Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ai cũng từng có tuổi trẻ và câu chuyện của thanh xuân (Cafe Vlog)

2019-11-14 01:05

Tác giả: Giọng đọc: Sand

blogradio.vn - Từng ngày trôi qua, rồi có một ngày chúng ta vấp ngã. Thế nhưng bản thân lại chẳng thể đứng lên, đổ lỗi cho việc này đến việc khác, chúng ta lạnh lùng bỏ qua mọi lời khuyên, chối bỏ mọi sự giúp đỡ. Chúng ta ngại nhận lỗi và cứ thế đánh mất chính mình, cho đến một ngày khi bất giác cảm nhận được cái lạnh của mùa đông và bản thân còn chẳng nhận ra mình trong gương. Thì ra mình đã bỏ bê chính mình, đã bỏ mặc tất cả, không bao giờ suy nghĩ về thất bại đó, luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh, từ đó nó trở thành một "câu chuyện" kèm theo sự nuối tiếc mãi mãi.

***

Bạn thân mến, tôi đã từng nghe nói rằng: "Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc ấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta thực sự không biết bản thân muốn cái gì, ai thật lòng yêu chúng ta, chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là thời gian chúng ta quẩn quanh đây đó, tìm kiếm câu trả lời. Và rồi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời. Bất giác chúng ta trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt ít nhiều" (Reply 1997).

Và ai trong chúng ta cũng đã, đang và sẽ nếm trải dư vị của thanh xuân. Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi thanh xuân là gì chưa? Có bao giờ bạn hối hận về nó chưa? Hay đơn giản bạn đã sống như thế nào để vẽ nên bức tranh ấy?

Thời gian trôi đi thật nhanh, mới đó cô bé, cậu bé của ngày nào đã trở thành những cô cậu thanh thiếu niên mang trong mình nhiệt huyết cùng nhựa sống dồi dào. Chúng ta đều vì một lý do nào đó mà phải rời xa quê hương vào thành phố nơi phồn hoa đô thị. Đó được gọi là gì nhỉ? À, mọi người đều nói rằng đó là bước ngoặt đánh dấu khoảng thời gian đẹp nhất khi chúng ta dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân. Ban đầu, chúng ta cũng tin là như vậy! Mỗi cá nhân cứ thế mạnh mẽ bước về phía trước cùng với ước mơ của mình. Trong trái tim chúng ta cảm nhận được mình muốn gì, chúng ta sẵn sàng đối đầu với khó khăn thử thách. Mỗi người đều khác nhau, nhưng đều có xuất phát điểm giống nhau - sống ở độ tuổi đẹp nhất của đời người, chúng ta mang theo khát vọng cùng hoài bão mà sống ở thành phố này cùng với những hy vọng về tương lai.

Ai cũng từng có tuổi trẻ và câu chuyện của thanh xuân

Nhưng bỗng chốc, chúng ta bắt đầu cảm thấy lo sợ, bất an về những thứ xảy ra. Bạn thấy mọi thứ xa lạ, cảm thấy nhịp sống nơi này quá nhanh, sợ hãi với những chuyến xe buýt quá đông người, sợ cảm giác cô đơn mỗi khi đêm về. Gánh nặng bắt đầu xuất hiện: tiền học, tiền ăn, hoạt động bên ngoài, học tập ở trường, mối quan hệ cá nhân,... Bản thân trở nên nhạy cảm hơn với mọi thứ, không biết bắt đầu từ đâu, bắt đầu như thế nào, sợ bị mọi người chê cười. Cứ thế chúng ta thu mình hơn, xa lánh mọi thứ, muốn cảm giác an toàn, hoặc xa đà vào những tệ nạn để che đi cái yếu đuối của bản thân.

Từng ngày trôi qua, rồi có một ngày chúng ta vấp ngã. Thế nhưng bản thân lại chẳng thể đứng lên, đổ lỗi cho việc này đến việc khác, chúng ta lạnh lùng bỏ qua mọi lời khuyên, chối bỏ mọi sự giúp đỡ. Chúng ta ngại nhận lỗi và cứ thế đánh mất chính mình, cho đến một ngày khi bất giác cảm nhận được cái lạnh của mùa đông và bản thân còn chẳng nhận ra mình trong gương. Thì ra mình đã bỏ bê chính mình, đã bỏ mặc tất cả, không bao giờ suy nghĩ về thất bại đó, luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh, từ đó nó trở thành một "câu chuyện" kèm theo sự nuối tiếc mãi mãi.

Đương nhiên, tuổi trẻ ai cũng phải trãi qua nghịch cảnh. Ai cũng có thể vấp ngã, nhưng sao chúng ta cứ phải giữ mãi nó? Vết thương có thể sâu, có thể cạn, chỉ cần chúng ta không chì chiết, không dằn vặt quá lâu thì nó sẽ trở thành bài học quý giá. Chúng ta cứ sai đi, cứ té ngã thật đau đi, chỉ cần sau đó chúng ta đứng lên từ nơi ta ngã một cách mạnh mẽ thì không phải chúng ta sẽ trưởng thành hơn sao? Mắc lỗi sao? Sai lầm sao? Không thành vấn đề, bởi vì thanh xuân là thế, tuy đầy nhựa sống nhưng lại bốc đồng, tuy nhiệt huyết cháy bỏng nhưng lại sốc nỗi - ai cũng thế. Chỉ cần qua thử thách cuộc sống, bản thân cũng mỗi người còn ngọn lửa trong lòng là đủ.

Chúng ta cứ sống như thế hôm nay là ngày cuối cùng, có thể vấp ngã có thể đau đớn, nhưng sao cả chúng ta 18 mà. Mỗi người thức dậy, chúng ta đều có thể quyết định sống là người như thế. Thanh xuân có thể đánh đổi bằng máu và nước mắt nhưng chúng ta nên nhớ rằng: "Mùa xuân nào cũng có mùa xuân. Chỉ cần gốc rể gắm chặt, dù mùa đông có khắc nghiệt đến đâu, cũng có thể nở đóa hoa mùa xuân". Chúng ta không cần phải sống vì người khác, vì thanh xuân chỉ có một mỗi người phải sống hết mình để không phải hối tiếc. Đây là cuộc sống của chúng ta, đâu cần phải xem người khác nghĩ gì? Điều quan trọng nhất là làm gì để bản thân hạnh phúc. Muốn yêu thì yêu đi, muốn ước mơ cứ ước mơ đi, muốn làm gì thì làm thôi.

"Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa thì bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy lần nữa" (You are the apple of my eye). Chỉ đơn giản là chúng ta 18 tuổi, nên cứ thực hiện những gì bản thân muốn, đừng sợ tổn thương, đừng sợ bị đánh giá, buông bỏ những muộn phiền tiến về phía trước rồi mọi người sẽ ủng hộ chúng ta. Ta cầu mong gì đâu? Đừng để những suy nghĩ ấy làm chùn bước, hãy lắng nghe trái tim rồi dùng lý trí thực hiện nó, thành công hay thất bại chỉ phụ thuộc làm chúng ta thôi. Đừng giấu thứ gì tận cùng mãi trong tim hãy để nó nhẹ nhàng trở thành điều đáng nhớ nhất. Đừng chần chừ vì có thể chúng ta sẽ đánh mất dũng khí ban đầu. Ai cũng có tuổi trẻ và những câu chuyện thanh xuân của riêng mình vậy thì hãy viết nó theo cách riêng của mình nhé! Đừng để giới hạn ràng buộc chúng ta!

Thanh xuân cũng như một tờ giấy trắng phụ thuộc vào cách bạn "vẽ" , mà nó sẽ trở nên lộng lẫy theo cách rất riêng.

© Solo Nguyễn - blogradio.vn

Giọng đọc: Sand

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Nơi ấy quang mây, nơi này tuyết đổ

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Vlog Radio)

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Vlog Radio)

Đàn ông có tuổi trẻ thì phụ nữ cũng có thanh xuân. Thanh xuân của phụ nữ là quãng thời gian tươi đẹp nhất, đẹp đẽ nhất, sáng chói nhất của một đời con gái, thì tuổi trẻ của đàn ông toàn những câu trả lời chưa chắc chắn, nhiều dang dở, lắm gập ghềnh.

Dành cả thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

Dành cả thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

Mọi thứ đã kết thúc như chưa bắt đầu. Mỗi người đi một hướng. Có lẽ, sau này khi chúng ta gặp lại, chúng ta sẽ có mọi thứ nhưng vĩnh viễn chẳng bao giờ có nhau.

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng để biết ngoài kia cuộc đời bộn bề nhưng nơi ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng trời bình yên.

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Người ta thường nói trong tình yêu, ai bỏ ra nhiều tình cảm hơn sẽ là người thua thiệt, tôi mỉm cười chẳng cho là đúng. Vì khi yêu ai cũng đã trao đi những cảm xúc nơi đầu tim tinh khôi và nồng nhiệt nhất, vậy lúc rời đi đừng đem theo những ưu phiền, hãy để nụ cười hong khô giọt nước mắt; ai thắng ai thua đâu còn quan trọng, chuyện tùy duyên, thôi thì mặc mây trời...

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Những lúc yếu lòng nhất, em thường để mặc mình vẫy vùng trong quá khứ mà chẳng còn cố gắng tìm cách thoát ra. Chúng ta của sau này rồi sẽ hạnh phúc và an yên cả mà thôi, dẫu rằng là chẳng cùng nhau. Duyên phận như thế nào đã có trời cao an bài, sau những ngày mưa gió bủa vây thì cũng sẽ có những ngày nắng ấm, em vốn dĩ có thể lấy lại tinh thần rất nhanh nên mọi cảm xúc tiêu cực đều đi qua và bầu trời lại trong vắt, xinh đẹp.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ngẫm lại câu nói: “Tuổi trẻ luôn là quãng thời gian mà con người ta phải ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt tiếc thương, rồi thở dài bất lực thay cho câu nói “đã từng như vậy” thấy chẳng sai một tẹo nào.

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Guồng quay cuộc sống dẫu có vội vàng, dẫu có tấp nập đến đâu thì cũng chẳng nằm ngoài cái quy luật tự nhiên và bất biến xuân, hạ, thu, đông. Và lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết. Và đây cũng là lúc người ta dành chút thời gian ngoảnh nhìn lại những gì đi qua, nghiệm lại những gì đã và chưa làm được.

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

back to top