Niềm thương nơi xứ Huế
2015-05-24 01:00
Tác giả:
Phan Thị Kim Thảo
Gửi ai đó Tôi thầm thương!
Sài Gòn một chiều mưa!
Đường thưa người, quán xá cũng buồn hiu. Nhìn những hạt mưa rơi rơi xuống mái hiên, tôi chợt nhớ về Huế của tôi. Mảnh đất là nơi cho những cơn mưa cùng bao nỗi niềm như trút dài như vô tận.
Sinh ra và lớn lên ở Huế, mảnh đất Cố Đô muôn đời trầm lắng, cùng những người con luôn mang trong mình dòng máu thơ ca nhẹ nhàng. Là người con ruột thịt của xứ Huế, chỉ cần nghe mưa đã phảng phất một bầu xúc cảm, chỉ cần một tách cafe đắng đã ngấm vào lòng dư vị của thời gian và suy tư về kiếp người.
Khi xa Huế, mỗi khi trời đổ mưa là dòng cảm xúc nhớ thương lại ùa về. Tôi thấy trống trải trong tâm hồn. Nhớ Huế cùng những cơn mưa, cùng những màu sắc dịu dàng, cùng tà áo dài tím bay trong chiều biếc. Những cảm xúc ấy cứ nối dài để tôi trải lòng cùng những dòng chữ đong đầy. Hôm nay, tôi lại ngắm mưa và nghĩ đến Huế thương mến, nơi có người tôi thầm thương trộm nhớ.
Tôi thương thầm một anh chàng người Huế. Khi đó, tôi chỉ là cô sinh viên năm 2 đi làm thêm để trải nghiệm cuộc sống và tự lập cho bản thân. Tôi phục vụ cho một phòng trà khá có tiếng ở Huế. Tôi còn nhớ hôm đó anh đi cùng một người bạn đến phòng trà tôi làm để uống cafe và thưởng thức những giai điệu trữ tình qua sự thể hiện của các ca sĩ có tiếng của Huế.

Anh không hề để ý đến tôi, còn người bạn đi cùng anh lại chủ động tặng hoa và xin tôi số điện thoại làm quen. Sau này, khi viết câu chuyện "Tôi, Tách cafe ít sữa và Em" thì nhân vật “Tôi” mang dáng dấp của bạn ấy nhưng nội tâm và cảm xúc lại mang dáng dấp của anh chàng ít nói ấy.
Tôi chỉ gặp anh đúng hai lần, đó là vào ngày cuối cùng của năm cũ và ngày đầu tiên của năm mới. Sáng hôm đó khách rất đông nhưng tôi vẫn nhận ra anh, nhưng tôi lại quan tâm đến bạn của anh nhiều hơn anh. Anh vội vàng uống hết ly cafe đen đá. Rồi cũng lại vội vàng mang ba lô chào Huế vào Sài Gòn. Anh bảo mấy hôm sau anh phải sang Mỹ sống cùng gia đình và tiếp tục theo đuổi ngành Y mà anh yêu thích.
Còn bạn anh, vài hôm sau hẹn gặp tôi. Là một chàng trai Kiến trúc sư thực thụ hơn tôi 12 tuổi, hôm đó tôi đã thấy rất vui. Nhưng rồi những cuộc hẹn cũng lãng đãng nhanh chóng vụt qua và trở vào quên lãng, bạn anh với bộn bề công việc còn tôi thì quá ư lười biếng để nhớ đến một ai đó quá lâu khi mà giữa những bộn bề này còn quá nhiều thứ để quan tâm.
Đôi khi tôi nghĩ đến mối tình này, nhưng một chút gió thoảng qua không làm nên nỗi một cơn mưa. Và anh chàng nay, chưa bao giờ là cảm xúc khiến tôi chênh vênh trong những mùa mưa Huế.
Anh kết bạn với tôi qua facebook, và tôi rất vui vì lời kết bạn đó. Những dòng tin nhắn của anh như một sự nhắc nhở nho nhỏ rằng anh vẫn hiện diện. Tôi cảm thấy như có ai đó đặc biệt vô tình nhớ đến mình vậy. Rồi cũng có những tin nhắn hỏi han, chia sẻ như những với bạn với bao câu chuyện không đầu không cuối. Sự hiện diện của anh trong cuộc sống của tôi tăng lên đáng kể. Tôi nhớ đến một anh chàng cùng bao câu nói hài hước, đáng yêu.
Tôi biết anh là người coi trọng sự nghiệp, biết anh chưa vợ, biết anh đã lớn tuổi mà vẫn cứ dửng dưng với chuyện kết hôn. Thỉnh thoảng tôi lại lướt qua xem thông tin của anh trên facebook. Rồi không còn thỉnh thoảng nữa mà trở nên thường xuyên và liên tục hơn rất nhiều.

Lúc đầu tôi nghĩ đến anh như một người bạn, tôi đồng cảm với tất cả những người con xa quê mà anh với tôi lại cùng quê và rất yêu Huế của mình. Tôi biết điều đó khi theo dõi những hoạt động của anh trên facebook.
Như một cơn mưa nhỏ nhưng âm thầm làm ướt mặt đường quen. Những chia sẻ, những câu chuyện của anh ngày càng trở nên quen thuộc. Và những chiều mưa rơi, tôi lại ước ao được ngồi nhâm nhi một tách cafe nóng cùng với ai đó, ngồi bên nhau và lặng im. Và trong giấy phút đó tôi đã nghĩ đến anh.
Đôi khi tôi hay kiếm cớ chỉ để nhắn tin cho anh và chờ đợi sự hồi âm dù có hơi muộn. Rồi tôi cho phép mình là một người yêu chung thủy chỉ để chờ đợi một người không hay biết đến tình cảm của tôi dành cho họ. Tôi khước từ tất cả những chàng trai quan tâm, yêu thương bên cạnh chỉ để tự tạo cho mình một khoảng trống với một ai đó rất xa xôi. Ừ thì cứ hiển nhiên thương, hiển nhiên quan tâm và hiển nhiên sống một cuộc đời vui tươi, mộng mị.
Có những chiều ngắm mưa rơi, tôi lại ước ao được ngồi nhâm nhi một tách cafe nóng cùng với ai đó, chỉ ngồi bên nhau thôi, không cần nói gì cả chỉ đơn giản là ngồi bên nhau vậy thôi. Và trong giấy phút đó tôi đã nghĩ đến anh.
Tôi vẫn cứ dõi theo anh, vẫn muốn thương thầm anh!
Chàng trai của Huế, nếu một lần thấy mưa, anh có nhớ em không?
© Phan Thị Kim Thảo – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.













