Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 16: Anh muốn được gọi Em là vợ

2011-03-30 10:33

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh, Gà Quay


Trích đoạn Blog Radio 16: Anh muốn được gọi Em là vợ


Các bạn nghe Blog Radio thân mến, trong cuộc sống có những tình yêu đơm hoa kết trái, có những cuộc tình chỉ còn lại trong nỗi nhớ nhưng dù có kết thúc trọn vẹn hay còn dang dở thì tình yêu thật sự luôn đẹp, thiêng liêng và khó quên với mỗi con người…

Email của bạn đọc Hà Linh Ngọc gửi tới Blog Radio:

Em tự hỏi trên thế gian này có biết bao mối tình trắc trở?

Biết bao mối tình không thành chồng vợ?

Bao mối tình đợi chờ nhau trong nỗi nhớ?

Em không thể trả lời, không thể...

Nhờ Blog Radio gửi tới Anh những lời từ trái tim Em.

…Những dòng tâm sự này làm chúng tôi nhớ tới một câu nói rất hay trong truyện ngắn Khoảng cách ngày tình nhân, xin được nhắc lại như một sự sẻ chia với bạn Hà Linh Ngọc và các bạn đang lắng nghe Blog Radio “Chúng ta đều không sai, chỉ là vì thời gian đã thổi tàn đi những lời hẹn ước. Vậy thì hãy đóng cửa những chiếc hộp đã một thời chứa đựng những lời hẹn ước đó, hãy coi như nó là một kỷ niệm đẹp, hãy tìm cho mình một cuộc sống mới vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn”.


Một mẩu tin viết vội: Anh nhớ Em, Anh muốn được gọi Em là vợ... Máy bay chuẩn bị cất cánh. Chỉ một tiếng 45 phút nữa Anh sẽ ra Hà Nội. Anh vừa gửi vào hộp thư của Em một bài thơ anh bắt gặp trong trang báo khi ngồi ở phòng chờ.

Bài thơ của K.Simonov...

“Phải, Anh chắc bướng hơn tất cả

Anh không nghe thiên hạ đặt điều

Và không đếm trên ngón tay những kẻ

Gọi Em bằng hai chữ "em yêu"...


Anh không gọi Em là thiếu nữ

Không giữa đường bứt hoa tặng Em

Trong mắt Em Anh không tìm kiếm

Những ánh cười thời con gái trinh nguyên



Ảnh minh họa: Deviantart

Anh không tiếc một thời dằng dặc
Em chẳng đợi chờ Anh ở trong mơ
Cũng không tiếc khi gặp Anh, Em đã
Qua mất rồi năm tháng ngây thơ

Và nếu như số phận rồi gắn bó
Cho chúng mình hai đứa thành đôi
Thì không phải vì Em không được biết
Bao nhiêu người gần gũi, xa xôi...

"Anh muốn được gọi Em là vợ
Không phải để rồi loan báo khắp nơi
Không phải bởi từ lâu Em đã
Luôn bên Anh trong mọi sự trên đời.

Nhan sắc và danh tiếng tuổi tên Em
Đâu phải điều khiến Anh mê đắm
Anh chỉ cần Em dịu dàng bí ẩn
Tới cùng Anh như thầm lặng bao lần..."


Ảnh minh họa: Deviantart

Em lại khóc, khóc thật nhiều.

Em biết Em không thể gặp Anh, không thể có Anh hiện hữu. Nhưng Em có Anh trong tim. Có anh trong nỗi nhớ. Có Anh trong tất cả những suy nghĩ từng ngày, từng giờ, từng phút giây.

Tình yêu chúng mình giờ chỉ còn trong kỷ niệm. Em sắp làm vợ của người khác. Nhưng Em không thể quên Anh...

Hôm nay Em đã mặc bộ đồ đen viền đỏ. Bộ đồ mà tụi bạn vẫn bảo trông Em mặc vào như dân tộc Dao. Còn Anh , Anh luôn thích Em mặc đồ đen. Anh bảo: Em trong bộ đồ đen vừa kiêu sa, vừa bí ẩn, lại dịu dàng. "Anh chỉ cần Em dịu dàng bí ẩn"- Em lại nhớ đến câu thơ Anh gửi. Sao giống nhau đến thế? Nhà thơ K.Simonov viết bài này tặng vợ đã bao năm rồi...

Anh không tiếc một thời dằng dặc 

Em chẳng đợi chờ Anh ở trong mơ

Cũng không tiếc khi gặp Anh, Em đã

Qua mất rồi năm tháng ngây thơ


Và nếu như số phận rồi gắn bó

Cho chúng mình hai đứa thành đôi

Thì không phải vì Em không được biết

Bao nhiêu người gần gũi, xa xôi...

...

"Anh muốn được gọi Em là vợ

Không phải để rồi loan báo khắp nơi

Không phải bởi từ lâu Em đã

Luôn bên Anh trong mọi sự trên đời.


Nhan sắc và danh tiếng tuổi tên Em

Đâu phải điều khiến Anh mê đắm

Anh chỉ cần Em dịu dàng bí ẩn

Tới cùng Anh như thầm lặng bao lần..."

Em lại khóc, khóc thật nhiều.
 
Em biết Em không thể gặp Anh, không thể có Anh hiện hữu. Nhưng Em có Anh trong tim. Có anh trong nỗi nhớ. Có Anh trong tất cả những suy nghĩ từng ngày, từng giờ, từng phút giây.

Tình yêu chúng mình giờ chỉ còn trong kỷ niệm. Em sắp làm vợ của người khác. Nhưng Em không thể quên Anh...

Hôm nay Em đã mặc bộ đồ đen viền đỏ. Bộ đồ mà tụi bạn vẫn bảo trông Em mặc vào như dân tộc Dao. Còn Anh , Anh luôn thích Em mặc đồ đen. Anh bảo: Em trong bộ đồ đen vừa kiêu sa, vừa bí ẩn, lại dịu dàng. "Anh chỉ cần Em dịu dàng bí ẩn"- Em lại nhớ đến câu thơ Anh gửi. Sao giống nhau đến thế? Nhà thơ K.Simonov viết bài này tặng vợ đã bao năm rồi...

Và bỗng dưng Em thèm được nghe Anh gọi Em là Vợ...

  • Gửi từ email của Hà Linh Ngọc

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

Ngày mai anh cưới rồi, anh không chờ em nữa

Ngày mai anh cưới rồi, anh không chờ em nữa

Ngày mai chú cưới rồi, chú không đợi em nữa. Ngày mai em đi rồi, em cũng không về nữa.

back to top