Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 24: Nếu ta yêu nhau vào tháng 4…

2011-03-30 11:14

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Gà Quay


Trích đoạn Blog Radio 24: Nếu ta yêu nhau vào tháng 4…


Tháng 4,

Em mơ, mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở… đang dần khép lại. Chỉ còn vài ngày nữa thôi ta lại chào tạm biệt mùa hoa loa kèn - mùa thu “non” của Hà Thành.

Khi những ngày tháng 4 dần cạn thì những dòng xúc cảm, kỷ niệm dành cho nó vẫn mênh mang những dòng email, blog của bạn đọc.

Và hôm nay, Blog Radio dành tặng các bạn chương trình đặc biệt. Bạn đã sẵn sàng cùng Blog Radio thực hiện một cuộc hành trình trên con đường tạm biệt tháng 4 chưa?

Mời bạn click vào đây để tải file audio Nếu ta yêu nhau vào tháng 4

Những ngày cuối tháng tư

(Blog Radio) - Những ngày cuối tháng tư, buổi sáng bầu trời thật xanh, nắng dịu và gió hiền biết bao.

Em thức nhiều hơn để viết và học bài. Thỉnh thoảng giữa đêm khuya, lại chạy òa ra balcon, nhìn xuống lòng đường vàng ánh đèn, họa hoằn lắm mới có tiếng rao của người bán hàng rong đêm.

Tiếng còi xe ô tô thi thoảng cất lên, em lại nhớ anh từng nói lâu lắm rồi không được nghe tiếng bim bim còi xe ấy. Ngoài kia là phố, là gió, là ánh đèn vàng, những vỉa hè trống rỗng âm thầm. Trong khi nơi anh nắng và xanh biển...

Cách nhau đến 10 tiếng, khi em đi ngủ là khi anh tỉnh giấc. Vậy nên em không ngủ nữa, em cùng nhìn ra chân trời đen thẫm ở phía xa rất xa, nơi anh choàng dậy trong một ngày xuân tháng tư, anh lấy xe đi làm. Có lẽ vội vàng rời khỏi căn hộ, vừa huýt sáo vừa dõi mắt ngắm biển, mà nghe từng hơi gió thơm thơm thổi mái tóc mềm.

Em tưởng tượng nụ cười anh tan ra giữa một ngày nắng đẹp, cặp kính anh lấp lóa.

Đôi khi sự tưởng tượng kéo em đi quá xa... Quay lại chỉ em đối diện với đêm thôi mà.

Những buổi sáng tháng tư nắng dịu, trên balcon em là hoa lan sao vàng li ti, hoa gấm nhung lá xanh mướt. Em thấy dải sương mờ phía xa xa. Nơi anh trời sẩm tối.

Sao em cứ mãi như thế này?

19.4.08. Lan

Gửi từ email lantuvien_ttt@yahoo.com
 
 
Ảnh: Hà Thành

Một lời nhắn Blog Radio muốn gửi tới bạn Lan Tử Viên và những bạn đang xa cách người mình yêu đó là chúng ta đừng bao giờ ngừng hy vọng. Hãy cứ dõi mắt về phía con tim bạn mong chờ, bởi rất có thể, cùng khoảnh khắc ấy, cũng đang có một ánh mắt đang dõi về phía con tim của bạn! Cuộc sống của chúng ta luôn có những điều kỳ diệu và bất ngờ!
Mời các bạn tiếp tục cùng Blog Radio dạo bước trên con đường tháng Tư gió hát mùa hè với những xúc cảm thật trong trẻo của tình yêu qua bài viết Nếu ta yêu nhau vào tháng tư gửi từ blog bạn Tree:
  • Nếu ta yêu nhau vào tháng 4…
 (Blog Radio) - Nếu ta yêu nhau vào tháng 4.

Gió tự tình ca. Em với tay nâng những nụ hoa trà.

Hoa mùa tháng 4, hoa mùa mát lạnh.

Như những viên kem đủ màu sặc sỡ, trong chiếc ly thuỷ tinh. Tình yêu của ta, liệu có thế? Màu xanh xanh của cốm, trắng dịu đục vani, hồng dâu ngọt lịm…và đen ngòm như socola em ghét. Kem tháng 4. Em chỉ thích chiếc ô giấy sặc sỡ cắm trong ly kem, mà điều em thích luôn chỉ để liếc mắt.

Nếu ta yêu nhau vào tháng 4. Em sẽ đưa anh ra cánh đồng đầy ngô. Gió rì rào kể chuyện cổ tích, kể về những giấc mơ không có thật trên đời. Em thích mùi ngô, thanh và mát. Lá xanh biêng biếc, như tình yêu của em…và sẽ tan vaò đất trời, như chu kỳ tồn tại của riêng nó.

Nếu ta yêu nhau vào tháng 4. Em sẽ đòi ngồi bên hồ kể chuyện vào chiều hè. Giữa những dòng người hối hả ngược xuôi, chỉ mình ta tĩnh lại, em sẽ bắt anh nghe một loạt bản Canon in D mà em rất thích, khi dưới hồ sóng gợn lăn tăn. Chẳng hiểu tại sao, em thích nghe guitar, dẫu rằng những nốt nhạc vang lên đâu đó sẽ làm nặng lòng em hơn.

 

Nếu ta yêu nhau vào tháng 4. Em sẽ chỉ cho anh thứ anh đã đánh mất. Rồi anh sung sướng khi tìm được nó. Em đã chờ đến tháng 5, để trả lại cho anh thứ ấy. Vậy mà, anh tìm thấy nó vào ngày tháng 4 bung xoà gió.

Tháng 4. Gió hát mùa hè.

Ở ngay gần em thôi, tuyết vẫn rơi, vẫn lạnh cóng trái tim người. Và sẽ chẳng còn có người đã hứa “Chỉ cần Tree thích…”

 

Entry viết cho người yêu cũ.

 

Entry viết vào ngày cuối của 360

 

Entry muốn cởi lòng.

 

Gửi từ Blog Tree (sẽ vững vàng như cây)

Về tác giả bài viết: Ngu ngốc và ngờ nghệch! Càng sống càng thấy mình không hiểu bất cứ điều gì cả. Mỗi ngày là thêm những rắc rối, không biết nên gỡ ra như thế nào. Nhưng luôn tự hào vì bên cạnh có những người để mình chia sẻ và giúp đỡ mình. Vậy nhận ra mình vẫn là một người hạnh phúc…

Tại sao tháng 4 lại mang đến cho con người những xúc cảm yêu thương và nhớ nhung đặc biệt như thế? Câu trả lời sẽ nằm ở phần tiếp theo của cuộc hành trình trên con đường nhỏ tháng 4 với Blog Radio… Nào hãy cùng chúng tôi dạo bước trên những con phố Hà Thành vào một chiều nắng tháng tư nhé!


Ảnh: Quốc Minh

  • Hà Nội… một chiều nắng tháng tư…

(Blog Radio) - Hà Nội lạ lắm…những buổi chiều lạ….những mùa nắng lạ

Chiều vàng, dạo bước chân lang thang qua những con phố vừa quen mà như vừa xa lạ… bước nhè nhẹ thôi… để tai nghe được tiếng thở của lá… rồi khẽ đưa mắt ngước lên, cả một trời lá bay bay, lá rơi vàng kín cả góc phố lặng, lá rơi như những tiếng thở dài…

Em ơi, bây giờ mùa gì thế

 

Đã sang hạ chưa, chẳng tới thu

 

Mà lá cây hát mãi khúc phiêu du

 

Quẩn quanh nhau, rụng giữa tháng ngày mơ cũ

 

Đường phố say… anh cũng say…

 

Lạc mất lối về nơi chốn ấy

 

Lá xanh bay xào xạc khắp phố gầy

 

Ngơ ngẩn ngóng tìm chút gió heo may…

 

Ừ, như tiếng thở dài, cho chuyện tình ấy…Vẫn là hàng cây ấy, đàn chim ấy, hai bàn tay đã gặp nhau… Đan vào nhau, nắng không lọt qua tay như qua kẽ lá kia… Bài hát tình yêu thổn thức mãi không thôi, em lặng nghe, dựa vai tôi trên quán café vắng…để mặc ngoài kia những ồn ã của một chốn bụi bặm…

 

Nhớ không em, lời  yêu khi ấy, ừ, yêu mãi, bên nhau, em nói sẽ cùng tên nghệ sĩ lang thang, hát rong suốt cuộc đời…không mơ, không thực. Anh là thực, em là thực, nhưng tình yêu ấy là mơ… để rồi một ngày, chưa hết mùa lá, em đi, em đi, “chúng mình không hợp nhau”  nghe có lí quá phảI không em… Anh chỉ cười, chỉ biết cười, trách lá, sao rụng mãi thế, để em bên anh chưa hết một mùa…tình ơi…

Nhiều lúc cứ mong đường ngập lá

 

Để nhuộm màu từng bước chân qua

 

Để nhặt nắng rơi lúc chiều tà

 

Để anh mãi miết mong ai trong nỗi nhớ…

 

Nhìn lá rơi, bỗng lòng bỡ ngỡ

 

Mùa đã tới đâu , sao lá xanh nỡ rời

 

Chuyện tình yêu cũng giống cuộc đời

 

Không có gì mãi mãi được đâu em…

 

Bài hát này, chiều nay, lại khe khẽ rung trên những vòm lá cũ, bàn tay này, mình kẻ ngốc nghếch lang thang, tự trách mình sao lạI yêu quá thế... Rồi khẽ cười buồn, khi chợt nghe bên tai, có ai nói mãi mãi

Gửi từ Blog Việt Phố Cổ

Về tác giả blog: Ta còn em một gốc cây... Một cột đèn... Ai đó chờ ai ? ... Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai…


Ảnh minh họa: Deviantart

Nắng tháng tư – con nắng lạ đầu mùa làm tình yêu của ai đó dịu ngọt hơn như bài viết của bạn Tree nhưng cũng có khi làm trái tim ai lại thổn thức về một kỷ niệm xa xôi như những tâm sự của Việt phố cổ… Thế còn bạn thì sao?

Blog Radio sẽ tiếp tục đưa các bạn dạo bước trên con đường điểm những cánh loa kèn trắng của tháng tư qua bài viết Mùa đi ngang phố - gửi từ blog của Thanh Chúc!

  • Mùa đi ngang phố

(Blog Radio)  - Khi cơn gió cuốn tung những cụm lá giao mùa, hơi ẩm và mưa phùn loang ra trong không khí, kéo thành một sợi chỉ mảnh nối dài trời - đất, cũng lúc ấy nắng đầu hạ giống như một cái khăn voan vàng nhạt nhẹ nhẹ, rơi ngang lưng trời báo hiệu một cuộc hân hoan của hoa và lá!

"Hàng cây thắp nến lên hai hàng, gọi nắng đi vào trong mắt em...

Thực ra, lúc đó, cả Hà Nội đã ướp xanh màu của lá non tơ. Trong lần áo mỏng thoảng lạnh, tôi có cảm tưởng như đã nhìn thấy những phù thủy vẫy cây chổi vừa nhúng vào chậu màu và vung lên không khí, nhát bút dừng ở đâu, ở đấy loang xanh rất nhanh. Và cứ như thế! Những búp bàng ong đỏ như màu của ngọn nến đã bung ra, chuyển sang xanh mướt, xòe rộng và vươn cao. Những lộc bằng lăng chúm chím như môi xinh của nàng cũng chuyển sắc, đổi gam khi ánh nắng vô tình chạm vào. Và xà cừ rung rinh như vẫy gọi, và lá sưa rì rào, rì rào...

Trên xanh thắm!

Dưới ngọc ngà!

Cả đất trời thắm lên màu của lá mới!

Những chị hàng hoa, hàng nối hàng, đứng dài cả góc phố, đứng bình lặng bên cạnh những ngược xuôi hối hả. Giữa những đỏ, thắm, vàng, cam, hồng, tía nổi bật lên một màu xanh trong, nhẹ, mát mắt hơn cả của hoa loa kèn hay huệ tây... Là hoa hay là lá vậy?

"Bàn tay trắng muốt em cầm. Một cành hoa nối mùa xuân mùa hè...

Tôi bỗng nhớ một ngày nắng hoa mắt thành từng cơn, chúng tôi chao đảo bước vào nhà người bạn. Trong thứ ánh sáng chiếu xuyên từ tầng thượng, qua lớp kính của giếng trời, chúng tôi thấy một luồng sáng vây khung quanh một bình hoa trắng xanh, từng lớp cánh sáng lên một cách lạ kỳ, cảm tưởng như có thể thấu tỏ từng thớ gân xanh mỏng tang. Cảm giác đó chưa bao giờ từng đặc biệt đến thế!

Trong phút giây ngắn ngủi ấy, tôi gần như bàng hoàng, trong trí chỉ toàn phủ một màu xanh và những mong ước, mai sau, ngôi nhà của tôi, dù có bé đến mấy cũng sẽ có rất nhiều cây, và tất nhiên không thể thiếu một bình hoa xanh chiếu tỏa một thứ ánh sáng non nhạt, kỳ lạ và nhiều mơ ước đến thế!

Dường như, chưa có thứ hoa nào khiến tôi liên tưởng đến hình ảnh người phụ nữ thuần khiết, nhân hậu, trong sáng, giản dị và thanh cao như loài hoa ấy. Dù tôi, có nhắm mắt trăm hay nghìn lần, chưa từng một khi nào lại không thấy như trước mắt bức tranh "Thiếu nữ bên hoa huệ" của họa sỹ Tô Ngọc Vân. Kể như trước nay và mãi về sau sẽ chẳng có một ai có thể đem sánh loài hoa này với hình tượng khác của người phụ nữ.

Có ai về ngang phố, chụp cho tôi một ít hoa xanh...

Gửi cho tôi một chút mong manh...

Gửi từ Blog Chusi – Thanh Chúc

Về tác giả Blog Chusi: Cảm nhận và chia sẻ!


 

Các bạn thân mến, chúng ta vừa cùng nhau đi một quãng đường thật đặc biệt của tháng 4 cùng những xúc cảm của các bạn đọc gửi tới Blog Radio…

Tháng 4 với con đường tình yêu của những người yêu phải xa nhau

Tháng 4 của tình yêu trong trẻo

Tháng 4 của kỷ niệm tình yêu chẳng thể là mãi mãi

Cả một tháng 4 với con nắng đầu mùa điểm sắc hoa loa kèn…

Và Con đường tháng 4 của chúng ta cũng đang tới đích chuyển tiếp sang tháng 5 sôi động. Nếu ai đó muốn biết có một nơi nào tháng 4 đẹp đến dịu dàng, tháng tư khiến bước chân ai trên phố phải ngập ngừng vì vũ điệu tuyệt diệu của nắng, gió và lá… thì đó chính là những cảm xúc Bâng quơ mùa lá rụng -  tháng 4 Hà Nội qua những câu thơ của bạn Nguyễn Trần Đức Anh – Hà Thành…

  • Bâng quơ mùa lá rụng--

 

Một trời buồn anh không sao hiểu nổi
Mây dửng dưng và nắng cũng dửng dưng
Lời thì thầm mỏng manh hơn gió
Con đường mòn dài mãi phía sau lưng

 

Một chiều buồn anh không sao giấu nổi
Chầm chậm trôi rồi cũng hoàng hôn
Phố vô tình mê mê trút lá

 

Vàng úa rơi xuống đáy tâm hồn

 

Anh cứ đi và anh chờ đợi
Những hư vô tự huyễn hoặc mình
Không dám tin sau màn đêm loãng
Cuối chân trời hồng ánh bình minh

 

***

 

Rồi một ngày anh không sao nhớ nổi
Chiều buồn xưa ở tận nơi đâu
Trời vẫn nắngvà mây cũng thế
Lá vàng rơi… rơi mãi mùa sau

 

Gửi từ Blog DAArchitect – Nguyễn Trần Đức Anh

Về tác giả Blog: Nồm nam đẩy nỗi buồn qua chuông gió/ Người cầm guitar lead đánh ca trù...

 

Chúng ta vừa cùng nhau trên hành trình tạm biệt tháng 4! Cám ơn các bạn đã lắng nghe và chia sẻ cảm xúc với Blog Radio. Tạm biệt tháng 4, hãy cùng dành thật nhiều cảm hứng mới để chào đón tháng 5 nhé!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top