Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu em đơn phương (Cỏ, hoa và tình yêu , phần 10)

2012-04-20 16:22

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Thấy Vũ tuấn đòi nghe tim phổi,Thiên Dung phát hoảng. Ôi, cô quên mất là Vũ Tuấn có... một quyền hạn rất nghề nghiệp mà cô không có quyền bác bỏ. Nếu anh ta luồn chiếc ống nghe ấy vào áo, cô thà chết đi còn hơn.

Khuôn mặt xinh đẹp cô ửng hồng lên,Thiên Dung ngắc ngứ:

- Tôi bị viêm họng. Không cần phải nghe tim, nghe phổi.

Vũ Tuấn lắc đầu cười. Kể ra anh cũng biết cách hù dọa chú thỏ nhút nhát này. Khuôn mặt anh tỉnh queo:

- Như thế làm sao anh chuẩnđoán được Thiên Dung bệnh gì.

Tác giả : Châu Liên  – Người đọc: Nhím xù, Thảo Kòi– Kỹ thuật: Đức Thụy, Nhím Xù

Ảnh minh họa

Cô bặm môi lại:

- Tôi chẳng bị bệnh gì cả.

Vũ Tuấn hắng giọng:

- Lúc nãy dì Mỹ Thường bảo là Thiên Dung bị cảm sốt đó mà.

Thiên Dung nhướng mày:

- Cũng có thể tạm xem là như thế. Mẹ tôi đã... chuẩn đoán giùm anh. Giở anh chỉ có việc kê toa thuốc nữa là xong.

Vũ Tuấn bật cười:

- Khám bệnh đã lâu nhưng anh chưa bao giờ gặp một ca như thế này cả. Để kê đơn, ít ra Thiên Dung phải để cho anh nghe tim phổi chứ.

Cô xụ mặt:

- Tôi bị viêm họng thôi mà. Hay là tôi... hả miệng ra nhé?

Vũ Tuấn lắc đầu chịu thua. Nếu khám họng cho cô, không chừng cô sẽ cắn phập vào tay anh quá.

Đúng lúc đó hì bà Mỹ Thường đẩy cửa bước vào. Giọng và đầy quan tâm:

- Thiên Dung bị bệnh gì vậy cháu?

Thiên Dung vội nói

- Bác sĩ chuẩn đoán con bị viêm họng, chỉ nhẹ thôi không cần phải uống thuốc.

Ngỡ thật bà Mỹ Thường mỉm cười:

- Vậy sao Vũ Tuấn?

Không còn cách nào khác hơn, Vũ Tuấn đành gật đầu xác nhận, Chỉ chờ có thế, Thiên Dung liền bảo:

- Mẹ và bác Thuận đã nói chuyện xong chưa? Để con chào bác Thuận một tiếng rồi về.

Bà Mỹ Thường mỉm cười:

- Bác Thuận vừa hỏi thăm con đó. Bác ấy vừa mời mẹ và con ở lại ăn bún riêu cua, chiều về.


Thiên Dung kêu lên:

- Con không ở lại đâu.

Bà Mỹ Thường giọng từ tốn:

- Lúc nãy mẹ cũng xin kiếu nhưng bác Thuận không chịu.

Vũ Tuấn xen vào:

- Dì và Thiên Dung ở lại chơi với mẹ cháu. Lâu lâu mới gặp nhau, dì từ chối như thế mẹ cháu cũng buồn.

Bà Mỹ Thường mỉm cười:
 

- Lúc nãy chị Thuận cũng nói như cháu. Dì đã nhận lời...

Thiên Dung tỏ vẻ thất vọng. Cô quay lại nhìn Vũ Tuấn và bắt gặp ánh mắt vui mừng của anh. Thật không có gì chán hơn. Cô không muốn ở lại đây chút nào. Nhưng nếu cô bỏ về trước một mình, mẹ cô sẽ không bao giờ tha thứ cho cô chuyện đó. Chán kinh khủng, cô đi ra vườn. Gặp mẹ Vũ Tuấn, cô đứng lại chào bà và trả lời những câu hỏi của bà. Mẹ Vũ Tuấn rất vui khi nói chuyện với cô. Còn cô, cô phải tạo cho mình một niềm vui thật giả tạo  

(...)

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

Blog Radio 663: Tình yêu và sự nghiệp chọn gì để không nuối tiếc?

Blog Radio 663: Tình yêu và sự nghiệp chọn gì để không nuối tiếc?

Những người trẻ thường đứng phân vân lựa chọn tình yêu hay sự nghiệp, bởi khi còn trẻ ta rất khó để có được cả hai thứ đó. Mấy ai có thể từ bỏ một cơ hội quá tốt cho tương lai của chính mình. Nhưng khi tưởng chừng đã có trong tay tất cả những thứ mình muốn thì khi ngoảng lại, người ấy đã không còn đứng ở bên ta nữa. Tình yêu hay sự nghiệp, chọn gì để không phải nuối tiếc?

Mỗi người một nơi, yên ổn một đời (Message Story 4)

Mỗi người một nơi, yên ổn một đời (Message Story 4)

Cảm ơn em, đã cho tôi một tình yêu sâu sắc nhất có thể, mà có khi cả đời này phải nhung nhớ, tiếc nuối dù cho sau này “mỗi người một nơi, yên ổn một đời”. Suy cho cùng, thì người nào cần phải gặp trong một đoạn đời nào đó, thì nhất định phải gặp, dù cho gặp rồi, duyên phận chẳng định.

back to top