Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa thu - mùa tri kỷ (Cafe Vlog)

2019-11-05 01:05

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Nhưng cái thu mà tôi nhớ nhất là thu Hà Nội. Cái ngày đầu tiên mới ra trường, cái ngày mà lần đầu tiên lượn qua con phố Thanh Niên vắt ngang qua hồ tây, có lẽ con đường đó tôi gửi lại mọi thứ ban đầu. Dường như tôi biết yêu thứ gì đó ngoài người mình từng trao tình cảm. Cái cảm giác lần đầu tiên nhìn những vệt nắng xuyên qua cành phượng đang mùa đổ lá, cái cảnh mà đến những người khô khan nhất cũng phải thốt lên sao mà đẹp đến vậy.

***

Nếu nói thứ gì làm tôi lưu luyến nhất, điều gì đưa đến cho tôi nhiều cảm xúc nhất có lẽ tôi chỉ có một câu trả lời đó là mùa thu. Cái mùa mà đến những người khô khan nhất cũng phải nao lòng bên những góc phố, với lá vàng rơi, đâu đó chút man mác buồn, chút gió heo may se lạnh. Nhiều người nói mùi hoa sữa làm cho người ta cảm thấy khó chịu nhưng với tôi hẳn ràng đó là mùi mà tôi tì kiếm nhiều nhất trong năm. Cũng ít ai có thể ngồi dưới gốc cây hoa sữa, hít hà lấy cái hương thơm nồng nàn ấy.

Tôi với mùa thu như tri kỷ vậy, nhưng có lẽ là thu miền Bắc. Còn Sài gòn có lẽ cái thu nó khác quá. Trong đó hình như tôi không biết khi nào là thu mà khi nào là đông nữa. Tôi đã may mắn được sống ở cả hai miền đất nước, không biết có phải là may mắn không nữa, cứ cho là vậy đi. Tôi từng được cảm nhận thu Hà Nội, từng được rảo bước trên công viên lớn nhất Việt Trì Phú Thọ, đã từng được hít hà hương hoa sữa nồng nàn trên những tuyến phố của Thái Bình hay nhâm nhi ly cafe giữa tập nập bên bờ hồ giữa Thành phố Nam Định. Đã từng ngắm mưa Lạng Sơn rồi cảm nhận cái lạnh mà đến giờ không thể quên được của Hà Tĩnh. Cái lạnh đột ngột giữa những ngày tháng 10, cái lạnh mà đáng nhẽ không nên có, cái lạnh mà mà bản thân tôi có lẽ không bao giờ quên.

Nhưng cái thu mà tôi nhớ nhất là thu Hà Nội. Cái ngày đầu tiên mới ra trường, cái ngày mà lần đầu tiên lượn qua con phố Thanh Niên vắt ngang qua hồ tây, có lẽ con đường đó tôi gửi lại mọi thứ ban đầu. Dường như tôi biết yêu thứ gì đó ngoài người mình từng trao tình cảm. Cái cảm giác lần đầu tiên nhìn những vệt nắng xuyên qua cành phượng đang mùa đổ lá, cái cảnh mà đến những người khô khan nhất cũng phải thốt lên sao mà đẹp đến vậy. Thu Hà Nội đẹp đến nao lòng. Có người nói, thu chỉ đẹp khi người ta biết thưởng thức và hẳn rằng tôi may mắn khi cảm nhận được đôi chút thu Hà Nội. Tôi nhớ quán cafe góc phố, cái quán cafe mà bây giờ in trong tâm trí tôi như một ngôi nhà cổ tích nằm giữa ngã ba đường, nơi mà dường như ai đi qua cũng phải đứng lại, đứng lại một chút vì sự mộc mạc của nó.

Là bàng rơi, chút ánh đèn khuya sau cơn mưa bất chợt. Đôi lúc gió lay nhẹ chiếc lá còn đẫm nước làm người ta ướt đôi bờ vai. Tôi may mắn khi không phải cô đơn giữa những ngày thơ mộng như vậy. Thời gian không quá dài ở chốn ấy nhưng dường như thanh xuân của tôi đọng lại trong từng hạt mưa nhỏ. Tôi nhớ cảm giác ngồi đến 3 giờ sáng ở hồ Gươm giữa những ngày tháng 9, có lẽ trong đời mình ngày đó là ngày tôi được sống là chính tôi.

Người ta bảo những người yêu mùa thu là những người có tâm hồn lãng mạn. Những người yêu mùa thu cái tâm hôn như sến súa. Chắc có lẽ ít ai hiểu rằng người yêu mùa thu còn yêu sự nhẹ nhàng, bình lặng. Ngày đó tôi cũng bắt đầu viết, viết về mọi thứ tôi cảm nghĩ, viết về mọi thứ tôi đem lòng yêu. Mọi người bảo kẹt xe Hà Nội là khủng khiếp nhưng tôi lại phải cảm ơn nó vì nhờ nó mà tôi biết còn có người sẵn sàng ngồi cùng tôi 3 tiếng đồng hồ để chờ tới lúc ra về được.

Mùa thu - mùa tri kỷ

Sao mùa thu nó làm tôi say đắm đến như vậy, lạnh không tới, mưa chẳng xong, còn ngày thì càng lúc càng ngắn lại. Mà tôi cũng không rõ từ khi nào tôi yêu nó nữa. Nó buồn chăng, nó đẹp chăng, hay nó dễ làm con người ta yêu nhiều hơn. Có lẽ là tất cả. Tôi đã từng vỡ òa, đã từng hạnh phúc, rồi lại từng tan vỡ khi chính thu đem đến cho tôi tất cả rồi lại lấy đi của tôi tất cả.

Tôi đã từng yêu không chỉ một lần, đã từng đau cùng không chỉ một lần, đã từng nhớ như điên dại cũng không chỉ một lần. Bắt đầu cũng thu và kết thúc cũng mùa thu. Có lẽ cứ cái lạnh đến, mùi hoa sữa về và những chiếc lá bắt đầu rơi lại là lúc tôi bắt đầu một thứ mới. Đôi lúc là hạnh phúc, khi lại là những giọt nước mắt lăn dài trên má. Và đến ngày đó tôi lại bắt đầu cảm thấy mình dần cô đơn. Tôi lại cô đơn.

© Thanh Ngọc – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi

Thiết kế: Cao Vương Nhật

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Mùa thu mùa của những yêu thương

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Vlog Radio)

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Vlog Radio)

Đàn ông có tuổi trẻ thì phụ nữ cũng có thanh xuân. Thanh xuân của phụ nữ là quãng thời gian tươi đẹp nhất, đẹp đẽ nhất, sáng chói nhất của một đời con gái, thì tuổi trẻ của đàn ông toàn những câu trả lời chưa chắc chắn, nhiều dang dở, lắm gập ghềnh.

Dành cả thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

Dành cả thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

Mọi thứ đã kết thúc như chưa bắt đầu. Mỗi người đi một hướng. Có lẽ, sau này khi chúng ta gặp lại, chúng ta sẽ có mọi thứ nhưng vĩnh viễn chẳng bao giờ có nhau.

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng để biết ngoài kia cuộc đời bộn bề nhưng nơi ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng trời bình yên.

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Người ta thường nói trong tình yêu, ai bỏ ra nhiều tình cảm hơn sẽ là người thua thiệt, tôi mỉm cười chẳng cho là đúng. Vì khi yêu ai cũng đã trao đi những cảm xúc nơi đầu tim tinh khôi và nồng nhiệt nhất, vậy lúc rời đi đừng đem theo những ưu phiền, hãy để nụ cười hong khô giọt nước mắt; ai thắng ai thua đâu còn quan trọng, chuyện tùy duyên, thôi thì mặc mây trời...

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Những lúc yếu lòng nhất, em thường để mặc mình vẫy vùng trong quá khứ mà chẳng còn cố gắng tìm cách thoát ra. Chúng ta của sau này rồi sẽ hạnh phúc và an yên cả mà thôi, dẫu rằng là chẳng cùng nhau. Duyên phận như thế nào đã có trời cao an bài, sau những ngày mưa gió bủa vây thì cũng sẽ có những ngày nắng ấm, em vốn dĩ có thể lấy lại tinh thần rất nhanh nên mọi cảm xúc tiêu cực đều đi qua và bầu trời lại trong vắt, xinh đẹp.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ngẫm lại câu nói: “Tuổi trẻ luôn là quãng thời gian mà con người ta phải ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt tiếc thương, rồi thở dài bất lực thay cho câu nói “đã từng như vậy” thấy chẳng sai một tẹo nào.

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Guồng quay cuộc sống dẫu có vội vàng, dẫu có tấp nập đến đâu thì cũng chẳng nằm ngoài cái quy luật tự nhiên và bất biến xuân, hạ, thu, đông. Và lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết. Và đây cũng là lúc người ta dành chút thời gian ngoảnh nhìn lại những gì đi qua, nghiệm lại những gì đã và chưa làm được.

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

back to top