Chậm lại để bước dài hơn
2021-10-14 01:35
Tác giả:
Lê Trương Thúy Diễm
blogradio.vn - Covid đã tạm gác lại những ngày bộn bề của mình, nhưng mình chẳng thể chịu thua dễ dàng như vậy. Không tấp nập thì mình học cách sống đơn giản, học cách kiên nhẫn với những điều khao khát nhưng chưa thể thực hiện được và hơn hết là học cách nguyện cầu và tuân thủ mọi nguyên tắc để dịch mau chóng qua đi, trả lại yên bình vốn có đời thường.
***
Rời Sài Gòn về quê độ đã ba tháng nay. Những tưởng chỉ về với ba mẹ vài hôm nhân ngày lễ 30/4, có biết đâu Covid trở lại, kéo dài kì nghỉ đến tận bây giờ.
Sinh hoạt ở quê và ở phố như đối lập hẳn, không phải la cà quán xá với bạn bè sau những buổi lên trường, hay thỉnh thoảng một mình “chạy deadline” trong một góc nhỏ nơi quán quen, làm bạn với đèn đêm đến tận khuya mới trở về phòng.
Sinh ra và lớn lên ở quê, nhưng cứ mỗi lần từ phố thị trở về mình lại cảm nhận cuộc sống ở đây thanh bình đến lạ. Kì nghỉ kéo dài lần này đã cho mình cơ hội được sống chậm lại một chút, tạm quên đi những hối hả, tấp nập đời thường để chợt nhận ra còn nhiều điều mình đã vô tình bỏ lỡ từ lâu và chúng dạy cho mình những bài học đáng trân trọng.
Từ hôm quê nhà giãn cách, mình sống lại với sở thích trồng cây, nuôi cá rồi đọc một cuốn sách. Mình đã trồng được những chậu hoa mười giờ, chăm chút, cắt tỉa mỗi ngày và gắn thêm vài tiểu cảnh mua trên mạng. Sau một tuần, những nhánh hoa mười giờ cũng bén rễ, lác đác búp non hé mở chờ ngày đơm hoa.
Mình nhớ có ai đó từng nói rằng, người ngắm hoa chỉ thấy được vẻ đẹp ngay tức khắc, nhưng người trồng hoa có thể nhận ra bao nhiêu điều thú vị ẩn sâu trong suốt quá trình đợi chờ. Và mình đã tin điều đó. Từng cánh hoa thay nhau bung nở làm mình thấy vui trong lòng như vừa làm được một điều gì có ích. Mình sắp xếp lại góc ban công, đặt lên đó những chậu hoa đã cứng cỏi trước nắng và gió.
Rồi mình dọn dẹp lại chậu cá cảnh bỏ không bấy lâu, mang đi rửa sạch, thêm vào đó lớp đất nền, trồng thêm vài rễ rau má Nhật hái từ bờ mương sau nhà. Sau bao ngày đợi nước trong, rau má ra rễ và thích nghi với đất, mình thả vào đó vài đôi cá bảy màu xin bên nhà hàng xóm. Nhìn từng đôi cá cứ quấn quýt nhau không rời, một sự ghen tị lóe lên trong suy nghĩ trước sự thong dong ấy. Nhưng rồi mình lại nghĩ “chim lồng, cá chậu”, dẫu có thong thả giữa chiếc bể lớn cũng chẳng thể nào có tự do, chỉ là chúng biết học cách thích nghi với môi trường thay đổi, cũng giống như chúng ta giữa đại dịch, luôn có thể thích nghi dẫu thời cuộc khó khăn, bộn bề.
Bật ngẫu nhiên một bài trong danh sách phát nhạc, lắng đọng với từng dòng tâm tư trong cuốn sách mới mua “Biên niên cô đơn” hòa mình với cỏ hoa, cá nước mình chẳng thấy cô đơn mà trái lại thấy lòng nhẹ đi và tâm hồn như được thư thả hẳn.
Covid đã tạm gác lại những ngày bộn bề của mình, nhưng mình chẳng thể chịu thua dễ dàng như vậy. Không tấp nập thì mình học cách sống đơn giản, học cách kiên nhẫn với những điều khao khát nhưng chưa thể thực hiện được và hơn hết là học cách nguyện cầu và tuân thủ mọi nguyên tắc để dịch mau chóng qua đi, trả lại yên bình vốn có đời thường.
© Lê Trương Thúy Diễm (Bỉ Ngạn Hoa) - blogradio.vn
Xem thêm: Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình | Radio Tâm sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.







