Anh là ai?
2022-02-05 01:30
Tác giả:
blogradio.vn - Tối về đến phòng trọ tôi trằn trọc mãi không ngủ và giọng nói ấm áp kèm đôi mắt hút hồn của anh cứ xoay tròn trong tâm trí. Và giây phút đó với tư cách một sinh viên ngành dược năm nhất, tôi phán mình đã bị bệnh tương tư rồi. Có phải là nhanh quá không nhỉ? Mới gặp vài phút thôi mà đã... sập hố người ta rồi.
***
Tôi yêu đơn phương một người không biết tên...
Chưa bao giờ tôi muốn được nợ nần đến thế. Bởi người ta thường nói “Có duyên mới gặp có nợ mới yêu”. Cuộc đời này, vốn dĩ chúng ta ở cạnh gia đình, học hành vui chơi cùng bạn bè hay được yêu ai đó và cùng về chung một nhà,.. tất cả đều là duyên số. Có lẽ tôi và anh kiếp trước không mắc nợ nhau.
Năm đó, tôi vẫn còn là một cô sinh viên năm nhất mới chập chững vào đời. Tôi rời xa vòng tay bố mẹ trong khi chưa biết nấu ăn, chưa học được thủ thuật trả giá mỗi khi đi chợ của mẹ, chưa lấy được bí kíp không sợ ma của bố. Và trong cái bối cảnh thảm thương ở cái tuổi đầu đời đó của tôi, anh xuất hiện...
Trên chuyến xe buýt 258 hôm đó, tôi gặp được anh. Đến tận bây giờ đã là 4 năm nhưng tôi nhớ hoài vóc dáng ấy, ánh mắt ấy, mùi hương ấy.

- Ngồi chỗ anh này - Anh đứng vội lên nhìn tôi nói.
Tôi nhìn xung quanh thấy không ai đứng ngoài tôi.
“Chắc là bảo mình rồi.” – Tôi nghĩ thầm không ngần ngại ngồi xuống, cảm ơn anh.
Dù anh đeo khẩu trang chỉ để lộ mỗi đôi mắt một mí nhưng cũng rất long lanh cuốn hút. Tôi đã nghĩ có lẽ sẽ không được gặp anh nữa, dù cho có gặp cũng không biết ai là anh... Tối về đến phòng trọ tôi trằn trọc mãi không ngủ và giọng nói ấm áp kèm đôi mắt hút hồn của anh cứ xoay tròn trong tâm trí. Và giây phút đó với tư cách một sinh viên ngành dược năm nhất, tôi phán mình đã bị bệnh tương tư rồi. Có phải là nhanh quá không nhỉ? Mới gặp vài phút thôi mà đã... sập hố người ta rồi.
“Reng reng reng...” – Tiếng chuông báo thức vang lên
Tôi ngồi bật dậy, dường như hôm nay khỏe khoắn hơn mọi khi. Chắc là vì vừa mới gặp “chìa khóa của cuộc đời” ngày hôm qua. Trước giờ tôi rất ít khi ăn diện, bỗng nhiên hôm nay tiềm thức mách bảo tôi đánh son, xịt dầu thơm các thứ,... như chuẩn bị đợi anh người yêu đến rước đi dạo phố vậy. Ế lâu quá cũng khổ!
Tôi đến trạm xe buýt sớm hơn mọi khi và mong có thể gặp lại anh. Nhưng tiếc là không gặp được anh. Tôi ngồi buồn thẫn thờ cả buổi học hôm đó cho đến khi ra về. Vì mệt quá nên tôi định chợp mắt một lát trên xe buýt mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Tôi cảm nhận được tôi tựa đầu vào vai ai đó nửa thật, nửa mơ. Dưới những tia nắng chói chang của buổi trưa hắc vào ô cửa sổ xe buýt, người đó dùng tay che nắng cho tôi, tôi cảm nhận được cái mùi hương là lạ mà cũng quen quen. Không cần biết là thật hay mơ: “Cứ ngủ trước đã rồi tính” - Tôi nghĩ bụng.
- Dậy đi cô bé, tới trạm rồi - Tiếng nói của một người con gái vang lên
Tôi mở mắt ra và trước mắt tôi là chị thu tiền vé xe buýt... Trên xe lúc này chỉ còn mỗi tôi, chú tài xế cùng chị thu tiền vé xe. Tôi vội ngồi bật dậy vừa định bước xuống xe thì chợt nhớ ra giấc mơ lúc nãy. Tôi hỏi nhỏ chị thu tiền vé:
- Nãy giờ em ngồi một mình à chị?
Chị ấy cười có vẻ bất lực đáp lại:
- Có một đứa sinh viên nữa.
- Người đó trông như thế nào vậy chị? - Tôi hỏi thêm.
- Cậu đó cao ráo, trông cũng giống sinh viên, chị thấy mắt cậu í có một mí, gương mặt rất điển trai – Chị ấy đáp.
Tôi cảm ơn chị và thẫn thờ bước xuống xe, dường như tôi ganh tị với chị bán vé vì tôi thích anh nhưng chưa từng thấy mặt anh như thế nào. Liệu có phải anh không? Trên đường đi bộ về phòng trọ, tôi không ngừng trách bản thân vì đã bỏ lỡ anh rồi. Trong thành phố rộng lớn này, biết khi nào mới gặp lại anh... Lý trí tôi mách bảo hay là bỏ đi dù gì cũng chỉ là một người đi xe buýt bình thường thôi mà... Không, nếu chỉ như những người bình thường khác thì tôi đã không suy tư như vậy. Ngồi cạnh anh tôi có cảm giác bình yên lắm, mặc kệ trên xe ồn ào như nào, buổi học hôm nay mệt mỏi như nào,… mọi thứ như vô hình, trong tôi lúc đó chỉ có hơi thở cùng mùi hương của người con trai đó.
Kể từ hôm đó, tôi vẫn tiếp tục chăm chút bản thân nhưng không còn buồn bã nữa, cũng không còn chạy ra trạm xe buýt từ sớm để đợi anh nữa và đặc biệt tôi không ngủ trên xe buýt nữa nhỡ đâu gặp được mà như không gặp thì lại hối tiếc.
Tôi bắt đầu bước sang năm hai của quãng đường đại học vẫn không gặp lại anh lần nào nữa. Có vài người muốn làm quen, hẹn hò với tôi nhưng tôi đều phớt lờ đi và lấy lí do rằng phải lo cho sự nghiệp. Nhưng sao tôi cứ mãi có cảm giác như vẫn đang chờ đợi ai đó, không thể mở lòng với ai. Chính tôi cũng không hiểu tại sao lại đơn phương một người chỉ mới gặp 2 lần, mà thậm chí là không biết mặt anh ra sao.
Ngày 23 tháng 4 năm 2018. Cũng như mọi hôm, tan trường tôi lại chạy thật nhanh đến trạm xe buýt để kịp ngồi ghế. Hôm đó thật sự là một ngày cả đời cũng sẽ không quên. Cái ngày mà tôi biết mặt của người con trai mà suốt hai năm qua không quên được. Xe dừng ở trạm thứ hai từ trường đến phòng trọ. Tôi đang thơ thẩn ngắm nhìn cảnh phố thị cùng dòng người đông đúc dưới ánh nắng chói chang của tiết trời mùa hạ thì bên tai vang lên một giọng nói trầm ấm quen quen là lạ:
- Có muốn đổi chỗ với anh không, ngồi bên đó hơi nắng.
Tôi ngập ngừng quay sang trước mắt tôi là một gương mặt xa lạ, nhưng... đôi mắt ấy có vẻ quen lắm. Tôi như muốn chết lặng. Đúng là ánh mắt ánh mắt ấy.
Thấy tôi ngơ người ra, anh lay tôi và nói:
- Sao thế, không thích hả?
- À... ừm... Thôi... thôi ai lại làm vậy... Cảm ơn anh... - Tôi ngập ngừng, suýt rớt tim ra ngoài.
Bình tĩnh tại hồi lâu, tôi lén đưa mắt nhìn sang. Anh vẫn vậy, vẫn muốn nhường điều tốt cho người khác, vẫn dùng ánh mắt đó nhìn tôi.
- Hay mình đổi chỗ để được anh che nắng nhỉ? Với lại tìm cách bắt chuyện. - Tôi nghĩ thầm.
Tôi như muốn chiến đấu với sự ngại ngùng, e thẹn, nhưng điều làm tôi sợ hơn là bỏ lỡ anh.
Vượt qua nỗi sợ hãi, tôi hỏi anh:
- À... anh... um... à... Trước đây, à... năm trước... cảm ơn anh đã cho em tựa vai để ngủ mà lúc đó em chưa kịp cảm ơn
Anh ấy cười hì hì bảo:
- À anh nhớ ra em rồi... cô bé hay ngủ gật
Tôi cười ngập ngừng nói nhỏ:
- Từ hôm đó không gặp được anh nữa nhỉ?
Anh ấy nghe không rõ vì trên xe hơi ồn, anh hỏi lại tôi:
- Em nói sao?
Tôi run quá nên chẳng dám nói lại.
- À... không... không có gì
Tôi vừa sợ không được gặp lại anh nữa, vừa không dám nói chuyện với anh. Tôi nhìn ra ngoài thấy xe sắp đến trạm dừng của tôi rồi. Lúc này đây lý trí và trái tim tôi đang giằng xé nhau. Liệu có nên xin số điện thoại hay facebook anh không. Tôi sợ lắm, vì tôi biết hai năm qua không gặp lại anh tôi đã đau khổ như thế nào... tôi không muốn...
Xe dừng lại, tôi không nỡ đứng lên và đi về tay không như vậy. Trong lúc đó sự sợ hãi lên đến đỉnh điểm cùng với sự hối thúc của chị bán vé xe:
- Có xuống không bé ơi..? – Chị ấy hỏi.
Tôi vội bước qua anh và đi xuống xe trong sự nuối tiếc
- Hôm nào gặp lại nhé cô bé hay ngủ hì hì – Anh cười và nói với tôi.
Câu nói ấy như đánh thức màn đêm cuộc sống hai năm qua của tôi. Mọi thứ trước mắt như thành màu hồng cánh sen vậy, tôi nghĩ bụng trong sự vui sướng:
“Thôi hôm sau còn gặp mà... hihi”
.jpg)
Ngày 24 tháng 4 năm 2018, ngày mà mọi thứ biến thành màu trắng đen... Anh đã không giữ lời. Kể từ ngày anh hẹn gặp lại tôi, anh cứ như tan biến theo làn khói xe tấp nập ngoài kia vậy. Lần này tôi vừa hận mình vừa buồn anh lắm. Nhưng nghĩ lại thì tôi với anh chỉ là hai kẻ lướt qua nhau trên chuyến xe buýt đông đúc kia thôi mà có quyền gì mà buồn anh chứ.
Tôi thật sự tuyệt vọng, hôm đó tôi đã vui và hạnh phúc như đứa trẻ được quà vậy, tối đó tôi đã chuẩn bị bộ đồ xinh nhất, dù là chỉ để đi xe buýt và gặp được một người lạ chưa biết tên...
Thấm thoát cũng đến năm cuối đại học, tôi ra trường và tìm được một công việc luôn mơ ước.
Nhưng không phải tại thành phố này.
Cái thành phố này tại sao lại đông đúc đến vậy khiến tôi mãi mãi không gặp lại anh nữa...
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chỉ mùa này, cứ nhung nhớ đi em | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống





