiều thứ để quan tâm.

Đôi khi tôi nghĩ đến mối tình này, nhưng một chút gió thoảng qua không làm nên nỗi một cơn mưa. Và anh chàng nay, chưa bao giờ là cảm xúc khiến tôi chênh vênh trong những mùa mưa Huế.

Anh kết bạn với tôi qua facebook, và tôi rất vui vì lời kết bạn đó. Những dòng tin nhắn của anh như một sự nhắc nhở nho nhỏ rằng anh vẫn hiện diện. Tôi cảm thấy như có ai đó đặc biệt vô tình nhớ đến mình vậy. Rồi cũng có những tin nhắn hỏi han, chia sẻ như những với bạn với bao câu chuyện không đầu không cuối. Sự hiện diện của anh trong cuộc sống của tôi tăng lên đáng kể. Tôi nhớ đến một anh chàng cùng bao câu nói hài hước, đáng yêu.

Tôi biết anh là người coi trọng sự nghiệp, biết anh chưa vợ, biết anh đã lớn tuổi mà vẫn cứ dửng dưng với chuyện kết hôn. Thỉnh thoảng tôi lại lướt qua xem thông tin của anh trên facebook. Rồi không còn thỉnh thoảng nữa mà trở nên thường xuyên và liên tục hơn rất nhiều.

xứ huế, cô gái, cafe

Lúc đầu tôi nghĩ đến anh như một người bạn, tôi đồng cảm với tất cả những người con xa quê mà anh với tôi lại cùng quê và rất yêu Huế của mình. Tôi biết điều đó khi theo dõi những hoạt động của anh trên facebook.

Như một cơn mưa nhỏ nhưng âm thầm làm ướt mặt đường quen. Những chia sẻ, những câu chuyện của anh ngày càng trở nên quen thuộc. Và những chiều mưa rơi, tôi lại ước ao được ngồi nhâm nhi một tách cafe nóng cùng với ai đó, ngồi bên nhau và lặng im. Và trong giấy phút đó tôi đã nghĩ đến anh.

Đôi khi tôi hay kiếm cớ chỉ để nhắn tin cho anh và chờ đợi sự hồi âm dù có hơi muộn. Rồi tôi cho phép mình là một người yêu chung thủy chỉ để chờ đợi một người không hay biết đến tình cảm của tôi dành cho họ. Tôi khước từ tất cả những chàng trai quan tâm, yêu thương bên cạnh chỉ để tự tạo cho mình một khoảng trống với một ai đó rất xa xôi. Ừ thì cứ hiển nhiên thương, hiển nhiên quan tâm và hiển nhiên sống một cuộc đời vui tươi, mộng mị.

Có những chiều ngắm mưa rơi, tôi lại ước ao được ngồi nhâm nhi một tách cafe nóng cùng với ai đó, chỉ ngồi bên nhau thôi, không cần nói gì cả chỉ đơn giản là ngồi bên nhau vậy thôi. Và trong giấy phút đó tôi đã nghĩ đến anh.

Tôi vẫn cứ dõi theo anh, vẫn muốn thương thầm anh!

Chàng trai của Huế, nếu một lần thấy mưa, anh có nhớ em không?

© Phan Thị Kim Thảo – blogradio.vn

mở lòng và yêu đi

MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU THÔNG TIN VỀ CUỐN SÁCH MỚI NHẤT CỦA BLOG RADIO

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.

yeublogradio




Phan Thị Kim Thảo

Lênh đênh lạc bước đường về Hỏi ai xa lắm mộng trần nơi nao? Mơ hồ mới tỏ chiêm bao Mà sao khi tỉnh vẫn còn chênh vênh...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta lạc mất nhau rồi

Chúng ta lạc mất nhau rồi

Cứ nghĩ tình yêu chúng tôi sẽ đẹp như trên tivi. Nhưng không, có lẽ ông trời đã định trước, có duyên nhưng không phận. Chúng tôi chấp nhận yêu xa, vì tôi không muốn bỏ lỡ suất học bổng đi du học ở Anh.

Nỗi nhớ em, anh vo thành viên kẹo ngọt

Nỗi nhớ em, anh vo thành viên kẹo ngọt

Anh chẳng hy vọng mình sẽ quay lại, sẽ yêu thương như ngày ban đầu nhưng hy vọng ta sẽ mãi là người bạn tâm giao, đứng bên đời nhau, chẳng đoái hoài, chẳng bận tâm, gói ghém, cất giữ niềm vui, nỗi buồn để khi thắng Năm đến mà dốc lòng tâm sự và lắng nghe. Anh hy vọng, em sẽ có một cuộc đời em hằng mong đợi, hạnh phúc và viên mãn.

'Balzac và cô bé thợ may Trung Hoa' (Đới Tư Kiệt): Sức mạnh của giáo dục và tình thương

'Balzac và cô bé thợ may Trung Hoa' (Đới Tư Kiệt): Sức mạnh của giáo dục và tình thương

Sách vở hay văn học sẽ không bao giờ chết, một khi con người còn chủ động tìm kiếm, học hỏi và tích lũy tri thức như “tôi”, như Lạc, như cô bé thợ may.

Phụ nữ thông minh luôn trang bị 15 'thuật đọc tâm'  để sàng lọc quan hệ, tìm đến vận may

Phụ nữ thông minh luôn trang bị 15 'thuật đọc tâm' để sàng lọc quan hệ, tìm đến vận may

Lòng người quả thực rất khó đoán, chính vì vậy mà hãy nằm lòng 15 "thuật đọc tâm" sau đây để phán đoán nhân phẩm, sàng lọc quan hệ.

Tháng tư về cuộn nỗi nhớ vào anh

Tháng tư về cuộn nỗi nhớ vào anh

Em có về đón nắng tháng Tư không? Anh lặng lẽ giữa chông chênh bát ngát Cái nắng đầu mùa thân quen mà bỏng rát Chỉ thấy nỗi niềm chìm trong những ưu tư.

Bốn mùa yêu thương

Bốn mùa yêu thương

Hạ về phượng nở ngàn hoa Nắng hạ toả bóng giữa trời chói chang Ve kêu ra rả reo vang Truyền tay lưu bút chào hạ cuối năm.

Những tháng năm dài và ngắn

Những tháng năm dài và ngắn

Tôi biết bạn đang luôn bận rộn với công việc, và tôi cũng biết dù tôi và bạn đã chuẩn bị lên tuổi ông bà, nhưng những tháng năm dài và ngắn mà chúng ta đã đi qua cùng nhau sẽ chẳng phai được trong ký ức mỗi đứa.

Mình tôi cô đơn trong thành phố

Mình tôi cô đơn trong thành phố

Trưởng thành, tự do, cuộc sống tự lập ư? Nếu biết trước cái giá phải trả là sự cô đơn, trách nhiệm với bản thân, tôi đã không muốn mình lớn lên. Chỉ mong được bé lại, được hồn nhiên nghịch ngợm mà không lo đến nỗi buồn.

Giá như chúng ta luôn đủ dũng cảm để thành thật với nhau

Giá như chúng ta luôn đủ dũng cảm để thành thật với nhau

Giá như mà chúng ta đủ dũng cảm nói ra những vấn đề của riêng mình, đủ thành thật không giấu đi những suy nghĩ cá nhân, và đủ trưởng thành để lo toan vẹn toàn cho cuộc sống của cả hai. Và giá như chúng ta có thể nói ra được những cảm xúc sau thắm nhất. Và giá như anh có thể đủ mạnh mẽ để làm chỗ dựa vững chắc cho em thì có lẽ rằng chúng ta đã trọn vẹn cuộc tình này với nhau.

back to top