Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa (Cafe Vlog)

2019-10-24 02:05

Tác giả: Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Những buổi chiều tan làm, trời âm u, mưa rơi lất phất tôi cảm thấy u hoài, lạc lõng trên đường đến trường đón con. Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

***

Tôi đã ngấp nghé tuổi 30, đã trãi qua những thăng trầm cuộc sống, với cuộc hôn nhân thất bại và một vài mối tình thời tuổi trẻ. Sau những vấp váp ấy, tôi cứ ngỡ lòng mình đã tĩnh hơn, không còn thương nhớ vu vơ, cũng không còn bồng bột dại khờ và mơ mộng.

Tôi tự hài lòng với cuộc sống của mình với công việc của một nhân viên văn phòng, sáng đi chiều về, tối đến quây quần bên cô con gái nhỏ. Tôi yêu cuộc sống hiện tại, vì nó tự do tự tại, tôi có thể tự làm chủ cuộc sống của mình, có thể tự mua sắm gì tôi thích, làm điều gì tôi muốn và đi đâu cũng được. Chỉ cần có con gái ở bên là cả một thế giới, một bầu trời trong tôi.

Có vài người đàn ông để ý và muốn tìm hiểu, nhưng dường như tôi không hề rung động, cảm nhận mình thực sự không muốn hẹn hò. Tôi mệt mỏi và tôi không muốn chia sẻ thời gian quý báu của mình cho một người đàn ông, tôi lười nhắn tin, lười hò hẹn.

Nhưng mỗi khi trời mưa xuống, lòng tôi chợt buồn miên man, cũng không hiểu rõ vì sao. Có một khoảng trống chênh vênh khó tả, thực tâm tôi nhớ ai, tôi cần gì?

Những buổi chiều tan làm, trời âm u, mưa rơi lất phất tôi cảm thấy u hoài, lạc lõng trên đường đến trường đón con. Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

ngayminhbuonnhatlangaytroidoconmua-avatar

Tôi sợ cuộc sống gia đình... Tôi đã từng có gia đình với một người chồng gia trưởng và cầu toàn. Tôi biết vẫn còn nhiều người đàn ông tốt, biết chia sẻ giúp đỡ vợ mình. Nhưng đã một lần làm vợ anh, tôi bị áp lực và ám ảnh mãi. Tôi sợ phải rơi vào hoàn cảnh ấy một lần nữa. Khi mình bị áp lực và càng sửa sai trong cuộc hôn nhân thì nó mãi vẫn không đúng. Khi nấu ăn với một tâm lý đầy căng thẳng là phải ngon, làm mọi việc chỉ mong anh vừa ý, thì mọi thứ lại trở nên tồi tệ, tôi tự thấy mình vô dụng, mãi mãi vẫn không vừa lòng anh.

Giờ đây cuộc sống của tôi không còn phải chạy theo cảm xúc của ai, tôi sống thật với chính mình, hết mình trong công việc và dành hết tình yêu cho cô con gái nhỏ.

Nhưng mưa lại có thể ảnh hưởng cảm xúc của tôi và làm tôi nhớ nhiều về quá khứ, nhớ lại một quãng đời u buồn của mình. Lòng tôi lại thổn thức khi bất chợt thấy cảnh một gia đình đang quay quần, đầm ấm bên nhau. Thực tâm tôi thích là một người mẹ tạp dề, là một người vợ đảm. Tôi vẫn mơ mình có một mái ấm gia đình, nơi đó mỗi chiều vội vàng về lo nấu nướng cho chồng con một bữa ăn nóng hổi, lúc đó hai cha con cùng chơi, cùng học với nhau, cũng có thể phụ mẹ dọn dẹp, nhặt rau. Gia đình tôi sẽ quay quần bên mâm cơm nóng, vừa ăn vừa kể cho nhau nghe những chuyện đã xảy ra của ngày hôm nay.

Khi mình muốn, mình mơ thì mình phải bắt tay vào làm. Nhưng không, tôi sợ, tôi biết anh sẽ không bao giờ thay đổi, tính cách và tình cảm anh là thế, chẳng thể nào hiểu và thay đổi vì tôi. Tôi lại sợ bắt đầu với một người đàn ông khác, vì đó có thể là chồng tôi, những mãi không thể là cha của con tôi. Tôi sợ người ta không thật lòng với mình, không dành tình thương chân thành với con gái mình. Tôi chọn cuộc sống an toàn và bình yên bên con gái, tôi không muốn bất kỳ rủi ro và nguy cơ tổn thương nào dành cho con. Cảm xúc của tôi chẳng là gì cả, tình yêu và tấm lòng của một người mẹ đủ để tôi gạt đi những phút giây yếu đuối nhất thời.

Tôi vẫn đi qua mưa với một trái tim yếu mềm, nhưng tôi biết mình phải cố mạnh mẽ và hiểu rõ con đường đời mình cần đi. Tôi biết mình vẫn ổn với cuộc sống này, cuộc sống của một người mẹ đơn thân, bên cô con gái nhỏ.

© Hoa Luu Ly - blogradio.vn

Giọng đọc: Titi

Thiết kế: Phạm Hương Giang

Sản xuất: Nhóm Blog Radio

Mời xem thêm chương trình: Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ai cũng từng có tuổi trẻ và câu chuyện của thanh xuân (Cafe Vlog)

Ai cũng từng có tuổi trẻ và câu chuyện của thanh xuân (Cafe Vlog)

Mình đã bỏ bê chính mình, đã bỏ mặc tất cả, không bao giờ suy nghĩ về thất bại đó, luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh, từ đó nó trở thành một "câu chuyện" kèm theo sự nuối tiếc mãi mãi.

3 sự thật phũ phàng những người qua tuổi 30 cần thấu tỏ (Cafe Vlog)

3 sự thật phũ phàng những người qua tuổi 30 cần thấu tỏ (Cafe Vlog)

Trong quá trình lập nghiệp và trưởng thành này, họ cũng phải đối mặt với không ít những sóng gió trong cuộc đời, đôi khi là những sự thật phũ phàng mà những người trẻ tuổi có thể chưa có cơ hội nếm trải.

10 chân lý sống thâm thúy từ động vật ai cũng nên đọc một lần trong đời (Cafe Vlog)

10 chân lý sống thâm thúy từ động vật ai cũng nên đọc một lần trong đời (Cafe Vlog)

Trong mắt bạn, có thể đó chỉ là gánh nặng nhưng với người khác, đó có thể là ưu thế và sự đảm bảo lớn nhất. Vì thế, đừng vội vã yêu cầu người khác vứt bỏ trách nhiệm, gánh nặng trên vai, bởi làm như vậy, có thể bạn sẽ hại chết họ.

Mùa thu - mùa tri kỷ (Cafe Vlog)

Mùa thu - mùa tri kỷ (Cafe Vlog)

Nhưng cái thu mà tôi nhớ nhất là thu Hà Nội. Cái ngày đầu tiên mới ra trường, cái ngày mà lần đầu tiên lượn qua con phố Thanh Niên vắt ngang qua hồ tây, có lẽ con đường đó tôi gửi lại mọi thứ ban đầu.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé! (Cafe Vlog)

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé! (Cafe Vlog)

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không? (Cafe Vlog)

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không? (Cafe Vlog)

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa (Cafe Vlog)

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa (Cafe Vlog)

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình (Cafe Vlog)

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình (Cafe Vlog)

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành (Cafe Vlog)

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành (Cafe Vlog)

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão (Cafe Vlog)

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão (Cafe Vlog)

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng.

back to top