Phát thanh xúc cảm của bạn !

5 câu chuyện cảm động về loài vật khiến bạn càng có thêm lý do để yêu quý chúng

2021-10-15 01:20

Tác giả:


Những ngày vừa qua, vụ việc tiêu hủy đàn chó 15 con đã gây nên một làn sóng phẫn nộ trong cộng đồng trong nước lẫn quốc tế. Khoan bàn tới tính đúng sai của vấn đề, chúng ta cần phải thừa nhận rằng động vật xứng đáng được yêu thương và đối xử tôn trọng.

***

Nếu bạn vẫn chưa chắc chắn về điều này, hãy đọc 5 câu chuyện cảm động có thật dưới đây.

1. Chú chó Hachiko, biểu tượng của lòng trung thành ở Nhật Bản

Hachiko chào đời vào ngày 10 tháng 11 năm 1923 tại thành phố Odate, tỉnh Akita, Nhật Bản. Một năm sau đó, chú chó được giáo sư Đại học Tokyo, Hidesaburo Ueno mua lại và nuôi dưỡng.

Hachiko lớn lên trong tình yêu thương và trở thành một người bạn thân thiết của ông chủ. Mỗi ngày, Hachiko đi cùng giáo sư Ueno tới tận nhà ga Shibuya, nơi ông làm việc và lại đón chờ ông ở đó vào cuối ngày.

Tuy nhiên, vào ngày 12/5/1925, giáo sư Ueno đột ngột qua đời và vĩnh viễn không trở về nhà. Suốt 10 năm sau đó, Hachiko vẫn thực hiện đều đặn quãng đường từ nhà đến ga Shibuya để đợi chủ của mình quay về.

Cuối cùng, vào ngày 8/3/1935, Hachiko đã trút hơi thở cuối cùng tại chính nơi nó từng đứng đợi chủ nhân của mình.

5 câu chuyện cảm động về loài vật khiến bạn càng có thêm lý do để yêu quý chúng

2. Lời tạm biệt cuối cùng của chú vẹt Alex

Chào đời năm 1976, Alex, một chú vẹt xám Châu Phi, được nhà tâm lí học động vật Irene Pepperber mua lại trong một cửa hàng vật nuôi khi đang làm công việc nghiên cứu tại Đại học Purdue.

Alex có mối quan hệ thân thiết với chủ và chính bà là người huấn luyện chú trở một “thiên tài” với khả năng ngôn ngữ vượt bậc khi có thể nói được hơn 100 từ. Trước lúc qua đời năm 2007, Alex đã dành những lời sau cuối với người chủ: "Cô sẽ ổn thôi. Tôi yêu cô."

5 câu chuyện cảm động về loài vật khiến bạn càng có thêm lý do để yêu quý chúng

3. Chú chó George dũng cảm cứu người

Vào ngày 29/4/2007, trong khi đang chơi đùa, một nhóm 5 trẻ nhỏ cùng George, chú chó thuộc giống Jack Russell Terrier bất ngờ 2 con Pit Bull lao vào tấn công.

Mặc kệ sự tấn công hung hãn từ 2 con chó săn, George vẫn dũng cảm xông vào ngăn cản. Kết quả, cả 5 đứa trẻ đều thoát nạn nhưng George đã bị thương rất nặng.

Vì vết thương quá nặng nên các bác sĩ buộc phải cho George một "cái chết nhân đạo". Hai năm sau, chú chó được vinh danh và nhận Huân Chương PDSA cho sự quả cảm của mình.

5 câu chuyện cảm động về loài vật khiến bạn càng có thêm lý do để yêu quý chúng

4. Những chú chó cứu hộ trong vụ khủng bố 11/9

Khi thảm họa khủng bố ngày 11/9/2001 xảy ra, bên cạnh những anh hùng cứu hộ đã dồn hết sức để cứu người còn có hàng trăm chú chó không ngần ngại lao vào đống đổ nát.

Jake, một chú chó hoang từng được cưu mang đã làm việc liên tục trong 17 ngày để đánh hơi và tìm kiếm người bị nạn.

Sage, một chú chó nghiệp vụ đã tìm kiếm trong đống đổ nát của Lầu Năm Góc, nơi chú đã tìm thấy thi thể của một tên không tặc.

Chú chó Apollo cùng người chủ của mình, ông Peter Davis là cặp đôi xuất hiện tại hiện trường vụ tấn công và tiến hành công việc của mình sớm nhất. Chú đã vinh dự được nhận Huân chương Dickin, đại diện cho những chú chó tìm kiếm và cứu hộ trong thảm họa khủng bố ngày 11/9…

Bretagne cũng là một chú chó nghiệp vụ khác tham gia cứu hộ tại hiện trường trong 10 ngày liền cùng với chủ nhân của mình, bà Denise Corliss.

5 câu chuyện cảm động về loài vật khiến bạn càng có thêm lý do để yêu quý chúng

5. Gorilla cứu cậu bé rơi vào chuồng khỉ trong sở thú

Năm 1996, khi đi thăm sở thú Brookfield (Mỹ), một cậu bé đã vô tình ngã xuống chuồng khỉ đột. Cú ngã từ khoảng cách khá cao khiến cậu bé nằm bất động và một con Gorrilla tên Binti Jua (8 tuổi) đã nhẹ nhàng bế cậu bé vào lòng rồi sau đó trao cậu lại cho nhân viên sở thú. Cậu bé ngay lập tức được đưa tới bệnh viện để chữa trị và dần hồi phục.

Những người chứng kiến đã kể lại rằng Binti Jua đã liên tục xua đuổi những con Gorrilla khác khi chúng muốn tiếp cận cậu bé.

5 câu chuyện cảm động về loài vật khiến bạn càng có thêm lý do để yêu quý chúng

Mời xem thêm chương trình:

Top 5 blogradio được nghe nhiều nhất

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

Mùa hoa xoan

Mùa hoa xoan

Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.

Nhật kí tuổi 18

Nhật kí tuổi 18

Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.

Đài vinh quang của riêng mình

Đài vinh quang của riêng mình

Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.

back to top