Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa (Cafe Vlog)

2019-10-24 02:05

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Những buổi chiều tan làm, trời âm u, mưa rơi lất phất tôi cảm thấy u hoài, lạc lõng trên đường đến trường đón con. Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

***

Tôi đã ngấp nghé tuổi 30, đã trãi qua những thăng trầm cuộc sống, với cuộc hôn nhân thất bại và một vài mối tình thời tuổi trẻ. Sau những vấp váp ấy, tôi cứ ngỡ lòng mình đã tĩnh hơn, không còn thương nhớ vu vơ, cũng không còn bồng bột dại khờ và mơ mộng.

Tôi tự hài lòng với cuộc sống của mình với công việc của một nhân viên văn phòng, sáng đi chiều về, tối đến quây quần bên cô con gái nhỏ. Tôi yêu cuộc sống hiện tại, vì nó tự do tự tại, tôi có thể tự làm chủ cuộc sống của mình, có thể tự mua sắm gì tôi thích, làm điều gì tôi muốn và đi đâu cũng được. Chỉ cần có con gái ở bên là cả một thế giới, một bầu trời trong tôi.

Có vài người đàn ông để ý và muốn tìm hiểu, nhưng dường như tôi không hề rung động, cảm nhận mình thực sự không muốn hẹn hò. Tôi mệt mỏi và tôi không muốn chia sẻ thời gian quý báu của mình cho một người đàn ông, tôi lười nhắn tin, lười hò hẹn.

Nhưng mỗi khi trời mưa xuống, lòng tôi chợt buồn miên man, cũng không hiểu rõ vì sao. Có một khoảng trống chênh vênh khó tả, thực tâm tôi nhớ ai, tôi cần gì?

Những buổi chiều tan làm, trời âm u, mưa rơi lất phất tôi cảm thấy u hoài, lạc lõng trên đường đến trường đón con. Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

ngayminhbuonnhatlangaytroidoconmua-avatar

Tôi sợ cuộc sống gia đình... Tôi đã từng có gia đình với một người chồng gia trưởng và cầu toàn. Tôi biết vẫn còn nhiều người đàn ông tốt, biết chia sẻ giúp đỡ vợ mình. Nhưng đã một lần làm vợ anh, tôi bị áp lực và ám ảnh mãi. Tôi sợ phải rơi vào hoàn cảnh ấy một lần nữa. Khi mình bị áp lực và càng sửa sai trong cuộc hôn nhân thì nó mãi vẫn không đúng. Khi nấu ăn với một tâm lý đầy căng thẳng là phải ngon, làm mọi việc chỉ mong anh vừa ý, thì mọi thứ lại trở nên tồi tệ, tôi tự thấy mình vô dụng, mãi mãi vẫn không vừa lòng anh.

Giờ đây cuộc sống của tôi không còn phải chạy theo cảm xúc của ai, tôi sống thật với chính mình, hết mình trong công việc và dành hết tình yêu cho cô con gái nhỏ.

Nhưng mưa lại có thể ảnh hưởng cảm xúc của tôi và làm tôi nhớ nhiều về quá khứ, nhớ lại một quãng đời u buồn của mình. Lòng tôi lại thổn thức khi bất chợt thấy cảnh một gia đình đang quay quần, đầm ấm bên nhau. Thực tâm tôi thích là một người mẹ tạp dề, là một người vợ đảm. Tôi vẫn mơ mình có một mái ấm gia đình, nơi đó mỗi chiều vội vàng về lo nấu nướng cho chồng con một bữa ăn nóng hổi, lúc đó hai cha con cùng chơi, cùng học với nhau, cũng có thể phụ mẹ dọn dẹp, nhặt rau. Gia đình tôi sẽ quay quần bên mâm cơm nóng, vừa ăn vừa kể cho nhau nghe những chuyện đã xảy ra của ngày hôm nay.

Khi mình muốn, mình mơ thì mình phải bắt tay vào làm. Nhưng không, tôi sợ, tôi biết anh sẽ không bao giờ thay đổi, tính cách và tình cảm anh là thế, chẳng thể nào hiểu và thay đổi vì tôi. Tôi lại sợ bắt đầu với một người đàn ông khác, vì đó có thể là chồng tôi, những mãi không thể là cha của con tôi. Tôi sợ người ta không thật lòng với mình, không dành tình thương chân thành với con gái mình. Tôi chọn cuộc sống an toàn và bình yên bên con gái, tôi không muốn bất kỳ rủi ro và nguy cơ tổn thương nào dành cho con. Cảm xúc của tôi chẳng là gì cả, tình yêu và tấm lòng của một người mẹ đủ để tôi gạt đi những phút giây yếu đuối nhất thời.

Tôi vẫn đi qua mưa với một trái tim yếu mềm, nhưng tôi biết mình phải cố mạnh mẽ và hiểu rõ con đường đời mình cần đi. Tôi biết mình vẫn ổn với cuộc sống này, cuộc sống của một người mẹ đơn thân, bên cô con gái nhỏ.

© Hoa Luu Ly - blogradio.vn

Giọng đọc: Titi

Thiết kế: Phạm Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Vlog Radio)

Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Vlog Radio)

Đàn ông có tuổi trẻ thì phụ nữ cũng có thanh xuân. Thanh xuân của phụ nữ là quãng thời gian tươi đẹp nhất, đẹp đẽ nhất, sáng chói nhất của một đời con gái, thì tuổi trẻ của đàn ông toàn những câu trả lời chưa chắc chắn, nhiều dang dở, lắm gập ghềnh.

Dành cả thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

Dành cả thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

Mọi thứ đã kết thúc như chưa bắt đầu. Mỗi người đi một hướng. Có lẽ, sau này khi chúng ta gặp lại, chúng ta sẽ có mọi thứ nhưng vĩnh viễn chẳng bao giờ có nhau.

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng để biết ngoài kia cuộc đời bộn bề nhưng nơi ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng trời bình yên.

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Người ta thường nói trong tình yêu, ai bỏ ra nhiều tình cảm hơn sẽ là người thua thiệt, tôi mỉm cười chẳng cho là đúng. Vì khi yêu ai cũng đã trao đi những cảm xúc nơi đầu tim tinh khôi và nồng nhiệt nhất, vậy lúc rời đi đừng đem theo những ưu phiền, hãy để nụ cười hong khô giọt nước mắt; ai thắng ai thua đâu còn quan trọng, chuyện tùy duyên, thôi thì mặc mây trời...

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Những lúc yếu lòng nhất, em thường để mặc mình vẫy vùng trong quá khứ mà chẳng còn cố gắng tìm cách thoát ra. Chúng ta của sau này rồi sẽ hạnh phúc và an yên cả mà thôi, dẫu rằng là chẳng cùng nhau. Duyên phận như thế nào đã có trời cao an bài, sau những ngày mưa gió bủa vây thì cũng sẽ có những ngày nắng ấm, em vốn dĩ có thể lấy lại tinh thần rất nhanh nên mọi cảm xúc tiêu cực đều đi qua và bầu trời lại trong vắt, xinh đẹp.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ngẫm lại câu nói: “Tuổi trẻ luôn là quãng thời gian mà con người ta phải ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt tiếc thương, rồi thở dài bất lực thay cho câu nói “đã từng như vậy” thấy chẳng sai một tẹo nào.

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Guồng quay cuộc sống dẫu có vội vàng, dẫu có tấp nập đến đâu thì cũng chẳng nằm ngoài cái quy luật tự nhiên và bất biến xuân, hạ, thu, đông. Và lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết. Và đây cũng là lúc người ta dành chút thời gian ngoảnh nhìn lại những gì đi qua, nghiệm lại những gì đã và chưa làm được.

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

back to top